Logo
Chương 381: Ngàn năm trước, Bùi gia ở đâu (2)

Bùi Sơ Vận lúc này đương nhiên đã biết, Lục Hành Chu và Bùi Ngọc vào tĩnh thất không những không bị đánh, mà có thể còn có thịt ăn.

Trong tĩnh thất, Bùi Ngọc bất đắc dĩ rót rượu cho Lục Hành Chu: “Ta nói Lục huynh, hôm nay huynh quá bốc đồng rồi. Thực ra dù huynh không ra tay, với năng lực của Sơ Vận, mấy ngày nữa ám sát Vu Đồ cũng là chuyện dễ như trở bàn tay, hà tất phải làm lớn chuyện như vậy ngay hôm nay?”

Lục Hành Chu đáp: “Ta báo thù Hoắc gia, đã nhẫn nhịn mười năm, nên rất rõ cảm giác nhìn kẻ thù ngay trước mắt mà vẫn phải cố nén là tư vị gì… Nếu có năng lực báo thù thì một khắc cũng không muốn nhịn, huống chi lại bị chính phụ thân mình ngăn cản. Tâm trạng của Sơ Vận lúc ấy, Bùi huynh có thể thấu hiểu chăng?”

Bùi Ngọc không nói gì.

ông chỉ ct trong gưnhn thn hkông at iưgơn ait mắt sau, ênhin chút iBù cb mà yna ngươi hyt nghĩa, ơniưg mnu bnê ac với “Hôm ùb phụ nvhĩ hổ onmg đi ưs cb ôNng đnế hpi s igng nhng không gì nht thnâ p:h ,mnhì ìhtn liền niv có nói Thanh của thế noà? yrtun lio thời p,đ Quả âlu gai m.nu
lm. người, gcN nsg tb “Nói iph gcnũ Bùi ir cười:
H"n .knôhg" cùng Vn cũng ng:tiế nlê s uic ùBi
nHàgo huC là nhàH cL im chaú at hệ giữa nhíhc và gnKhô đổ mlà :kh Triều “Vậy tt ciư ?gì muốn qanu ôngc hết n.um hà êln không
cuối giưn páđ vẫn Biù lên cđ",ư" cngù gi V,n "vâng", một ãyn hưn biết cũng khúc hcnhế khoé ch g c.ưi nụ imô
s không cũng mxe dám mt hák óni biến ênn tự iBù li Giọng kgiên èd lúc àon, ac kia Thanh nt ar đã it ôngN lâu.
,ri vậy." nưigơ đ och êm b rất gng cếh ar v thc đồ, Hành uCh... Nigư đ ngkh n.h inơưg nòC" niơgư sc sự hơn cL tiền đáng yàn có đã thể mex làm
sáng. Biù ubi ết cả uts gai t n ào
đến. btiế Nnàg sư s ph
tư il ti ư? ar nght ôknhg phu, osa ht nói cưđ yV tình, là nagi
Biù tm cNg khẽ bni.ế Sc
trễ àHnh cáo làm tế n:ió th òlgn Bùi cL đagn xoay chuyển Lục htnì Bùi đứng vi tạ huynh hạ kia, grưnt uCh ôhkgn chậm ,na tm lưu .t đã ùBi t m Trong Ngọc n,ghĩ suy mm aĐ cười dậy, mrăt đã hhnuy
nhgcú Vận đnế agi aig áqu nch gtnr Thế hhyun cưới lc bn với cg Hco cL nưig cngũ một tại như cân ônh có hP hâtn là nếu ihc nògl iHn nnhưg thế nhận ácg. àl i,ga nâht Cngũ xuất túhc tr. mặc nhyuh ta ùD nb nthâ y.v lại khnôg g gnch cL cht tú… cio uhh,yn qua ơS óh.k nưh crt s iùB unhg vy ocH ,tm nbà av thật, liên vì ca cô ìth cth chính đầu: hhuny vốn iag, âthn s với kgnôh ưu Lc cho iBù ucnhy ncgũ Ngc khó nhi
do nay lại Ta chứ quá tư s gưhnN âtnh óc không tự thcú lòng áqu chuyện hôm còn im ngn cghn otnrg aHi ũcgn th iv ta thân đ il hnân agi vi ýl nnê rất at phép hnêin chng ohc ynhuc nió thì ncàg này h,yt hp gi óc l sau o.ci ph,u otgnr Bùi lại hhnuy ncò ếGit tán Lục thưởng. ngrtô của ,ghtn inó: gônc gnm hcút áđon, trong phải igưn ,tnhì ath cgN agni ech ít lại, óni cn, ncò aTm mex htt yuh,hn nhất tc óđ utyt tất õv áhcc chgn s hco gnu khó ohgnk tr thì Bùi chká gònl niga àl htt biết l aob không ginư ngm tới, ph thời nào.” ếnu đág,n lý, noà
im đáp: một Vn T"a ir r."i lcú ơS biết lặng Bùi
.â""gVn
ngd sẽ cL ta hiu thật.” hc “Ta chứ uđ iùB là heto ahưc huynh Vn kih s Hàhn c chắn, tgn bitế àv tm Sơ Biù “Nhưng lại: nói gĩnh uđi ngàn, đó ahi nói rất của yus ếđn đùa đây, và nên nàhth gia, bgn nói ta li chúng Chu ĩnhg
màl iurT àv tgn ri nàng iru thật khi óc Biù b l mi nghn, vậy, Ừm… gĩnh vi nói htt nĩhg ta bàn đui bn gnd theo lắc này, ahik đuổi Chu óc nuế gai hynuc hcaú, y,v đầu “Lúc ta muốn ta?” Vn chén đ.i này… ôhn đến ac :hk sẽ giả không quả onà Lục àbn iunh icư s Nếu ahưc ruư ynhuh at s nghĩ s unhy,h cát gnà,n công chỉ Biù ý ngt cm chuyện núchg ngợi, àgnHo vỡ nhcúg Hành nch y s bên ih ta đồng aNy l công htế ta aho ncyuh ãđ h s
nđoá Hoàng hgnôk ngr mọi gnôc tng đ otna úc,ah có h vi huynh đ hgưnn inx không Vận rTiu hgúnC ùiB ôhngk Hoàng ch không B :óin gchnú ếhkin pih có đuổi miệng tmh Ngọc gôcn làm uirT ta ihp uirT tình. ac ,mex là tR ơS Bùi hú,ca huynh túhc ignư inàgo ogHàn tuy cL n óc h àl cầu adnh ?ìg ihn tnâh htnah ích ca ynuhH đ li đến nghĩ, toeh tính.” ngahĩ in,ó B Vận, ta gôcn i,l ta uChny gai b tư gdnù oà.n hoc nôhgk có cghún cho huynh đã suy ý ơS cahú
v ngày yàn kôhng nh không hắn Câu y, Tướng vi hc mà ùBi Hành cnáh níhhc uCh htt Triều có ygàn hệ cákh êln im àogHn nói unế onHàg ac ònc Triều má C,uh nuqa ác ăgđn unế ưnh Lc chỉ nôcg as?o nchg ac yna gnôc iak nhHà pih trái ý hc vậy ngôi ih,p lc nhân Lục có mhô một s óc hct àl yat chaú húc,a
vn v năm xem hn mtah nhKí mẫu il mu hc hi có tm ulâ tên là Tahnh ln đa ngươi k nb hc ntyru ?"ôknhg ươnig chúng tm trong mà xưa, kẻ ơgnưi ph với tr nquy s còn nhng la. Nôgn gia, gGni gnhn hnât htế tc n àl áts ìv iBù" quá nSơ Trgno áođn m,hp Bùi ếđ:n a,co T bt sư
phải cL ,Cuh kghôn người nhưng ir ra Nàng àgnio óc cưđ .đi mìt còn kìm tm hHnà lúc unm này đã av
không .ápđ ùiB Vận Sơ
cùng nv t ơn cm ac xá échn tngr hồi mtr htân được pnh Lc ht uyT noà y, ôgknh uim gNc âtm huynh.” kính: nâng lâu, uci athy ta hiểu ùBi phải nhưng mẫu đó
?ìg hyuCn
sẽ tpếi ngcù ưgơ"i.n hội làm igGn hp coh hài theo at ì,g khác hip òl:ng tmì ôv "Bcư uyrtn đạt
âđu có im sư óc ch ?ônm ht ta tnrôg gNưi y,c
ôrntg sự phòng. n itn mnô rgnôt gcũn htì ơngưi àm thù unm ihp hmt umn oáb ch yc nơưig báo ht iNưg h.m"in đ là thù cần àvo ht cho háhnT tgnư íhc hắn sư còn ưs iđ yc uế"N thật hn, bởi ico gnôhk ,nmô
unM khgn hn ôt.ih cưĐ ư? ta chế
oaS th?ế
cL tht s biết o?sa hnkgô huynh
h ôkngh clú chc cnò đây?” tính các tth gnưT hCu mád hcan của nữ hnòpg nữa?” đó ingơư không chc t ,hnyuh của aưch bng nthí maT hních Nhưng gũcn onà hnàH ùiB uim các nếđ tâm ia dài v ngươi. àno gunH kih iBù t,m ,hni ưđc gtn tur toán ium mỗ đưa bị v Hà mình chút Đông, mi hơi: không Lục y, cơ thể rtgn Lc sẽ nghiêm ht ac hội một
uiB thần aưm l hìnm, ùiB tm Vận biết ngoài, tâm ca đâu. ,nglơư iôđ trước chiều, rơi ul itrô tchá v nđg nêb có đã gác sổ chút cửa đẹp gnl thê ìnnh ngôhk
gvn Hy àng.h rưct Chu to “Ta, gagnn àhnH coi “Gia tự nkgôh nhi nht ,pmh iga ànng nưgi uâđ? sẽ cũgn n nlê tm do mhìn khó ygàn im nugl .lm nhiên đến ni:ó leo năm aig mũi dựng, lệnh ấy đừng tôn tung, Lục unế là gả sẽ Bùi sm unm cùng Hàhn Bùi Chu, ó,đ htế đi Lc trước, cúl nhất
c".ư"Đ ìbhn mt il Sơ tn:h iùB vn đáp chác Vn