Logo
Chương 327: Buổi chiều Thái Học (1)

Tề Thoái Chi bị hỏi dồn đến mức không còn mặt mũi nào mà ở lại, đành buông lại một câu: “Khi ấy ta cũng đang tìm hắn, nhưng không tìm thấy.”

Nói đoạn, hắn vội vã tìm cớ bận việc mà cáo từ rời đi.

Nếu không, hắn sợ ánh mắt chế giễu xung quanh có thể thiêu đốt hắn thành trăm ngàn lỗ thủng.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu ở bên ngoài, đám học tử vây xem này có lẽ còn tung hô hắn vài câu, dù sao cũng coi như một nhân vật có tiếng tăm. Đáng tiếc ở đây tuyệt đối không ai tung hô hắn, ánh mắt ác ý không đâm hắn một trăm lỗ đã là may mắn lắm rồi.

thì Phong oàn ,vy od ôghkn tân ũngc y.đ biết mà ưxgn nyàg k iêku Vô t óc ngạo hn tgiế K đ ìg tn,h ếht Dip h?c “Đúng nưtg òcn yhta
th Vci htn gniư :óni ión únchg mt không at nói ơS ànnh c gì có Vn âđy. ,khác ưctr Bùi không
bên ghne thấy ôV ,lm heng nh oghnP ongià còn ưhcgn thì nv tiếng sm uâ,đ vẻ.” chmi gvn ipD ùiB nh Thoái noc T ir, av ntê hay ipD Ponhg đến ếhct ra ìht khi hnư t hty gns ovà vừa tm tú,c ôV hn h ưht thấy ghnc Tề ra đã inó ,ca tiểu này nêt Chi li tn:ogr ih ònc
àl tròn trợn “Thật s ùBi ơS đôi thơ: mắt ngươi?” âgny Vn
d Bùi yV uit xin Cuh ưht Lc ònlg il Hnhà d ntrog hàđn c nói: khóc i.nó cười,
cíhnh c y ln anrth võ nưNhg hn hắn nágđ tht t s ntoà thu,t tht ănng sc bài hcút ănv, ếun đó tài do thì ế,vit s k hcn qu là có
tình đây ìv iB hn hc!đ
một ir uhC iln oigàn mt Bùi qua cũng dậy, Hành gũcn ìg inư,g ưngi óni il vòng ưht, một n iak đông, nió hành tiểu óc yđ ta lang, r cL nđg pé thể tcrư cu ăcn aqu nùcg hcng icv iA ra cũ, chuyện nhà ếnđ ôđi vào sao?” cl trước đám minh hpi ngưt ihk im nmu ùBi ôngkh qnuag ión tếib, sau Vn không s:át yta nam cửa, huc óg,c
n li. tviế, ý từ nub nhưng ưnh tiểu c bếit do cL hyt mi Hành ư,ci li hãy êyu nưgi ,at lgòn ưncg ntogr bài àhnh huC rõ cảm hi như “ngươi hắn là đ dnah. vy đuổi àny đgn ohet nàrg il trước tm nh óiN iúpg vgan
đây là hCu t ơS hngi gn Bùi Hành do đó Lục Vn tế?iv là àbi
nă hờ về àHnh đối hapí xong il khn m,bư ngừng hkgnô ri b đây, hững nhgưn ra iBù Chu. đôi ngo th đã iđ ếicl óhp đp v rgnà óc vây Sơ mt Vận cL máđ
trừ: rồi.” “Sư người A oxng ăn ph, Na cười
i:nó nhgkô biên ch hmc nmu n.ào Thịnh thường, Quần trương.” công ãđ ,nh hcm ia biên văn gi biết, hcut đến Thhn nVư nhtì ônhkg goia nhnì iA rồi, chỉ tiếb ônkhg phô tm any ca áhkch Sơ ưngi ,ngHù tác hỏi nhân nkgôh s cm nió gnb bniê hữu ũgnc gnũc ynà biên nV hTnh ch Thịnh chm iđ tử quen chủ t ít rtưc Bùi ch cL ãir
vào không unhi Gim aTnhh truyền tm ưign ggnnư nit nkih óc Sơn trnê gì Mc hnTah một aib c ac Ai xô là y dng nưig ahi khắc óin: tức ếđm ycâ nLa tác êmhci mt gn Bùi tử bài hpk côgn t T btiế gũcn để ênTr âđy .ux đó agnđ iĐ đá, lan ai giữa tùng hàth,n ig Sơ i,a nV ch Vi,ên Hoa》, hôg?nk đoán óc nvư aDo àbi đ
hc aT ol nhgC sao? osa ếivt nói, mt ,ri ràng ih s ohte nưh ?gun đã ta ăn Điô rõ cơ ngươi ãđ đuổi nh ngươi cho hip y:đ y đây ibtế
chẳng osa. nó:i ,ìg Lục thế hàHn hơn phải màl hỏi áiC hCu hc ta ưnv hỏi này ai
ghnôk àl htư lnòg nhiu kih hhíct ,ta uNế mỗ uqá lát, iưn,g đám yđâ ?hknôg xem.” ucynh Bùi ra óc hắn cL oàngi lni trò một vây b hycun ôgnđ gnb i:ón tiểu Nĩgh ànb
al tnh ra nữ ưđc Thật s ãđ ngoài!
mà! ?óđ iBù thơ vi đ gigna ayT “Bùi náhs có h hưt iếvt nhg aso htư thể tui iut
mxe âmt nào. ngrt bitế hgônk nuh,a inưg âyv nhìn đu thế Đmá
kgnôh nàhH b ngay ch inưg uq ũc kìa, Chu, nn,gà út h. cngũ emX iv nât .nđg vây agio Đám có th k àid, c xem phào thn cL b tm nhìt tht hiơ hớ, đệ khíc
àyn xa hCu Lục il àhHn y!v đến aso ux
Hành Lục Chu: “…”
nìhn người nhau. iM
người .nlê iM
uit tanhh cao, nhiên !tihếk àl iBù ngọc tnêr hnđ aoh quả ăgbn thư ađó niú
hP.i
aN b mt. đ,u đã đùi trm mâm aV cúi A rtngo àg ơmc
mời cứ xử, ưhn Bùi xa. Sơ úcth “Được, icu pih ý có gàino ca vic hn t khếin ưcđ vn óhk :mât gnđ đông h quyết Vn mi một ngcù ra gnhnư àgnn lm rctư khăn anm nói, li ndgư không cn uáq môi dưới, áđm hók iđ
sa,u nhc àm yđ nêb có riêng. hânc lăn xe ihp htn ghôkn q,èu ihp yMa hắn theo k ít
Mọi ? người:
.nói at “À, cL ăn Bùi đợi thư nogx iut ggnn uđ: ri Hnhà chút, Cuh
mất chóng áum Tề hnhna ihoáT mgn .ngd n,hg b c ihC nhgn ortng chạy mt
tr cũng vậy, du lại Sơ ta áđp Đng gtếi người…” Vận Bùi dgà:n gnt li chưa inó
thật nhn đmá không gnôc ,t đông, s Lc num ti bưc cuối htác Hành kih nhkoa h:uC Nàng bà.n cgnù cL li có tiha đ,ưc
muốn vi võ ac so cát năv vực… C,uh lại “không tki ra áoiTh qu Chi yv là av Nuế htt Tề rồi, s osgn mt àm tir ôph at vếti Hành nưh ìht tàno gtơ,ưrn Lục mt
nó:i âxun tiu gnoià yan hôm tư,h tht ar đàhn óig Lc Chu không?” tál ànhH “Bùi th ,pđ đi tm do
A iơg oá, ùiB ntrgo Vận lút .aN ngón coh ơS éln aty icá uig tay cng
nV do khi xnog ơS ph Bùi Na tah đùi tohe. ăn d ,gà ca, ra iđ A đy mnã