Logo
Chương 335: Ân oán có thể trả, còn tình thì sao? (1)

Phân tích tư duy của người máy, sẽ là thế này:

Có điều kiện kích hoạt = có thể hôn.

Không có điều kiện kích hoạt = không thể hôn.

Lục Hành Chu ôm ngực, loạng choạng ngồi phịch xuống xe lăn: “Tiểu yêu nữ trước khi đi đã hạ dược ta…”

thấy átc sc của ưctr lnh gai ir hahnn ,ra pđ a.ìk Đc li Cô lùng ngđ Hp Li Cnhg yigã nơưgi mt tốt Tnôg gnĐ kia il uaq chtú, giãy kngh đagn dùng ngcóh với n yuê lại Hoan ai gươni một nh hTahn c, hắn: của
cL nc ,cưđ ì?g ngnưh nh nng điu gưnĐ thì thn uNế iđ quên hành àhHn ut yàn, ih tìh óin là tih Chu od hip mTh nió cũng ac nqua lniê Li g.iưn Thanh cĐ gnnh
đcư, Đ,ưc ưc.i ôkgnh
unm hànH người Chu cémh kiếm “Ta t.a nói: ndgù có ,ôith v tự Lục
o,aHn pH imù ơgưin oànt ac .tm ưing uêy thật nữ nTrê ghê
umn vi ta?” ttyu sao oagi “Vì li
sao, Chgn giao là at cđ,ư ý nơđ giản này.” phi ayh vừa tr gũnc tytu có
ôC Đc “?” Thanh iL:
hCu ưhn kếim ,ar tóm Hành tay tay cổ qu vừa chớp, Lục đã nàng. ar ly tKế
c hàHn òcn híct Lc cl gnàn cc tay óc hpaí oék lc v sâu của mt máy ãđ h.n htc nhpâ B Chu mạnh đang b của v người ìht igt
gi thì vy ag,i bây im iùB oa?s ban vi “Ngươi umn đu bt
il grêi,n và tếh nV nào?” auq Sơ li igơưn auq Vy Bùi
nhôgK ci.ư “Người vẻ gắng cákh được Cô giác, Thanh tm cười!” đu at soa nhìn băng ngươi c chn Li Đc c sương: at gi nhl như hyt
Ồ, Li at ayt Thanh nhìn có. cúi guôBn có.” :nh Độc a.r ôhKgn đầu ôC
mc cáhk li vô này gànn thêm thức gnc i.r uihn cgái ,icá hơn lồng niơ n,ió cũng chc tay Va hai yđ nR !ir
hhaTn ta i.L ưi,gnơ Nưhng nhớ
hắn ngồi anhTh bất hn: giươN gcnu ãđ cl kịp ghpòn luống lmà gì ũcgn koé đnế gn đã cs hắn lên cĐ ,b ếht, ca nl av ngnà b ng av đùi, không đy cng Li không tc
cĐ trừng Thanh lại n:h li, “Có ôC mắt nđgá đu quay cư!i hìnn iL ìg
Lục tm nhàH tm Chu nói nkôgh icư ,ìg ch g.ànn ìhnn
ìnnh nhiên ôlnu nh mình iuh gbn sao icư. nNgà ìv cũgn
,uh hHnà bng “Nếu Chu gì?” uiđ vậy ôknhg in:ó nik làm Lục umn nc
ưic nàHh cL Chu bt nhhàt kgnhô tng.iế nhn được
xúc, óc ôC như mt gnây ó,đ cb mc .óihk đứng không muốn Thanh Độc iL ar đu
T lâu kia ràng âuđ mới Hơn mạnh Ngày hmp rồi… lên Cih gũn cl này nữa, hTioá ,l cL nhiều. ãnhn tinh mi iuchê ãđ nêt gbn tiềm cl phm cl nahhn cth aob uCh nHàh rõ mau h, ly, hnơ chia n,tưg
hHnà cL Cuh cư.i
h là htế quan giãy àml nói ghnkô ta cĐ Li óc phi “Đã ghúnc Thanh ugBôn lio at ôC !ynà agi: i,r ht ~ar
uhnyc đã nh Những ànyg aqu iph g?ì gặp
nhaTh at hẹn tb it iđ thể uyê tb Nơưig mhn àov ngnêhig at, ưcđ il tại óc ha b uđ ìtm osa . òCn , chắc?” đi nó:i ưđc cầu không cĐ ,at ãđ sợ ôC s tìm t?h này, Nơgiư ngt Li cho tìm hủy at ob
kéo nàng: cnh iùB áhkc nói il àl gưin àno tay ưĐc hnHà chỉ nmu óc Li ta iv ngđ Chu sao? inưgơ ,na ,ir ca ta Ngọc…” ákch kôhgn Lục ếnđ
đến có giêrn, gia Byâ lại đ đi gtưn chưa bti đúng uqa thấy tcá ht uys gôhnk đẳng. Hya thể áđgn khác là h tb hpi ếht lúc.” nói gia ơnh, Bùi àl ct, gi đi ph hncg gì mi, bnìh nưnhg gnĩh bọn cngũ
hắn. mt uđ ,nh tyh tm tm như Thanh rhánt nght kôhng Độc ac hao cái iv ôv Li ôC hnìn ùcgn yauq ánh hnnì ,iđ hcu vào đp ókh đaó đagn bèn
iuđ hia khiến hn àhHn im mao lúc iưgn mà cL nhng ,tay chb min ta i.bnế đến huC ưic htc itu nb li cd uđ quả ba iahc iph đã tan tb mc nió tm ưrtc
iL sợ!” Thanh il: nôgkh nghẹn ncgũ Đc aT Cô
,gnđ mao cực ngăb di uê.y có hty lại yht đáng trong sẽ ntg giá, có sc kỳ ưgnhn ănbg htn nigư bạch hn như oiàgn l ìnhn Tui mt mt vào
Hành .ar một hơi, ubông Lc tya ht Chu dài
àl êyu hơn. gànc Thế il đáng
tb đu th at nhìn bản iBù hu không mi ngươi, hkôgn lúc nào nàng kh rồi, nV htt dgn. ah ãđ không gia, ànng ó:ni đến âyg ôlnu óNi ca ngươi.” phận úhct unm unm ht ta âhtn Hành at “Ban iv phiền ta Sơ phức ra nghĩ Lc ta là gì, óđ vẫn th hco s thnâ Chu nt Nhưng s ?soa ht ch có
út:c nâh.c muốn, Thanh ưctr ht đã gđn cố gơưin ta igonà ytù khôgn tth ngôhk ,uh tni bgn hc õr chỉ i,r nghmiê àl nqêu. giả ôntgr th yat hniếk àgnr ngg cĐ mình nói húgCn iL động v ý Ln
rũ nNhì cún bt hắn Độc Thanh ciú thc .ưic hcú ca đầu b Cô ex ưnh thương, trên thy hơi ngd cno tm lăn Li ubn cũng đáng
ti niênh nổi igưn ưgĐn àv uĐ uđ Sững hTm do at ghnôk ơngi,ư àl giây, h!i ngb igươn tđ vài nig: đưc amt nnàg phẩm hpá
đi. uiT vừa ic,ư bhc nh mao kếim bun tức muốn ònc tyh hcí av lại méch phắt tmh uvng
là ar ìnmh nyà mkiế của nìhn .vy vi ungh xác nàng ch ghnôk hồ õr itg cách ìnbh thế, nhưgn tm hpm trình mlà tuy kinh ngạc, cl cgnũ e đ gọn bộ, Thanh iL kiếm mt ĩs Cô ac ntgưh gàn,n ncuh ayt rằng như Đc ut ,gnũ hicuê tóm
ếTh gnvu kiếm, b tm p.hne bèn da nàng hắn làm
các cnhe aing “Vậy sao, ri ovà? nào qayu nba nữ iph thời điểm nnê hôkgn l h hhnáT hi ghcn cơ lấy ca chân đầu ta, il N Hợp ếhmci để ônkhg aoHn nào niTêh v đ uyê Doa cho