Logo
Chương 391: Vốn Chẳng Phải Người Trần Thế (2)

"Đó là đương nhiên, Diêm Vương muốn người canh ba chết, ai dám giữ người đến canh năm chứ. Như vậy chẳng phải là vừa có khí thế lại vừa có cảm giác áp bức hay sao?"

“Ngươi nói dối.” Dạ Thính Lan lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ không phải từng bước một mà kiến tạo? Các ngươi đã tốn mười năm để Diêm La Điện vang danh, bước tiếp theo chính là tập hợp đồng đạo, xưng là Thập Điện Diêm La, cờ xí quét ngang, bao trùm thiên hạ?”

Lục Hành Chu khẽ nheo mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của Dạ Thính Lan một lát: “Vậy nên tiên sinh quan tâm ta đến vậy, là vì cho rằng đó không chỉ là chuyện của ma môn tông phái, mà còn là ý đồ lật đổ thiên hạ, phải không?”

“Chẳng lẽ không phải?”

đ gia… “Nhưng D hnuyc hc óph aĐn nếu ht tài: ch óc nói sao? gian icv đối là hnhíT ngươi viện nghĩ trong ơiưgn vic ưgơni Hoắc Lan lmà âđy thời
àhHn nch Lc s Chu này nL chút có htt nh.ki
tt óc đp: gia mặt aT cũng d li hcng m nac mạnh ph ta đi th Biù cđ Chu sự, tcá, hướng uyt ituhế ncò onà trợ Lc ưngNh tiên Thịnh nkgôh không Sắc s.hni gia nchhí gnhưn ônhkg hnàH ym th ơnh. ,áhck lc. đủ nngh
làm bấy kết ưcđ onđ ùd nên .uq nàhH oba kết, không đột mrt nôkhg mc chứ tìh dừng hCu lát: iph êniuh, cL aso unêhi cnũg mt óc màL ngt àm mt lại
ô cnhg nogtr gây gnsó thanh cũgn àm dân óc gia, mTah quan D rt uCnhy nên agi cả đổ Bùi ,ìg l :nió ýl chốn Lan mt mt th notrg ia àl it b ôngc rưn,gt hànht chúng gió htôi. sau này gtnor l,àm sụp k gtnr Hco híhTn Cố khi ht hạ, ai mắt ikha do gia… hnn chỉ trừng trước ưn,hg ih nghnư
nói không ngươi cũng ayh ùngd chiến oaS i,l ôV ac nươig nươgi hkác ipD ,ibt ìg! chẳng giúp đ vy phải đều nói đi at nghĩ! àml ưlc oPhgn khôgn Nió ta
ìv ac ,ti àl sinh. tiên ynuhêk t q,nau hpi árhcT đó.” phán nac nòc ta mà nv inhm nhgôk ihn “Bởi đ
Ph.i
“Thiên cthu Phán đã điện naL t,hế hpt e Càn, rgn uáq hpT gnưSơ vẫn iĐn at chắc thưgn có thức.” nid ákh cục hạ ònc đ iđ uqan ,aL phi tui thứ ếikn ôhg?kn li cưđ uđ hhTní ,rt cuQ km.é iĐ nhếik đã hnohà đến ahi i,r Dimê gign: ot óđ Dạ hpt àl ĩv chưa
li t orgTn cn ac cốc cốc. Lan, D hkgnô ãđ gngưn hi nửa giọt lại từng kíh t thêm đy gn iếcch cốc t ,yht nguyên vào nhíhT
tb nigươ thì nói hc hucn hip gcnũ hnôgk .đưc ir đâu cũng học agny, ũcgn cđ,ư àl đi nvi nhiên mà hôti. b tcrư đương Ta ãĐ
th ơ.hi Chu phào àhnH tm cL
mêiD đâu hnt nhmì Điện một, La och Hnàh qu Thập kẻ hợp, được ar k Cái trưgn c o,đ yl ac êDim “Ít vn tđ đâu aưch ra unQâ hcí ig đ,i ếnđ iưd ri đều at chỉ có cnò t Ngya biệt, ch Dmiê ế.nđ đo oàngi tch là uhC th Thập đu: kh đo ìmt đế nĐi hp? cáhk nói thật gnđ đgn sự cL mlà ođ cl iưng La mỗi hki
lại aing đnh tm làm thầm Ta âm nc hit ais hnt cv,i người
ô ếđn b c thì hnNưg hạ sao?” uến tham
Hành uhC dự. óc do cL thcú
D trong ao?s hnìn Thính uqn đui tâm aqun úht ưnơig cn nước đy c:c “Ta g,ì Lna ngh
thì ra uq trước ưt nghư định sc: h ásch đều ignư phương nglò ãđ gồm nhiều áH nòc s Điện, âQnu. aT áh mt đyâ gưni La kể, s chẳng còn cả hneg ht bao at i..r. “Tiên ưlc cgnũ k con rời đi uty cgnũ ôghkn êiDm trỗi lược, trong lio định ếtti b sao?” íhnch v nhiu đ xóa ohet vô ta trà nshi iđ qáu gunH Diêm ta v,y li đã t,nà sao? đi đường groTn hgnnư như unig ĩngh h lộ ca muốn mt nh iđ htt nhưng trên óc phương ,dy
nghôK tiếp gnđ ibết àm được, ìv rộng bước bcư tm Ngư Mộ đnh đã ar, ct ra đã mình iđ ncgũ nnhâ lại một măn rtg.n Nguyên tgonr uqa nkhi chấn ngạc thời Dip khi nơh vn nauq ch m kinh uph cếnhi clư
gãi ếxp là học iêtn sinh óC u,đ ps á?ckh ct vic ih này phải torgn Chu in,v điều ếint Hành vì tcú,h hêinn này: gnđươ Lc không ht là một tu tếip ahy
tamh Cngô Hoắc it ih ô B. Bgn Hhnà lộ nnh gchn
lại va đ htế ac iv ânhn cl rnit tm giọng duy ncgù k ntêi unaq sao? tc lõi ,yàn gnưi cgó hóa tth sự to thi chốn ca ri v áiC một ưt iênht a,gi àl điệu
tth tr nkghô v yàn nghĩ sự đi cúl nphâ tíhc t dyâ hôkgn ai ânuQ Diêm v nhất htì hợp khi hteo innêh ntìh còn quân ìg, ohTe uâQn đứa là nũgc thần, daư vn mc miêD mt sao dám l. óđ này uđ và
Lan mgân ,ált cgũn một Dạ rtm hTnhí gđn tình.
không đgna ingơư Dạ phấn… hínTh kế hho,c iuh. nnàh thn huk son óc mđ hô ch ìchm hc yht nLa tngor ơigưn ón:i “Ta phải chn omng
àoph cL hơi. Hành hCu ht một
gì, hhTní ămN diõ toeh mt gonm ig nêinh, Lan ,hc ànhH yàn .tt Bùi xyâ ra “Đương ivc Tây Tahnh ó:ni D sát này không hẳn emx oHc thêm ết có ,nik gàcn Hoắc G,aoi óc nhàH chặt bệ âhtn dmá ôNgn hnt trò, dgn đgn ũgnc k việc nlưg do ànđ xét nhgc uil. nhiên là đã cũng tìh nhêni, coh ý h cu yuT thể ol mgái ôhkng kia nàcg khnga
àon h rời nếđ hctú Xem ,iđ gưhn ra ànng kghnô htt hmnì nh sự cvi
akhó nh ehot ùngc il, ơcưghn nuôl gia nhogt ac igơnư. đ nơưig Ta myâ óđ tib vi ưn,iơg x đi Nọa, đặt tcá nước nghị ngnh at óc ,tu niết không nhôtg Tnhhí học vni ađn iv iggn nhut hnau việc sm cc ưth,ng xg,nu vấn lnyu ghnn nLa nào?” A tử” khóa tcưr ưxgn ý uhnt hnàth àhhtn tr iương hn nb h,c các ý độ hoet th aih tpếi ca xa thế ehng tham học iđ ch đề D vượt cđ đ dgn h ìnThr hô hai kióh: tan cnò
Chu Lục uđ: àhnH ihP. tg
cV coH cl ìg ctúh gia as?o qua. Đn,i hnđì li uđ: tmr tb ygâ ht htế icu th cho ưgơ,ni luí hồi cũng bọn iêmD it gcnù nV aM ,âlu sự n, Thníh La àm im ìv nghư h giết nhn việc hối Chính àcgn nh bi mua tmah thn l Ngươi đến ídhn thật gnươi nVi óc rằng khẽ thhn hoc D hgnu ra Lan để nđhà nv ô och ,l mặc liô nHgà nòc Tn .li cưgn
utihế ch vậy, ý hay ũgcn óc tm chỉ nunêyg phải nđế thư gna ch đâu àgtn Vậy “Thứ nên ca đin àl ?nVêi óni Thanh n iđm aoS ngiư ơngiư, úcht ht gknôh àti hmâc nLa óc àl ôgnkh ôknhg tcó n gia gnươi Dao nhhTí Đan viện… ch nhc, aby cho êbn àl D thế iđôu biếm: tiểu iTáh mái ưđc. đây, tung
hty cm v htt sinh âmu tniê ngây s Chu Hành ,nyà ìnnh Lục uhtn. người
mlà nũcg mt “mời”: thủ im Đyâ cL iph. Chu nhHà tếh
manh gì?” hsni mi “Tiên
ih ý ar điều mt mun ncò vốn l mt icư, tia nhưng không nưc ngân ih thật Lan này uci sự an, D ig thúp lại lên íhThn ngũc cc ngụm. uống thêm ,ìg muốn cùng
tự D nhiên địch nv uh đ gnôhk cũng óc học với hoc nl đã còn là ortng iaog nói, họ uas nvi sao? gươni ió:n ngươi.” ý không Những .i..r học, aóh có nTíhh nhiều giao ,àlm là nbg hnnâ th gđan kết ùd ch của nB nhếik mạch trước nươig bạn l n,ơgưi cuộc thành unm tr ìv tình, Lna này ghnC
tiên gôknh tht đ cth àny, vi anm là quan ok ia ênti nên câu với àinog ngr ac ta l nên chìm, êhyknu kỳ đó um syu s at àl hcc t,rti tưởng ban sinh póh thảm, b nói s iuđ inĐ hcết xưng bna ta tâm ý ý e Vy g,ànn nhgnư b ..đó. ,ùgnc tnưg hkngô ngnh làm nch thế đi Thập rgtn ac àm in hônku yb. sihn nếu là uđ ácc vẫn vẫn rt bc gài êimD đu viên tâm.” iuC a,L ly óc nghĩ ntr
thủ tại sư?” nDùg Điện La mDiê nhân của nkhi pâhn đà
Chu Ta .đi àvi một việc vẫn ha ir tiện nói: gôknh mlà Hành chưa ,nogx đã Lc đnàh
“Việc gì?”
gnúb một Lục Chu cth àhnH nói cá.i onđ, yat