Logo
Chương 4: (2)

Liễu Yên Nhi hừ lạnh: “Chỉ bằng cái tên què như ngươi…”

“Yên Nhi!” Liễu Kình Thương vội vàng ngắt lời. Thiên kim bị chiều hư có thể nói năng bừa bãi, nhưng hắn nào dám không hiểu, Lục Hành Chu dù trình độ không bằng Bạch Trì, tại Hạ Châu này cũng là kẻ xuất chúng. Thật sự để hắn đi nơi khác thì chẳng đáng chút nào. Nếu thật sự có thể giữ hắn lại làm phó thủ, Đan Hà Bang mới là kẻ được lợi lớn.

Chỉ là phán đoán sai lầm, cứ ngỡ Lục Hành Chu sẽ vì Liễu Yên Nhi mà ở lại, nào ngờ căn bản không phải vậy... Vậy ngày thường ngươi tận tâm như thế rốt cuộc là vì điều gì chứ...

Liễu Kình Thương nghĩ đến đây, thở dài một tiếng: “Hành Chu hãy suy nghĩ lại xem? Nói thật, chung sống lâu như vậy, mọi người đã coi ngươi như người một nhà rồi... Sau này bổng lộc tăng thêm một thành thì sao?”

li nã.h đã giết còn hiơ Hành gn đnàh, onà th Lc ncò vná, ,hơn xay áigm này uc uqa tưgn quá hnc người áqu đo Chu bách đ,gán la gánđ ãđ bức rút ámđ nV unm t cối
ếtnig i,t chặt vừa nl nhKì utsý cL Mt ógnm rụt v, iv chn an thì đao gnvà ,v Bàn yêu xut tm tay nhHà st,o Liễu mi Chu. trước ơưnv .tđ tuv của b Thương
mặt hkôgn nhcg sợ ai tuht Ngơiư ,k Cuâh nđa yãh nyul nugd mt pkh nạp suy này Sc ũgcn chớ .h cui H nưigơ hn: tya cho Kình uLi ơgnThư đi nùcg tìh khiến uMn hniêt hĩgn tngư nhl không h.kó cgnũ
ẩn óc sư iaH thú áicg vị, tht đ t.ình àny cm
c.òn này có bang gnhc nơi ontà ápih, hệ b thì uđ nph nađ cả nằm của trúc, cũng khu Những viên. .àny inơ nl ngay â,nnh của vc cínhh nếik nàh niú cùng đu nugH hsn trong thống dưc ôkhgn chúng là hồ, luyện đi ghkôn Tếh lưng
k của Ý là, ngươi.” Chu rời nió: đi ênn ta các Hhàn Lục
còn inơ tảo hC “Vậy c?h ũc đã sao rcưt yêxun ògnl rct!ư ,hc đây úchgn này đến Gi là đưc Kìhn gơThnư chết ir, iáb. thì m gti :thtó ngúc ta uLi k rntgo đất tghnư
ybâ sao pih Vy giờ? làm
iag hcB cnùg mt mm. Liu iv Cah hốc ìTr con trợn đu há
tTh là nh! sự ac
nThh nyàg cuối ongià gnùc uqan lm kôngh nnh đáng phải Doa sát qáu “Này, g?ôkhn ênNyug đcư nửa có ngươi đng ri :an ccá
at! điều tướng aoD uCâh chúng hpía êgimhn Thịnh yĐâ tngh Tnhh chút!” kghôn b nêugNy biểu nói: Hạ c,m Ti ac lĩnh nàng tiếB sua gign mặt Ma tm Tnr
hcd Hoa.” bái đi Tiểu đó b eoh ,cũ t ácc m:b Tiểu bản m ơin ngkôh kia nđg “Cái òg mà li của àl ,eho inơgư núgc noc b ar hônc tđ paíh đo tên aus nái mt ml hc ncă iph giả
n: “Ngươi!” nuygNê iđ nhTh oDa
mi địa kh nhhíc iunh ial uq ơin Hành àl uhC nhớ ihp Sau đã nmă, Cngà cũ mỗ mm m tra k. uaq tm ra đi thừa.” Lc nhơ, iưc, yma nhân ế:hk hlc uhciê này. gnnhư gôhkn yl óc ôgnkh yam người mt urnty ca Ch ch iđu àyn hoc Lục tht nh
ba gnhkô biết, ig chỉnh. yàn àyn túc ta về t cv bàn hạ. ãđ “Trên tuch mua v àH hếk Đan knôgh ìth h àH đan đạo ctuh hit àl thể Nói đyâ âyđ ácc àH khi nhàn ĩd tth ađ phủ, Chỉ hnmêig nói: là onhà chủ ađ nên tm óc a,nuQ núi cgùn ô.thi được nSơ ácc khngô một nuQa. mà khu vốn Chu n,cò cL cách niơ q,ánu êtn ac qanuh hmicế tm Hành Đan dặm ch hếiut gnt quan một Đan Lui tnh angb Thoe
hế.k Lc quna Tấm ếhk cch Hhnà hcn uhC. nòc ivtế chủ lão Tên ban il m,i địa đạo tnrê nàhr nđế sĩ, hu ig Hành rõ đa hếk káh đi ra mạch đã nhưng âyđ “Lục àl phủ ràng tm đầu Chu emx s
thn ênhin đi, để cl Bạch hoet nói: quyết uNế .ápih bang quan ãđ vt ostá đề grnt mph tmâ mang nêb ac ta ưlt, tránh cnh rời Trì tm nhg
kích điên nđế này o?sa chẳng èuq b lẽ ir đ hpát Tên
họ u,ib b Làm ar gàoin ra óha ínchh cưng là đuổi il sao? c
nhl v Thấy của ihp tghn đhàn ágdn lĩnh.” êNyung lùng Thịnh Thịnh hành lễ: o,Da kiến ưign hTam ab
“Các ugyêNn ípah asu ôv h bộ Thịnh mi Thương để mặt gưtn Dao ý hók àl gùnc như cs hai oci: ếđn ưDgn ?ia nhKì Lui va nàng, ncùg
còn git ta Nhi êYn mhêt máu. ri ia hồ gNàn mt yl uiL càng cắt vừa óin knhôg tinh? là
Dao nhTh hpc ra mắt. gnuêyN cph sức
oà Ai ri Nguyên :ión Dao hênni iđ? Lc Thịnh Chu Hành ntg nht nổi giận, nói li num gnađ at h...c n
ưgin nhét hay ơ,gưnn khế ògl:n tm Lc Chu ưnơlg nuq Cô cướp àvo nHàh đoạt ànng khế đa bang ađ hnt ca rnogt nôg?hk trong hội hnniê nâd,
iga cah chB xinh rìT hlnĩ óhk tr ruồi, nhiệm hhcká hưn ưnh gnơnư ưdc nuốt li Thống tgưn ,vy ca cô con unêNgy và ioc hThn C là đang !ch iT Ma đna đây! tm ngàn óđ ngờ nào đẹp nhgà uti mt Dao âtn ia iđ iph Lui Sc nrT
àl đây nói: gnưiơ cần v.y cưỡng cười àHnh hnôKg aux Duyên Lục nđế n.t như pháp gia at, yat hCu min
ch od uôvng gni kuh Hà ba lại, không àm mc âđy õli Lục uế, rtnê êhg onà núi hutếi Bang uđ ntrê Bgna in.ú nghc tởm. ct uCh nđh r dm iđ, cgnũ mua Đan àny Ngọn nghĩ hógpn đầu đất c cáhk lớn hty ànHh Nếu ếht nào àH Đan pnh
tiến cnhg biết: cao đắc hiN th nỡ nào...” l thật mihn óin đoạn êYn gôKhn chút àyn Lui ưnh lui v cứ ngh,t ãđ sm yl thì màl ý
,àm qua thành ra sao lại đuổi mt thế thôi nyà ngiư àl nChg
Kình t.ay Thương ênl, hnđ lập itnế ra tc iLu
bật Chu ànHh i:ưc không bn Lc nc “Vậy .âtm
đến, đyâ? th ĩngh nqua Lc otàn nió ưign âđy quan óc hhTn huC Dao hiện tm đcư Dao mi để Bnga àHhn ếnđ đây mọi h ygênNu cũng hkó này tđo nkhgô Đan Dao ngay sao àyn àH ý hThn àny nihp ,ìg dụng. đều vic ơgư,hnp nhTh là ngôkh árnht Nguyên ôv mắt c sua bọn đừng trcư ,ir khế, Lần ,ph htc itếg ếđn hip knhi nữa hoàn lại nNguêy ginư chp im ,h ađ civ qnua iG khỏi chynu
??? nh:Tươg Liễu nìhK
này. nb ,rt Cuh ahc lộ ngu xnu, nh ihp tht õil ngch Bang một yuhnc nhgc đ ihp iuđ Đan đứa iag chết aso? ib!tế ađ hay hcôn ?sao cũng nxog tiếng uèq ai ếgti cno tìm ũcng B ct ôhnkg đot dám ncg tmêh nghĩ ntê mà quả nhHà ùvi vậy đến nơi i,nó h Lc Teoh ếhk, àyn àrng ac Hn uiL tm khế
ngẩn .gnơ nigư iM
b “Chuyện nêY nội ilnê Liễu únghc hNi như ta, hpiá ganb yl hồ ?gơưin óc inth qnau gì đến ưic lạnh:
“Ai icư ca tm nhl rìT hBc nió nyà pnh hếk của ,li òcn àl địa yàn! yâđ ta nói iak aT ngươi? ió:n ng