Logo
Chương 316: Dưới chốn u nhân mộng ngày dài (2)

Thịnh Nguyên Dao quay đầu nhìn hắn, Lục Hành Chu khẽ cười: “Hướng sai rồi, quay sang bên kia.”

Thịnh Nguyên Dao “hừ” một tiếng, giận dỗi quay đi không nhìn hắn.

Nàng lại thấy hắn đang vuốt lại mái tóc dài đã xõa tung của mình, gom thành một lọn.

Thịnh Nguyên Dao ngẩn người, rồi cảm thấy dường như có thứ gì đó buộc lên tóc, lại lần nữa buộc thành đuôi ngựa.

nàgn ciág gocn bt â.mt miệng hưn ê:ln còn oiC lương chút niơgư eKóh
nngh it,vế kém bài mấy ac xa nàng đã tư.rc cL Bùi Mấy àm đ hhncí danh cũng người này, yV huC itếng gvna người đưa không Hành coh bià n iếkhn sùng tui bài ìtnhr thành mộ. gànn gtnro tài inkh iga bgn ikh do hpk an tháng, lệnh
lánh. lp tc tm tr ,il lấp hán ùiB Vn
mđi ìv hcnhí ăcngh ut c, ht pk àl điu ca này Phải civ không tếh thượng àny? iig hành
núi hnnà cảnh ànng Thnh cư rogTn đã ânnh õr ý. ãnh àngr aoc ơnh rõ ntiê yâđ onn chữ thế hưca tả aig lại ít là àny goni, n ch đy miêu nàtr u at sĩ lòng iú,n ig cch ika oaD nhân, iác nm rngà ynêugN nghĩa nhiều,
lo nNêyug àgnN il nógh auq hn nìhm nhyuc quên ac bị mất tm! hct đang Dao, Thhn là ,ar hc
êuTi hàln ênnih khách :il hgn ôđi trong trăm Hành gnăL aly htrna aho .h “Đương tưch hn, k,h ihcm yba du v Lục ì.hmn rít hnau ríu uhC Lục hồ tiếp tà. ôunbg chiều “Gió
iá đó oab sư nếđ lấy Tỷ nmg đã t, chặt rgnot àv đgn gnhòp rước iđ ch ,ir giữ A n:nàg b a.n i.ôth t ln Na hcn ân phụ T t
hn: nữa.” ,đi “Mau ýuhch Nguyên m ýcuhh Dao pú gnđ hhnT nói
knhgô hiện rồi tay nuNygê lại êln uaqy Tnhh Doa táph th nbè qua s. y,th đưa nnìh auqy lại,
tỉnh, phút ếnđ cho mi ig nbg như Bùi Vận cth đu này, inưg im ênit nDưg àl tu gi. nt
ađ cầu soa, htành chẳng ôghnk tr Ng pmh trên chcá lượn cao hpi bay uryt ngưi ,âmy c nữa nói igó nch cp vy ,cư àm igi thì những hơn ht cũng ưt .óc nghe cao iđ không đã ưic knhôg ynag mơ nngh s
nvh ihp n.àng nôkhg Đây h,cn hnv
vẻ nàng mt lâu, vây nágd sớm nn.hâ tiên b vì Nhưng trần nêqu ãmh đã đã htế trong at ca
đhn Có tm tchú aDo nió Nguyên lưngơ nhiều. nôxg hgknô tới nói: đi.” này, Ngươi àml ơin nưnhg cho ếgitn ,mtâ yl có bài gneh hhnT phá Va lại uam ơht nổi ra th hio,
ơS Chu imn: nV Hành trả tnrgo Bùi ògnl không li, S. thầm Lục
mới nôhkg động, vậy lạ. uếN ym ht truyền yncuh bài Cuh cL hcn này andh, thể m của gây kôgnh àHnh uưl hơt
gnn yNnêug tngro ưign, ln rtgn. nlgò na Thịnh Dao in il
mưa ruâ Lc óngB nâmg nhân ipág :nag iđ gnort bch mgn nyàg u h,n gnlo ưhat Hành uhC óc kh thương dài.” hương kih, ih.kó Sngo dưi
gnàn ôghnK vi đáng cs. hp gmn Vận đc nkhôg tuv màu cằm áhk giá Bùi ơS thứ ht ón,i đồ này àl nghía: lại itb hcgn at,
onà dựa n,yà pl quan bp: àBi ếđn này vào gì ưvn yàn uđ Khu ghôkn Nyngêu tơh igươN núi huk có tb ưnv oaD nhân ,h u Thịnh liên uâđ
này, ca náh gayn dựng iđ ckh ngtù ni lên, lấp nlhá: tmì bia, tnếig Thhn Ta my Nguyên Doa kuh óc igưnơ tm câu này rừng không?” ưnv giữa chk niưg
t .t mà nd ià:d A hk ?ch tỷ “Nhưng có hoi àl ,t Nọa ìg nhhcí hcí htì háp iNưg âtnh ht dám không lại
l,i aih aty htay uhC hut rt nHhà bên. hpi tóc hài tếh luôn thu dây ri, Xme, bị íghan th buộc ?osa thc Lục ngm cngh lòng
“?” Vận: Bùi ơS
c chính t.kế cảm is iln Vừa hắn av đư,c là s nhận
nh nyugNê Doa hnTh ctó, ngồi ìhhnt l uđ đó pđ nàng lặng mặc buộc mti thịch. lại tb
tỷ quen ynà t,chu téx hìnn âuc v phải. nhận ngươi tỷ thì nàng, là như tm A thật ìnhh úcl liếc aN oDa
at tđ mấy va yàn “Ngươi ôhit thứ ngt thôi.” Chẳng oas? buồn hc Doa s hcc cười: ct uNygên va Thhn
phòng, ýstu gia im đã H hn,ti na cn .mđá còn nab phá oàv ngiư àngy nữa gkônh! ly oal Vn mặt imũ đến nmu ãđ mt ùiB nab
Nguyên nôghk voà àv cL nc phòng bóng mt Thịnh ngăn thấy bnê uhC đã thoáng Chỉ kia ágnd. nàhH ấy, oaD
nmu thc hắn. nìmh muốn ,na cho s aN nơigư ơth rt nghe inó A li không chỉ ìg ngâd inó ar nx,og
U ra, th inó trong đó điều hắn gnm không tbiế nòlg
làm mu s ihtên lắm al khi ta náđh rõ Thân nagđ ac ngươi phi màl àngy s ch at nV Nàng tth hnôg!k “Ngươi aD!o ta, nói: ,óđ hcíht mu nđế httếi Thịnh Bùi ign tức ơS vi v ngày ơnưgi ri ànng nàgn ếk ngư!ơi gànr ếk gnuyêN
“Vì nữ tơ,h útch ưncg tm hìt man mhêt đ ao?s kai uc iuv vẻ nmi ôiđ
giá ơS nlé vi Biù cnhg gnđá últ aik htì A a.kì thầm đang Nình Vn ciá vẻ Na:
hcn ggni muà là Na: ngàn sao?” yđâ cũng cs gnch ơNigư giới chính ta, ođe A ,c
?ri ciV ginơư ac bắt :Na A đâu naig
otàn Vận hàon bặt. ơS ùBi im
àl người tch.ú gdná hài ngcũ aõx ngm gnkôh với cưỡng ngươi, ucb mt quen đ “Cái chỉ ca àl tạm ìg a,íngh àhHn ht,i cm cL êhnni .đp nnê khá đeo Chu một yta ngh hty ìg v của miễn ótc này uQ ,đp nglò mình:
đây ákh Chu thật h s hoa dùng nhiều, ĩd ôhngk hnưgn Hành nyà ,nào agđn tìh nL thơ.” cL thú Tơh nv nvh bài i:ón hnc v chắc
ar thì nổi. nagđ nđg ũcgn hneg nửa t xa lén không Bùi ưNcg đó, nV yđ Sơ gàny l,i ngyâ igưn
một một tgn hìmn bai, miệng biết x,u ch không v vui nThh ngàr iđ th gànn rõ Nguyên hák chẳng gì, biết có lại một nògl t tà rtnúg ưnngh tgorn gãln ếNu Doa àgnn m.n đáng hơngưp chê tìh ig
tiếb xuyên ácch tnáh aco kiếm đng oàn tim, hnư tht kia thanh Rõ t quá chênh cấp anđg giả trgnư ưhn mt chc tránh, êrut không đâm àngr il gnhưn hn õv kiếm rti lớn, cch, tm có lệch it, ta đâm ch.n một
ghn lát itr Thnh Nguyên tm gơniư ngưi cnò gađn dn vào nữa không?” ,ms có dò. unm nòhgp ìtm ta s âyB oDa giờ nói: Ltá
vậy. ihà tcếi ángĐ àyn óin ,ph không tiểu tử thôi lời ra
nTorg hnân Doa hay bị ycâ u nv nàng có chủ ìnbh thưởng h,n nay ng.ng nnh ănng yếu àdi đến ùd cưđ ũgcn ngyuêN àygn hương c, mức hôngk th pđ thức ,nào nv t nmg đến cếhim sao mc mit thưa thường, không h, lòng Thịnh hgôkn cũgn kh có chắc hao bnóg
ít gnya och gĐôn hPa đ tếh Bạch lại đây giống v hmàp đều số cáig Tch angm cngũ àl ta n,iog gn ưhngn bt ưnig ưc yn.à giới áihT huC ct đa hơn đại kể nogrt cũng có iêtn cm gnađ hya àhHn ra sao ht trưc chép, intê hin Lc t nht nưh lônu này, inưg nv c t,i âm thế nghĩ