Logo
Chương 348: Thợ săn và con mồi (2)

Thịnh Nguyên Dao trong lòng khẽ động, đã hiểu ý Lục Hành Chu.

Nếu có kẻ nào đó âm thầm theo dõi gây chuyện, thấy bọn họ trước đó đã ở lại ốc đảo kia dò xét lâu như vậy, ắt hẳn cũng sẽ theo dấu mà đến dò xét.

Khi đó, kẻ đi săn lại hóa thành con mồi của bọn họ.

Thấy A Nọa đã bò lên đụn cát, thò đầu ra hóng chuyện, Thịnh Nguyên Dao cũng không nhịn được, cuối cùng rời khỏi “ghế sofa hình người” ấm áp, bò đến bên A Nọa cùng nhìn.

chọn xác. hn aL ngờ ac níchh àl gnkhô hgni
ù.hp Thịnh Hành rtơ hùp áych oaD Chu Lc hcníh yat T hoãn Nguyên mắt lục tm xa, tgorn rụi, hnìn rtì tm
ch,c t góbn nđg cúl idn ốc vt âm,c iha ax nogrT hiện người .đo hgcn trò ra ginư it my iah
tm yQu trí ôkngh thân tlư gnm iL Ngao hkgn tm thét, chửng tm ãđ l n,lê lao tir sua hahnn haưc gnux mg hti ,dt ênl sa gì Thh,an gcnh đó nag thể v bay nuốt chóng cnò óc kôhgn nyHu th biệt. tưởng cđ mc
hếtc. ếtib sao vì Chết mình gnkhô
chợt Nguyên stá b ôm gnn àHhn ãđ oDa yl hCu l,i Thịnh nơg, Lc siết a?n bị eo quan đang òcn y.ch aQnu
cL nh ra, hung va dưới Chu chữ ciá hki ẩn đi vào yQu đất hgăn mâ gNo.a tm mà v đã ngòl tth Ngay Hành đầu
guênyn h unôl mà v sa hônKg thầm anhTh it ob vẫn Tahnh àm được pk cũng mc hnnâ õdi Qyu yuHn gì chết Trn Ma báo áci chgn có khôgn ,âyđ ca theo đã nhnâ nhgn lmà thể ôhti exm ng vị nrtg ưgni iưd đạo anhhT Ngao âm yta vệ niv, bẩm vẫn đời htếc cthế uc Huyền c, người Ti bọn Huyền ng,r
hThn aoD: nNêgyu
ábo! Thịnh hđn mặt phải Qu i:n óc innhê bm Sắc “Ta h.tt Dao đen nhất Nyguên áđy như
iĐ :đu “Phải lớn. nng, đuâ gc ô.iht bitế cái đừng là Trn lặng mi nhỏ đuâ ciá lc tm vì mà
mạc, gànv as ùra trời. md bi m! khổng cắt m npg Mai vào lồ áct oãb ncu ngr nửa ìmnh cu,n ignênhg
unêyNg a:oD Tnhh
nân,h Huyn ũ.V rnT tM mt àl anhTh đạo
hihkn inl hTnh Nọa b aoD liếc A A mt ,icá đu n xuống. gyêNnu nàng Na
m,t òngl ũgnc inú Từ tới, đất tpếi cu,nhy đ he,to d. nđế cũ. tm bão nhn cui nộ rung chìm gnp mg iơn ntorg nuc nytur ps cát gùnc hohKn khắc ctá nucg tiếng ign c sâu !mG nếbi rti đất vàng rtgon cả chớp ođ
sức c. àv mc gnđa ngăn ôgnkh ưnh hHàn mạc xe Hành .áct it agNo nnìh nxôg h Lc truyền gđn nbê yla sa Quy Chu yêgNnu lma nlòg coh có t Noga, it tin Chu về nơi lòng, nc ưngiơg ht tráo Quy Tm la cngh Tnhh õ,r âm xanh àum tyh nlă trong chn đen thế oàv nh đã A iam lên cụm mt diư Doa Lục Na âm ôm hcp ct hồn để
đ dưc, ãđ Lc Hành .tú đan kỵ ũngc hiện Hn đến n,àgr học Thanh hắn chất đảm năm uư ch cn hhc trong k ba đ đó, yHnu hơn k hnp hn bảo okh cách il nhiều, Chu, c.ếth thín th luyện Nhưng mhp viên trọng
p,óh nTr nhHà xe ogNa nh huyết ãđ ìnhh at ynà Quy ơnh iđ il không thể có nnê yHun àl Thanh, Cnúgh chn thứ trở i,xơ nyà mi hôgkn nyuH ă:ln k ri nqua êrnig Vũ mi tiếp iđ ta cL tục utn này kóh đã v hơi chỉ iuh.n gn của ncgh hô,it tiếng lặng “Ha… h,ơn gnũc đi hnm huC nTahh ht iph .ást đã ih chúng
óel raù nưgi chgón ũV chợt điên ìhhn xa Thực ênl mph thoát nhưng uHny ki,h thuật hnnha hoãn un,gx tác gnuc vi htân iam b ìtr của hắn ưvt lc dgn li hyc. vỗ đã khi Trn ri Thanh,
sát mi la il gốc hniS hình hp,c unaQ tih hcgn nên tạm định sa Ngao Qyu mc yh cl gnnu gnn nnug Ngao c Qyu đang tnh ócc.h bn gốc hi này…” phá đuâ, ngg đó tchế s cnă thành
ocá. tht num sự Cuh tnâh cho sư ta làm mỗ àno am phải hàhnt b gnr nya Hành có ht ta iưc: axư iđ nhàht e thật chọn, grn kh gchnú ođ, lương hc cL chỉ uNế xtu t,n kihn al at yht k mm imêkh tt,h liền àl thiện… nB cvi àml Lục h.ăcng gưin
na .rgnut mình crt ,cun m hkôgn dưới hhanT vọt ,m guxn iah mt yab oãb ùar ãhi ưign v rgn tiếp gia mia nyuH khổng dm bên l ođ âhnn unc ,lên átc và inkh Trần m ũV bật
“Chết tiệt!” iãh êhinn tânh hc,y gbn ahhnT unyH ht cgn umn hnki b .đ
i,cết đáng pih gnhưN uh.C hn lại Lục gp Hàhn
đập rùa Huyền Rm! nát, nôkgh còn mht kní nh m n,g rơi hnp m Thanh hhtnà b.i pk tác nưig b trong ami tht c mít, đã ugxn xuống híc v
ếth hỏi: Doa làm Nêyngu “Vậy đhn nhhT nào?” gươni
nih mlà óc gchnú sua cả, hnúgc báo Lục ưcah hời tìh huC it hc? óni: nB Hành thả ta ti eoth mB ac ontgh aos? ìg thn
e nói: ta chm rta tr iđ ũV thôi, rời đ,i Trần dấu.” mt cứ hn nữa, rgn ly uđi vậy “Bởi àm núchg sẽ thế chẳng cn mà cũng không
nôhkg ngờ ếq,uyt ôkghn Chu nếu Lc biết s ánhđ nH Na ưda lén, ôkngh ùgnc qu ếhtc t sau iếnch â,yđ híap A đối ũcgn ì!g yttu it hn ht dây gihn đu Hhnà
Chu Lc không tth :d ôgnkh ĩhnag ìg, có nhãn húgcn inhm th. tâm b àl nhi cam một óc ncũg Thanh at phát ln hi đè bẹp, hàHn iđu od mi nôkgh sao?” gcnh Chu th Ngươi ghkôn ơc s chtú Hành nyga cả uđ “Lục mun ncgũ hnìm đ th ar hắn Hynu lc ơhn
óc àHhn qanu Bên gnđa tv íhk. tsá chgn ghưnn na yđâ huC dược Nóhm có Lc Huyền hmt ión: gơnưh htc t đã ínth íhc Thanh ,ìg nné kia còn chút ơin yàn