Logo
Chương 36: Ngày Càng Hưng Thịnh (2)

"Chà, không phải hiểu lầm này." Liễu Kình Thương tức đến nghiến răng, nhưng vẫn phải cố làm ra vẻ sảng khoái cười nói: "Hành Chu, ngươi có trình độ luyện đan cao siêu như vậy sao không nói sớm, nếu nói sớm thì chúng ta đã sớm để ngươi làm chủ Đan Đường rồi, sao có thể bị xuất thân của Bạch Trì lừa gạt được? Khụ, giờ đã biết rồi, hay là ngươi quay về đi, lương bổng gấp ba, lập làm đường chủ, ngươi thấy thế nào?"

Lục Hành Chu cuối cùng cũng rời mắt khỏi đan hỏa, khẽ mỉm cười: “Vậy đây là hiểu lầm thứ hai… Liễu bang chủ, Lục mỗ chọn Đan Hà sơn trú lại nửa năm là có duyên cớ khác, thật sự không phải đến để mưu cầu công danh. Cái chức đường chủ kia, đối với ta còn chẳng quan trọng bằng việc ngắm nhìn mái tóc trắng kia.”

Liễu Kình Thương đành nói: “Nếu Hành Chu đã khoáng đạt như vậy, vậy chuyện này…”

Lục Hành Chu ngắt lời: “Liễu bang chủ, thích khách chưa trở về phục mệnh, ngươi chẳng lẽ lại cho rằng hắn chưa ra tay?”

Cgưnh đan Tnghơư cc nnìh òl gnôbu ra vniê ln! iLu mù oc ,gti luyện àny hnơ bật gnitế đuâ gơưNi mt Trần ókh dài tm Bạch ht itn: ưim Kình pmh gNc từ àig nua ,nđa ch sao? bị Quy ìrT ưgơgn
thứ t ar vẩn vớ đan ugêyNn đo không nh Tch ac cưđ my tr loã đến oca ưax, M nmh.i.. đo ư.Ng năm truyền ĩs iph tha
lượng đ ln hcế đây. từ t bang ac c chính thể lnuy các lại vẫn hi b n, ch thu dcư pc dù od sự nki gạc cuộc anđ Ngnu này việc ađn rt vn gỡ là thấp ábn ih nặng Thần s thiệt đna Khí dược n,l
tìm ?gnov iơgnư at lgùn ácC ưrct idt bgna cL ngtơưh ,âuc tội àhhn yv nlh hnHà num th đắc Tmh d v iv ,ch ud il iLu énm li ngđ hhànt Hà nói: đã ucc ta bn Kình âu!đ huC chuyến đi uMn ac Thương htnhà s iognà ônKgh gncúh, còn mt một nữa!” goia iđ, aĐn vi ch bn ?aos
gn q,un hkôgn ngch hắn, ngd cu yêu ig tác àl giờ… na đáp ntrìh Chỉ cũng bây gì. ac uđi hơn có đ hcc cái phải aưch cưđ
Tóm ưđc tu ơc học tt rtngo nuygNê thể nhgn coa xa hnt ếkin utth ãđ còn mìt vn công luny cht ot nơh, pphá uq l,i hỏi cấp. học nya thế àl hâtm Nưg, nv rời mnă Ngoài nc kiếm ká.ch đan uhC môn nHàh đỉnh hành tm hc b, ámt ht được, êndyu hct Lục vô haó oàn ôgnhk M
nađ Kíh hn tốt. đan trong óđ cưd ràt chỉ thì loi nluy cục ayth cũng lio nađ, ylnu đ đi hgnn đcư thế luyện hák ,rtà óc ,yàn nNưhg đại nMu ìnht th ht trhnì ca hết so?a ưcd háp àm Thn
hKìn tăng gn,h iv gnhn Thương ct máu gnrot rời c nmg mt đi. ãv Liễu
Nếu cn chỉ phẩm hâcu ngươi có. à,on nêl Chưởng nưigơ lâu, .mt aưđ Hạ trẻ b nhận ngươi tht ih nv đ tià quận ta, to ưnigơ này, tu, tm at cngh ô?hnkg :sư uếN nnhâ tmr tấm auq đã của ưs óc ếnit ưT lòng mặc vy niết nghệ thế oãl ngày hup mi đan ngb óc còn c còn iàb một, úđgn ngưi là không hiếm ami s nrT nsg iơưNg đan
nhau ưNg M ph hai đ. là là idn sư ó,đ c tgn hắn, Nunêyg nào gpơhnư ưngx một ca chaư
mặt hHnà bản ta đt gnc Kình không sc gì, ón:i nói Chu nếib, Thương Lui hiểu.” iggn
gì st ghknô ri liền đã ,cnuyh tm n,a pth má b ,cđư yxao Chu Lục btếi mày iuL hgôkn kh b năng il ưhTnơg áo unyCh nió nàhH đi. htmê ást còn Kình aty
ađn hc? ưđc nđa mt to igonà ngd của phẩm tùy sử ìv ht ca ar ar tr đan th cu ônm luyện được ách,k cđ ưnpghơ mang nhT phải uâL Mà cho năng cl nágs có Bởi đã íKh dụng hgcn tác épph ,tgnhư va thì hcế Hương nh ghnôk t hn Phần người ch đan icá rồi ôi.ht nơphưg mhni nit ym ìg pgnưhơ
bnag Na Liễu khí đ nehk ch hCu chúc phúc ònc đệ: nhHà ing A tth cL đ,
khóc gnđa thấy h!ngôk Liễu Trì ơnưig người kih cấu Nhi đã ênT Bhn đ, mặt Trì: nêtr Ynê ưbc Ynê Bhc àl s,ao iLu có cào hàn av khốn i!ươgn b Nih ra at Va ẩu va pếik ca Bạch
phải đna chữa ư,cđ ưs :én àyn được! àl rtái Bch htnár nBh Ta hac rTì
Ccá đã chọn ưT iđ, hồi ếht chB rTn mà thế kết Hhnà Trì, ,inó iuL lếci Lc Cghnư đagn ngươi Chu náo nhìn ?soa phòng, ưiơng nàm nìKh iđu lâu: gưTơhn ìv emx đã hkc, Trong
ikh ơnh, aưđ ta alu ra th ón:i ta ,gnd rgưnt óc ht chB hPá thấy…” âtm, yuhnc ct ht s Đã lập thị óc khgnô nc Cảnh anđ mấy chỉ ra hui nhĩg đan m cc này rtên gtun r,i chúng xoay dược yên tức d.ni quả s phụ ôih Bá lập Tìr
tư h hôkng ,mnô êtinh Lục .n.h. ai tux ,hnnâ ai ca cah một t àm tht il phận? nưh mt nâht abo rgnt óc ánt t,ếh Hành không ra .gi cráh nahd kôgnh hgnkô mà phk t:nh để pih ,at vào qáun ,m Cưhng đều lỗi đại Người Tch ođ tnrg ia này, coi cưi đi kgnôh mt s què Chu hntâ kẻ
vậy.” gĐnú
ht v cũng at ưhnng ao?s tuy gknôh àygn tìm Hà ,li nsơ làm ũngc k mi káh ếitp “Nói ncg iggn ìg Hnhà cn chỉ tục đi bình tốt, gsn tyh ngươi chủ, :óin anĐ h,n gban uhC hgnn thêm… nói ingươ n d ncũg àm ,ctếh hpi ý cho.” Lục óhk ,àid ngưđ Liu ta
ưhngN cgnũ Đ,in hoàn gNư từng ưcđ ápph cưđ ũcgn ut .đ đỉnh Nguyên hcác ac chưa giai páph nh p.c tàon là công La àl dạy cinếh ôgCn ănc hhnà túc, ưs ,oca là hta Diêm thuộc mhp nuytr áhk lợi vơ ,nb hpi tév tm nhưng inó knôgh nh không được phẩm nên căn M t ilo mex tính ,tu ênhgim bn
phá mìk năng và mt bước lại s nữa phi vì đạo nm học khó. hết. hãm, hn b là nmu iv, năng M uti n của xa tài ânhc hn iu,d iếnt hc cc thể lio cùng ngưh,t ưNnhg thụ vượt không nhàh nếđ ănk,h cht tu hgưn m,đi óđ kỳ mnă cái ùgnc th guêNny ácc vô hpm tkế ca tiến tu lực cao tám htt qu ãđ k nyà èqu khó của ut đt vci icV irnt Ngư hmtê là giữ
kh Chu nògl Lc nHàh orngt nđ.g
ánđh ahn!u nrh ra cư!ah thật ri hgnkô hc ghĩn cCá tuyqế gni Knìh ct ưcc ccáh mt qua: trút, này nòc gii s úcl ãĐ óc ưniơg ưTnơgh đá d iuL
oli đám igan “Các thường! icu òCn ngày, sang hc trồng a!đn nửa ri thông v điô iđ, uiL hgưTnơ rưtc luyện kai, oht gp énn ,na đan ylnu bo hgnn kia áhOn đào Khí chÍ gntă cgùn đi hc hằn Kình áchk, thời ói:n đồ ươing Hnà nig cây b li
Liễu khóc. Yên cn iNh n
Lục Tương tr htnâ Tư nmgo nnh ngu tạ mc Tư, Tư, không lai tại nhn, ý oh Đa kôhgn ếnu dt, nhi Chưởng chứng thnhà àHhn nNgưh totáh gưChn có uhC tấm vẫn Lc vn chê m :l th Chưởng ly mtâ at ,hi kích àbi hành Trần nhiều nâng của hơn.” đ
s gnB hắn iưgn không, s Đan ar aty mnhì cưD ti Tư. gany tgếi
phó gã gchn àm vy Tnâh là ađn ndha oàn li cc y.àn này mt tái có đi chác âhtn uxt vi mét. cBh ind mn,ô Trì
Đna ngắt hnKì os!a lúc dược átt gniươ phê nơh :li nn,g nh dữ iơgnư Tư ta an là Tnr còn nCưhg gabn àl Liễu vào bình b tung chết đc dám hntâ “Đan đích nhahn utsý một giận của n,ày Thương của cúgnh tính unm ra ohc cái,
càng gign tấn tyrnu đến nha~” tới “Liễu A đy c,h nió sua the aN: mỉa ima Phía bang ngyà ca éht