Logo
Chương 283: Thiên duyên sở định (1)

Lục Hành Chu ở Thịnh gia dùng cơm, lần này đãi ngộ tốt hơn lần trước nhiều.

Lần trước, vợ chồng Thịnh gia mặt mày đen sạm, từ đầu đến cuối cứ như đang nhìn một tên nhóc tóc vàng ma trơi.

Lần này, tóc vàng vẫn là tóc vàng, nhưng trong màu vàng lại ánh lên chút sắc vàng kim.

đ àid tui Loã ba thọ. Thủ làm u,it mtră lui trăm tiềm tu về m.ăn Nay mnă hơn hT num nguyên ãđ kéo ng aT đt phá Ta ht uc sp yna ,nc
đến sự Thực th v gnđơư vào gai rt hhnT nhân tế, ưnig a.r Bùi ión iv hn một hc ngươi, cũng việc n pá c hcng iga óc để Lục xuất ókh gia hoc này gp đã không đc hòng b nkăh à,ny cáhc coh àl yl gnùd oan ih. unaq Hco hội hòa Hoắc .nay c nếimg gì sgán tmh mihn n.hi coH àhon .c hpi heo: noàt nCyhu gii kinh gì quân b Phong ocH cL iưgnơ ,gì óc igưNơ ơgniư đừng ìnm,h gnr cvi gnđ rất vấn Có htt hnã ơc gôk?nh cáhs hnaTh gmno tm lêni gmno mlà
cL nàHh iug hnpi nghĩ htT giúp.” ta hyCnu che áb xin k,ohé ciư ncũg v.y :nói hCu ph này như
nhgôK phải hẳn Điều háck !tt rồi! ànt àyn inưg
ngb là nTahh đến kết il ,uh tm nhTh miệng chcá hắn: nb “Chậc…” hnhT hcút Poghn óin xa “Các ngig cm inơgư èb cứ ,htư tiểu oéx cliế tgếin cgnh àno. qu
ôgnc otht như Nình hcc nah háp lên cht đầu đ thân nkgôh hn bừng àl trợ ,xme mà cờ rằng ếth ac này hct mặt cnư ng ngốc đám. ph aki, nhìn
sách àl n. chC nc uáq Lc này Chu qu đã chuyên v nay hiơ ta Từ hơ.n hngN gcnũ ux bị cđ ta hct nHàh ,asu yàgn nhpâ nhiều. âtm :h tâm
cho gonhP nađg công !hnìm ,cái my hahTn aol nâdg mi tm nyà t chp tnh chợt Thịnh ng tiểu ?
oD lại Lão coi thực thế trong cgnh int chút Bùi tc nhưng qnyu tuổi, éko nv mn ếđ ng dài, ếđ tb àig nvê,i v cưđ my ãđ tr cho yàn mph cậy k uđ ig hóa cngà ìv măn mt, mex gi đây luôn thì tma trăm Hgàon ,óđ tnêr lên chc iB m,ăn yha t.r yu nngò ytù đạo dễ giữ hct Tnưgh có nìhn ìg Hoắc quan thọ inV hT ,gônN hai Nht hnng Hoàng là nHhà trí il ămtr mph Tọa của mt gncư tb đế. nHàgo hahTn yngnêu ar sống dàng cường tuổi,
ió:n càng cần iph của cih gnưt tiết.” rõ.” óhP yqu h ta Cuh hnCuy ehto trình ìthnr sự àml vci Thịnh là này ưci iph Lc gnơđư xếp ps àHhn do ,B Tổng uih ,icv vn làm ênhni unHg
ngươi V tiếg gt rgn iưgơn t od phủ, it đu mtì Ban oPnhg ly phạm, ginư hắn thì lại thn bị at dù d ynhcu k giết óni hắn vci tục báo ôkhng khai”. này oán Thịnh à,nthh .ân nói gũnc phi hp, lại knôhg mặt Nươgi “lời bn một về sợ ri. kihn nói: đu quan mặt mt d, s còn ĩgnh i,uv ht ít yv như nưig hngnư nc unqa ta cnhúg của Thanh
ưth danh tiểu hi hCu hthna aT àhnH nt làm hTnh óni: p,h ilu Ơ nàh ca bá ghnôk? cL
tđ ai để at ếnđ Thanh gnhôk tìm nyà nưgiơ cũng ưci kia gn tr c cứ c ngày đi, nói: inưg hc thẳng nhiên unm hay Thnh iđếm nhi qyu hyt, “Dễ phát ngđ đi. nói n.giơư ươnig ry hòng Nhng r.a cáhhk gia iôt,h gcúhn nogPh bn cHo
pohà yha cho ưgiơn uâr cm Lão hi th ếbit ctúh hn mnõh ênn ulâ hgnkô iu,n s mi “Được, hThn một yth hngĩ at suy citế vut .ơni mt óin: ìtm
chuyện nnhg dám Thịnh cái hnahT khí nkiế chỗ gPnho hínch t,ếch ý hết không xem mtâ. bn iưnơg ưg,nơi at ca ãol dnah khác glun hTahn ?ugnt yat: gì, ĩgnh cần vung Ch ncò tử ai chưa nc
aDo Thịnh hthnì thịch. ,Na ám onrgt đập Nguyên A véo ògnl
cthíh đưa nói: ôV Hành “Ừm… ph. nc này, at cL Phong gii không?” pDi hCu ar li thì đa il Cunhy pih yV t óc
mong ockhá trước Chu úT um rêtn tế, đệ nhân n htn oàn ást bất như ohngP pDi ítch một lnê nâT óhic gitế ht cũgn Tch agnqu ìtm ký có nh.lĩ cưđ ghưnn .tm hoà bậc násh hiếnk mnhì ngn mnhì lần nih ân vầng amn ngb k gBn mt hp ôV hntì h ràng cu Lc Chiến ãđ rõ hôngk hnàH mạng, nb
Chu nyugn áhkm nl đã rõ glnò, Hành trong Lc ohPgn của nhhT qua Huống gi v. tt Thanh nắm h nhp iht t nghiệm
tămh uCh nìhn h himn Kết Thanh thấy Hành nàHh nình hiênn ac quả htc Lục không li thực ìg k có ưgđnơ thc tm mình. thế, hneo nđgá Phong hắn đó. tìh .ulâ Lc đến hin Cuh với ý n ih nghị uganq num gônkh ông Đề xem qu ý cl, hnTh òd là aht
nhân ác.i uqnâ nnhì một puh uph hTnh liếc
gì. ghnò dưới đt mí tui gnay uđ mt, C làm gđn hna
thực tóc nh nvgà iv hệ hìt iuđ đó hnào nghiệp nhàcg rgn àgnr rể nh Hhàn ngđ không ch ,ika gànv onmg nht im igi ôngc thun h lão Đưgn ihtế.k Thẩm ,niV im ogàin Nếu quan chhín Đan là nhTh quan có uyd ynà, ưđc là ynà Vấn tu tuyệt úcah chỉ quả đ àont Lcú liêu v.i Học àl imá phận ròng. Lục tâhn uCh ,ar lại àv mt íhhct
ta ac c ưach nhi ếitht hncg iL ôm gmnà bao! tvế ôhngk ,uônbg n tnhâ n nhìn chặt ihn, tếib gưin lành, thương
thì mt nghĩ tu lắm, hơn.” Hhnà tt Lc ncug tm ếnu usy cl Chu đa hKgôn ht átl, n vn imt đ:u cp một để áb ph
trngo càng đgn nhi… cũgn hi gnhò nmu n âuC àny, êgnyNu “ai uqy nưh cho àl bao đó. Thịnh to ngig ơc pih c aDo âuđ yâĐ yr hmà ngnà
Đan ,nơh tm lần goPhn À hahTn ms egNh nói: chc này…” ưgniơ nkg?ôh icư uCh mt iVn hhc nói Hc àhHn này koh hhnT nắm ãđ
ca đhàn ol n:ió ngi ànhH tahhn at Chu adhn Lc Dao.” gêyuNn gânV