Logo
Chương 32: Ai đứng trước tường nguy (2)

Nó chỉ có sư phụ.

Mọi người nhất thời im lặng, tiếng rót trà róc rách vang lên trong sân, càng làm cho đêm thêm thanh vắng.

Lục Hành Chu cuối cùng cũng lên tiếng: “Thẩm cô nương hôm nay dẹp yên tông môn, uy quyền vô song, không nhân cơ hội đề bạt thân tín, thanh trừng bè lũ còn sót lại, ngược lại chạy đến tìm ta, có việc gì chăng?”

“Ngươi ở trong sân ngắm trăng, chẳng lẽ không phải đang đợi ta tìm đến?”

àyn óni cô cn “Nhưng ph nl Cuh pế:it at ,hhtàn đôi .v tác cđ ănl àm ơnưgi gùnc ny xuống, cn nay Từ cùng aHi v ơ,nưgn đã knhôg iđ vì yth xe àv mc gni Lc bên s,ua ai cạn, đãi người pih tđ ung viu iđ, hpi hoàn chén ib.t nưgđ àhnH
là Đ k kỳ. b ánrth hếiu mex
————
hìnb Nọa âuđ Ngược lợi vn Nọa il iđ hnpi Nuế ..i.h nh,ơ àl àl lại ưngth thế h tt ir, ìth này. bo phức có A A còn ưtgn
ãđ giờ ignơư gnđ nhiên đối iph ax vậy các Đc đ àgrn ngươi vậy?” theo giao nió àM ai hêmt óc piúg ý l biệt nđh với đúng, ngươi ògl,n nthâ như cách, il ý uanh, h:i cđ sao ếhtti điã hn Thnah đt li grn chtú nh il okhtá gthưn dt ưđgn tin yn iL sao đi? ln ếtk ti gàcn ao,gi htt àl mới tb đầu ũcng ti “Bây thì rgn kết kết
Đc ếcil cái. nôgkh naThh nnh gnàn Li tm ưđc
Lục cô đnag ưgnơn của Từ sự tạo, dịu sự Chu đo mm kịch hgni grn tính. ưngnơ Hnhà ax ra thực ôc và còn s ngươi snhi đó yna ta “Thẩm àl ig mới ònlg nb hnpòg đang dàng đmê lo rồi đề vi ưtrc ,ta dni coh đyâ lắng cười: áb lánh.” ngờ
tht úcth có gntiế. Đnưg vẫn ch n,ht mt m Tmh
ìht hpi ra tắm oas? làm ta cúl hncúg Vậy
ktế tại chtú yđâ. nói Cuộc hnucy
tcó vy. ,Na nên ô.hti k nycuh at v cL Đưc, gtnr úcnhg A hnàH nhún thì Chu như vai:
ìg hyunc sao hagĩn, k hi ađ một ếhui cũng tr đã vậy?” ngươi hưn hgknô ý “Nếu
không hpi àon sự sống tánhg vậy noà co òl nưh hcn cL nyàg chuyện, mm luyện ngm Dn hCu ngũc mi đan, ưs Hành aĐn or trẻ tth những ni. là óđ th k sgn. hn Cahư hknôg chắc.” cưi: cuộc gnyà bên
ta hnoà iđ hnư óc aos tgnor iơgưn hnào oàhn Vậy nh tpếi đã mát ngươi hc nơưig i,r tm ý ùD băng. cuâ nhìn tt i:ón Đường để là àl cưi uihn ht thì thành hi iv at hn yv, ntg rct Lại thoại gcnh ,nhơ mTh thy ngươi tr toàn va vụ nhkgô nimh lần.” đi nghe s ivà đã inó àotn hắn, “Dù tỏ .c.ht.íh nugny gnnhư
hắn ưnh il tâm một àit tiếng: nlh gnùc hec lên ưgtn.r cuối hânn có mt ếk chất, gnùl đn iv đi tt ưigơn ngưhn để thân, nh àl sẽ ếmih cht nh “Hắn đậy dùgn đáp gncũ nb Đường của ưngơi oinàg Thẩm tm t,chư ngưd v
htt ý cùng s íhthc ra, hgnôk hc hn giải ếđn ?ư àNgn ếkni ý ngươi, óni: cui im sợ cố v vẫn Ngưiơ nnê hi
chủ, du bản hà trăng đắc ?hn Hiện it ilên chp lụy đhc thành tường hi uy,gn ti ônh?kg n,âth nv còn ngẩng là tt mi đầu iênl unq hnip nhìn mTh at t.a bức dàng, nói: nh phi chúng hn ogin nếđ ntâh mun lâu pih ơngưi ,đó Đường knhgô li àM hiểm hná aT àno ly đã
gơiưN gĩnh ccu gì yv? rt đang
i,mô nh thở cưi hcm trnê ưngĐ ngnà n hàop chén nõm,h nở hTm n.h gânn li
inó Li hhnaT Độc il umn thiô.
htp od nưh íkh at? mTh Bầu gnđ dự sinh h hành :ngig óc êTni nghĩ syu gôkhn lo, úthc ngĐư óc lâu ca tsá dường hồi v lạnh mi
hCu óni m. ếtig,n mt nhưng gknôh Lục thmê hk .ìg hnàH
.óni Đnưg ôgkhn Thẩm
cih là Thanh cL mhn iL để cho ngm mlà này cĐ vào tha. Thương, gnhúc bếti nnhgư vậy, bn :idà ãđ at xông n.ôcg ihp li nl cho đ Sau ta hnau, nương hơ.n tib Hàhn Đc úgpi ũgcn mình hanTh nộp th bằng ihp hpí làm nhnì nKhì đến chuyện Chu c mS đ còn sau n,hm ếht. đoán tự lại L,i agsn ãĐ ót.tr Ta ng Liu hty nhiên àyn nôhgk rt
iđ còn kh Hn ta òm tay, mọi trong nrt mhT ìrhn nògl ta Đc nói: oas nm yđâ iL đang thắc hn it óđ nĐưg nagđ Hôm rõ qgnãu .hn ếnbi ovà c biết nh lại yđ xa nh cm pháp hhanT ac bnà tm mi
ơinưg igươn hícn gNiươ làm rgnà ac tbiế con sao àl lại àyn unych b ?gôhkn nph của úcth nc đnế ma s ođ, Rõ s?oa ếink igtế ưngi vi v hắn ý ócch
cùng hip ahThn cĐ ôC hiếu kẻ ,k hìnn. id Li cần ca cui hắn óc Ta kghôn úcht ũncg ũngc hờn uếith n: kôngh
hìt àl Cô thế. hTahn sờ, hk cĐ sng Li ra
a.si any ncò exm ngươi, ygêNun mà mđ nhhT oàv lực tmâ đến td ta c bảo kgnôh cuộc, Thẩm kéo hgĩn th hậu hc hc đã tth đ ôv ,inv sự.” na othák: bình toàn oaD úpgi t ta Ta rtn cm yV cười như ngơiư đêm ngưĐ
như đến ht tmêh con đầu vn ,nl Chu cĐ tm icu tóc Cô Lục ôc Hhàn nói không nhìn àny cliế àvi trắng li tm hhTna lời, Li ir. từ nàng
ưNig ca ynà s lnò.g đều tgnor lường mn bnê hnt cạnh hộ Nuế ta uih rõ oàtn umn biến ngươi, ngươi, vci ơưnig pih an nên óhk đã mọi êbn ihp ob s nch õr. chính
lại tkế ithô nên óc sao?” ahThn agio à,yn nên hnĩg cho Lc việc đầu: nigơư đã uhC yv Đc gnr làm, hc với Vy tán đồng những Cô hc àhnH tg iưgn Li
inơgư nqau tb ưic nhiều tiếng: sư Tmh áith ếth hnơ về ngươi nthàh nnhâ muốn n,ơs Đường để uxt “Quốc sa?o sát hnìt
àm iT X áqu th l lực othe ưhn trgn lý cht Li tốt không rõ, “Vậy xem ưđc, rồi.” rõ nàgr cũgn diõ. đêm đ at aM phạm nhất của không Tnr gnhkô b umn hhTna nay đưc ib
hồi gt “Được.” l,âu nhìn gưĐn lặng :đu hn ir l Thẩm
A r, Nọa gcn mừng ê.nl nyh
ust, B il như h iơgnư gônkh giám tâm? để tás yv
người vni đã .iếgt cúhng ri e ca k av là at òcn hơn ym hắn hậu đ Đ iunh ếtgi
Cuh ưngi Đa trà chén gưin bt i.a ch ud uđi aT ý: nâng ưngnơ dàng dành ngược àgdn nkgôh iđã mắn Hành t t gnort đi il bt.i och cđ nương ,bit c ìv ta níkh ôc tr ud hngn cđ ãđ n.gơưi may phải vn ôc ònlg cL “Sự iv
htin yàn ngô đàn gNiư ưngt. tth âtm
íunh ciu cùng gnhkô ym,à hcút cĐ êm.ht u,ih vn ưnnhg Thanh Li hkó óc ih kh
,môi hmT “Chỉ ihtô. ímm vẫn ió:n vy óc nưĐg
mc nàng âtm yàn đôi nă nđế dù Mặc ym hty n đều đuâ ý nam .yv lấy nihu hưt,ng ra gknhô hbìn
.nagĩh không vci gì, aTnhh cũng ý itếb này lắc ghnn điều có nkgôh ta ưs hĩng hp hơn rằng quan Li sát đầu: hco aT cĐ an
“Ừm.”