Logo
Chương 393: Không trách hắn, lẽ nào trách muội ta? (2)

“Với thiên phú của nàng, ta rất nghi ngờ nàng đã vượt qua cả Nhất phẩm rồi.” Dạ Thính Lan khẽ nói: “Sự phân chia Cửu phẩm chỉ dành cho phàm nhân. Giới hạn Huy Dương, đối với thiên tài thậm chí không cần trăm năm. Nàng chắc chắn là thiên tài trong các thiên tài.”

“Với tính tình bất cần năm đó của nàng, ai ngờ được nàng lại có thể gây dựng nên một thế lực như vậy chứ?” Lão giả thở dài: “Thật ra, nếu nàng làm nên nghiệp lớn, đó cũng là chuyện đáng mừng, nhưng nàng lại sa vào Ma đạo...”

“Nàng nhặt được một tên hỗn trướng, ai ngờ lại nhặt được bảo vật.” Dạ Thính Lan nghiến răng: “Điều đáng giận nhất là việc nàng sa vào Ma đạo lại do tên hỗn trướng kia xúi giục. Nếu không có kẻ châm ngòi, nàng chưa chắc đã đi trên con đường này.”

Lão giả: “...”

iđ ngĩh cũng t lnê Độc ir ing Cô Li tc anong gương :ơn vn niệm, rnoTg phụ." gnòl ghnc ,vơ dĩ gnàn hThna ngnh ngoãn nhiên eól "Đa t hucny ý htc
Lan: Dạ ychnu ìv hip n.yà Thính kngôh a...T
hco lẽ ôgTn lcú khôgn nuqa nuaq đ gi phải cvi ,ngrt là giúp àl óđ ynà nh trọng sẽ đi, ln osa óđ ếibt s gnòl il hgcn :ión bng M ônhgk nàng giờ ch ah gamn ãoL ư.gN chủ, so?a hn ôgkhn “Điều uh nmìh Ch àno lại htế l
Sương hnhíT émn có óc uhiếc iv cếhci này cl àl chuyện nhtgư ntury cổ aV nháTh pgnòh nhnâ tm gcũn n.tìh gưgnơ uh chuyến món tv auq này, Vu thân ht ar cQu “Gương gnũc thứ Lan nhỏ: bảo này ut,th hêTin của ngươi.” àvi chm hay, đi hic đa ndg D
Thính v, ln giúp bắt năm c ngay v hnôKg od được, ă:nrg hco bt đó này nnàg đã gã, D mi óni nhà, nàng đặt. tên cũng đã yuhcn đâu biết ômn .y.t.a nkh trận làm auS ngàn nơưng gknôh tên gdn sp !ir đu htế iơNgư aki at đã mới ,ùgcn cl ntôg yuS chiến aik ànng v k phe àl unế phán gây ,s ms Lan .yàn nếihng ta gànn đó noang ngãno được ht ra unqa
g,ì đi d: cht nh ctúh ra angy ?oas Ngàn gi điu “Bây do
chẳng utq il soa? đó, trách miu ôgnkh om l ac ta nêt trhcá ium “Ta sư quân
nếđ l suy vn lát: gnnà x,ưa b ?n có ac đi nàng tth t hgĩn việc ri l lại bản đ,i uynch nên hôkng hn htn D Lan đng tm không nhớ hnmì tính cguhn s li năm u.x.. ,mc nhíhT Chẳng im Có quy
hc Tông ìth imu v hcátr hp có hơ.n “...Vậy của umi
không nghĩ ngờ, đi. nh Thấy nh quang đang ũngc íThnh ànđ Giao, đi ngàn uNế Lan iđ hnkgô hin cứ D nươig nưh hni:u yTâ chhní hmin ig có bt tế gì y,v
Loã c.m trầm gi
tya phân Đc hp ôC phó.” nói: “Xin hhTna iL pch
hìt liếng 'dù kiên nal chi úlc .it'd hanĩg ,đó đi tnhì nòc ùcgn phe cngũ gưnt .đh..n ht ngcũ đủ thực gưin iođá “Nàng phải htt v tcuh Lan s óc ioàh chút ,đó at d:ài D hin nĐế vô tưởng nữa.” ămn hhnTí cn trừ sẽ àl ,li e này đ lý chẳng Kih cưđ nưgt nv ngr
.ngVâ
ãđ mi hưn nHàh c?úl ágmi hành oas êimD c coh của cũng Sư hp nm hCu dhnà phná b Lc S ynga đến untg này ást sao, húc lại vy? rồi rõ quan ý cm uc Đni La
tđ đột iđ haò nib vốn ikm ókh ngươi t b cách tht nhu nước dgùn các gtônr cy s ihp các ôkhgn phó ynà n,àgy gii đ mun vẫn muốn ãnho kẻo ar iêmD xung phụ voà hpáp Lục lớn iv xung ànhH ết,yqu gknôh rng ta nnà,g xoa nđg ìnhm iĐn rhá,tc nát:r e ôiTh híhTn Dạ hnCuy thường đ gây sẽ tạm th. C.hu anL aT th soát, La .iđ
là Chu? “Bằng Hàhn uh ơưngi Lục inó àm
anhTh s. sững iL Đc
hp nhl hhTna vâng gi Cô ri oab luâ ta?” đi, Lão tmì usa, ưbc Đc Sư ghnc vào: Li
naL điểm ođ nnhì bẩm: ych từng nhTíh it đ đi, kh s ocH" hgĩn mấu aig cgn?ă"h giống asu nươ,ig đgn thế hcóc óc ih mt .àno uđ iuL um đ th,c chính Đ rời rgn thất nay coh nht Dạ âu,l mới loã riơ của ơinưg mi giết Đưa đến xem ưgnơi lẩm khi hưgnt nhn ưhca axư là chốt... lặng uám ra
nLa any đủ “Hiện cơ axo i.r nhà Dạ v đo đã norgt Thính ln, hàhnt rt mọi pl đau phc giờ n:átr ãic pihn năm nàng nyhuc npghi cuc đ đầu càng to ưxa ưn,trg hartn hyunc của
tib gì. một ũ,gCn ôC gôknh Thanh gãi Vy hu uđ: t bng Đc ngcũ iL iđ at có .tgếni
Vâ.gn
hkí Đna nên đột vn ca usa hik maT cth uhC ihênn hơn Nguyên nàng Hni Lc áhp nlh ol ca nền, Chi Hành hmp, Ha làm nhiều. óc trở
rat iĐn ìmt lêin iếtn uc thế Ma Đặc an chi ind noàt mh.ni điều ar phải irtn cn hiện ihc ni,Đ ếnđ uâđ. người là hep Đni civ ihnêT àic La noà, íb đnag ơgnưPh umư hết. tyh biệt vi Diêm La óc tm cách tổ nrtê Đni emx Nưiơg mhni iDêm hết đo at lc vi “Tại ,onà phương iđ aL ,nht Thập õr pih hãy là ihnm ht đ oàv ãđ ơSgưn yâT .hn.g.kô thế xem Diêm kết một cl chc àml ếtH phT đi uQc,
ínhhT D “?” :Lna
ogia vụ, óC gươn.i phẩm, phá tđ ,ai ayh hacư lhc at mt ra chuyến iưnơg oci nên ưhn ĩghn ca luyện vừa vốn .m đã ayn coh dĩ mTa imnh
Li lnĩh âVg.n ôC mệnh: hnTah cĐ
phải ếhin uđ li pc àyn, “Cái gi àtn kẻ tbiế it Lão tt ch nmi:g đ ế,k git ngTô thế nêl mt i...hơ pht khóe gti ,hc
lại inưg ri thản chẳng .đi óiN u,âl ũngc ngàn nná bình đon xoay
i:ón hc xấu... Loã chC s.át ch n gkhôn nmô hạ vẫn nàgn ta hntí vẫn bt ntôg đó thử nv bản nàng đ ,v nương Ln thương ô,hti giả tay, không nngà
nThah iL đ.yâ đnế at gi “Giúp
igàn hay hu dụng, tR Hhnà thấy đyâ? uh at Chu dụng ucc thấy Lục àl
no!à “Chuyện tuyệt ht đối đó không
?ý gì hi:u ahnhT â,đu iL têhm c,h Đc kóh “Mờ có làm mà at ig ôC sao ám nàcg bitế
ôgnkh có chút átph tchú. thêm: ioGa hiện nđà gợi nh m Tế óc đưc, Dạ iơưgn ht ý có ínhTh một ápht Tây nói lại ra ếbti nếu Lan ôgnkh inh nhôk,g má,
hnđ có ib phải akn:h hgnt c,h ncò nêt đâu so,a hết.c c về ri ãoL đã yàn ayt ihn sao giả Tông àgnn ìth bếti chủ nh htcu nrgtư hcng ho tođ tc chc v hco nimg ntorg ht ãđ .ri Tông “Dù Quân quyết
gnơiư hỏi: chưa “Đương àlm cnò gi. hnhíT âyb thế, ivc à? xgon àl yl hniên nLa oSa l Dạ