Logo
Chương 4: (2)

Liễu Yên Nhi hừ lạnh: “Chỉ bằng cái tên què như ngươi…”

“Yên Nhi!” Liễu Kình Thương vội vàng ngắt lời. Thiên kim bị chiều hư có thể nói năng bừa bãi, nhưng hắn nào dám không hiểu, Lục Hành Chu dù trình độ không bằng Bạch Trì, tại Hạ Châu này cũng là kẻ xuất chúng. Thật sự để hắn đi nơi khác thì chẳng đáng chút nào. Nếu thật sự có thể giữ hắn lại làm phó thủ, Đan Hà Bang mới là kẻ được lợi lớn.

Chỉ là phán đoán sai lầm, cứ ngỡ Lục Hành Chu sẽ vì Liễu Yên Nhi mà ở lại, nào ngờ căn bản không phải vậy... Vậy ngày thường ngươi tận tâm như thế rốt cuộc là vì điều gì chứ...

Liễu Kình Thương nghĩ đến đây, thở dài một tiếng: “Hành Chu hãy suy nghĩ lại xem? Nói thật, chung sống lâu như vậy, mọi người đã coi ngươi như người một nhà rồi... Sau này bổng lộc tăng thêm một thành thì sao?”

tướng óhk uLi sau b như mt vừa ý Dao Nguyên ,nàgn sc gcùn Dường cáC hhnT đ Kình i?a apíh coi: im nđế vô h ùgcn ơTưhgn aih
Thật ac s nh!
àn.y hCu mt trnyu này kh nhgôk mỗ Lục uq điều ế:kh kỹ.” iph gànC Lục tm là mă,n yam thật nh Hhàn uhcêi ial hncíh tra Sau ôkgnh may đã mộ lấy hn mm ơin igưn ac đời uaq hoc im hc ađ “Chủ unih cười, ơ,nh àl ghưnn ar thừa.” nnhâ clh
hKìn thc im ìth tay ónmg nữa hC.u nvàg yêu ,ti chắn hHàn Lc iv xut trước týus vnơư ,v ca đứt. vừa b “soạt”, lớn tr Mt ànB nơưTgh đao vỏ, utv Lui tm tnếig
b ca ac chính ln đại cngh không có .cnò unHg Nngh nabg trong ơin sảnh đu hồ, viên. cùng ynà cv nhp ulny nằm không àhn kiến àtno hgtn ghúnc áhip, tc,úr hân,n Tếh ngay ưcd niú kuh đều h iơn đan àl c gnũc lưng ìth n.ày
đi ir ácc Cuh àl, ànHh ac ênn ngươi.” k cL ta nió: Ý
n,uáq ,nòc ac iNó đã nành Hành không àny htn mà tên ođ Liễu àl iơn kuh các iếhmc là cL v Hà ba này thiếu áchc ch bàn ph, eoTh gcùn về uCh túc đa chỉnh. i:ón anuq htuc uma ta ,tiếb các htt Quan.” h không mgnêhi Đna hoàn hC hếk ht nên Đna mt t được từng Hà thôi.” đa vc hnôkg naĐ nuhqa rênT ihk một nơS chủ một Hà cuht md bnga ĩd giữ .h thì ,uQan mt nv đyâ hti yâđ úin ađn
th gáđn muốn ã.nh nòc tự ic Vn áđm cL qua il ngưt oàn giết đáng, nyà bc ònc hnc la ámig hơi rút Hành đã xay quá ván, hn,ơ quá đạo người ãđ hácb hnđà, cu ngờ Chu
“Này, ơgnưi hThn quna ôhngk gyàn ưđc cùng ir ôgk?nh ngoài lm ciu Nungyê gđán óc áqu các tsá hnn nữa: nửa đứng Dao hpi
c Đan uđ phần vôngu cnũg thy lõi đnh i.ún Hàhn không đyâ oàn mc gaBn ba od chẳng Chu êtnr gni nógph nl Bang ch uNế uhếti Lục mua nĐa hgê thế inú đất chká uế, đi, t.m nào đu r nghĩ i,l dm mà tc Hà nyà trên ukh Ngọn
ơ.ng iưng Mi ngẩn
pđ nàgn Trn iag tm Thịnh il v,y là C iuL tưởng lĩnh âyđ! Dao ai đagn nuốt đợi Bạch ng Sắc tân hàng mặt ,iru iT khó đó àno là nco nhiệm hnxi àv tuổi trẻ Ma áhkhc rìT chứ! anđ cdư ơnưgn hngT Nguyên coi hnư ac ach iph cô ưhn
nchg thủ n.o..à h,gnt liu này minh Yên ưnh chút ly thật màl sm c nếti v ý gKnhô đắc đã óni biết: ođn thì cao uLi lộ nỡ Nhi
nchô ml iđ mb: inưgơ lại hcd óđ bộ àl một nêt kghôn gúnc nơi đạo Tiểu c,ũ mà heo Tiểu gi ccá ncă nái ch đất ra usa mộ b oeh, gò t con bản Hoa.” ibá ca iak phải aíph áiC đồng
ca ơgni?ư at hcB nòc iA yàn khế Tìr này!” àl ió:n nhl li, aT ciư đa óni ca pnh ứng đây kia tấm inó
ànng có pcư qnu đa tấm hCu nhiên ac “Cô lòng: Hành khế nơglư cL n,gưnơ đoạt bang trong oàv nht trong hay nưig địa ih ôhgkn? dân, kếh nhét
iv mt Cha ch uiL iag rtn hBc rTì onc uđ mồm. gùnc
ithô này aqu là sao ra li iuđ mà, người một hgCn hhtnà ếht
?aso l ngu pih iuL h giết y.nà ct tr, chtế tm ai ádm ca lõi otđ Hắn àH bn Đan nũcg vậy gcũn cL rõ Bang àl hkế uhC đến một con uiđ tmêh tìm sao? aig chẳng niơ cgnh óin, hn ach ti!ếb ađ ngkôh ênt cộng tth nĩgh Theo nếtig đứa ràng xuẩn, xong què yàn đ ahy phải uyhcn ncôh k,hế quả vùi nàhH B
cS s khắp H cho luyện htinê hncg Châu ngũc không hngơTư ia kôghn ếkhni ưgiNơ anđ cũng dung ưgnt chớ lạnh uMn hãy mt ĩghn này mt suy cui ,k khó. .h thì iLu cgnù h:n ngươi đi ayt nìhK thuật np
lên, Thương iếtn tay. Lui lập ra đnh ct hnìK
h?c hcết ri, nếđ sao mộ thường c,h Gi tđ ôv thì ãđ ũc thót: nơi cưđ k ơnTưgh cúng “Vậy chúng ta ot giật xêynu àyn đây áb.i ìhnK !rưtc trước iuL Ch ncò gornt lòng àl
ntgr áhnrt ac hnt nch êhinn đã một ta nbê rời mât “Nếu lượt, vật ghn áost ói:n quyết cl mph quan mang để ,iđ .phiá đ bang heto Bhc rìT
phc cs Thịnh ar cph oDa nNêyug .mt
nêinh nói: đang hThn nth oaD unm cL ri Chu nói giận, ni ?iđ “Ai ào yêgnNu gtn .ch.. il Hnhà ta n
ưhn êyDun Hnhà cgnư yâđ và là ingươ mni xua Lc tận.” nđế ,ta ciư hápp nc Chu gia .yv tay inó: Kgônh
bị sao? chính àLm aóh là điu ar il gnoài ra bu,i c gưnc h
b cười gcúnh nưh hNi óc nbga hồ nđế lhn: in Yên ithn quan iuL ?ươngi ly phái nyCuh a,t linê
in?ht yl git Nnàg không Nih gàcn Liễu ct àl ta ia nòc inó .uám rồi tm av thêm hồ êYn
nb Lc tb cn tâm.” Cuh không yV Hành cười:
thống iT hcngú !ctúh Dao ubi yâĐ nghiêm lĩnh hípa Nguyên Hạ ,cm Trấn ta! ca b mt ếBit hâCu nhkgô điu àl hnTh tm giọng ngnà i:ón Ma sau Thịnh ntgư
im cưđ mọi đừng icv người âđy th khỏi này igưn nói gì, giết gknhô mt rtánh oaD nhTh hkó phải gũcn toàn quan đều kgôhn nhip Thịnh tm nhhT p,h àl r,i àH thực ?âyđ ếđn Doa ghơn,ưp ý đn,ế này Nygunê naĐ Chu đến việc khế, unêNyg uqna ohàn đ an il dụng. sao sau c nkhi Lục đot ynà chuyện phức im yâđ nghĩ nBag Giờ địa tưcr ngay ugyNnê h nb Hành hiện Doa nL quan họ,
ànhh gyunNê vẻ .lĩhn “Tham ntgh aoD, ếkni gnùl nhTh dgán đành l: hTy nThh lạnh phải ab ac iưng
nKhì Tg:nươh iuL “???”
nộ: hhnT iơ!Nưg Dao iđ Nygênu
thú đồ gicá .ìnht mc htt óc này aiH n ưs v,
giờ? byâ Vy hpi lmà aos
h.ếk ra ađ õr mt hrnà nhưgn đến ban ãol ig ákh ĩ,s đổi ũc rgàn chắn Tên mới, .huC hkế li s đã là Lc nqua mT hcc àl đa là trên ođ hkế nhàH Hnàh ph uh ch hCu tvếi xem ònc mạch âđy cL đầu
khcí qèu ri này nếđ áhtp êinđ ?oas hgcn đ b l nêT