Logo
Chương 41: Bạch Mao Khôi Lỗi (1)

Đang suy tư, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Các ngươi gây ra chuyện lớn thật đấy!”

Lục Hành Chu quay đầu lại, thấy Thịnh Nguyên Dao từ góc phố bước ra, đôi mắt sáng lấp lánh: “Đan Hà Bang hôm nay gặp nạn, là do một tay ngươi bày kế, phải không? Ngươi còn là người không?”

Lục Hành Chu có chút không nói nên lời, biểu cảm và ngữ khí của nàng dường như không khớp với nhau cho lắm...

“Thịnh thống lĩnh, hình như nàng không phụ trách chuyện này... Hơn nữa, ta bày kế cũng đâu có phạm pháp, sao lại không phải là người?”

hn Hành Lục tm nviê mấy ihln nhanh iđ tiểu g,ànoi ntr chcá trí yl. hnNì b phpá nóhgc uhC ar ht,hc ném ra
Vy vậy rt th àthnh kghnô có mrt đi pihá yêu h nào ch rt về vừa ma nb
án. Nếu yêu c,ht trọng âđy hhànt níhch iúpg àl hếtyu am ch
khả của năgn Thức yêu có ,ma nă hytuế c.ht rất
đến ôkgnh iãh àl ab! nói nqua dám nêiL không :tni nghiêm oàn unNêyg nhTh thế ?hc có này biết thể oDa ,ôgknh trọng nhik Ngươi âđy li hànht hnycu
Thhn đi ngth kể mng rta huC họ đ ưngi oàn ,khcá óc nngh tm v trước đui nói: hpiá uâđ gh,knô đi mt aih ahy đó đgn Ta àl s.cú người ynàg thành ưgni tb mt iht Tnàhh dõi ôhg,nk mấy â;đu hc những Lc xem điều hnlĩ tar mt gai Hành đã ,hưng nưig mex trong lmà p,h haci cử có hng tích toeh
là khôgn nghiêm Thanh trà, ta ehgn htoe vào .am ta êyu tcú iđ đ hìnm Li Đc ôC ung pđá: mi ucnyh t ươNig
ri i,ón nđh ngậm il. m ếiuhT n il ignm ótc cb
khó Cũgn ó.in
hơn. hoang đgna núi rgn ký không ,ãd ức… ănc gưdn đồ như ađư hnư tr ging óc miđ mt ihp .h mt ortng cưđ Đa mảnh ơm ai aT Chỉ .vy òd đó, éxt vài àm hàn cho
Nàng yêu ri vẫn suy .oàv ưhngn iđ mc iL mình Cô ma uchyn óc đi tm chú,t Độc th Thanh đcư theo hty hngĩ
át,l c cs người tr uáqi. ngn mt mt nnê Hành uCh cL
mt cho thương, “Đưa đồ… Nếu b Nguyên uếN ơih: ăn ma htuc sâu đ. htí là cnò ìth hcngú thc ma Dao đaư yuê yêu rt hTnh ach đưa
cĐ iL: hanhT
có cui Châu gì inhmêg thần yv? thn gnd nghe íb nhcyu nh, mặt H ma. hTy êmth nhhT càng của nghị, aưch uyê b sc guênyN nyà àm hỏi: Ta nói Dao Có từng ùgcn
ngóđ Kh. ra t,ếgin nB t ly Hành được, m knah tm ac lo t hinp nnh :hn ta cL gàoin Cuh ngươi lại.” uit trà tay oh
rồi… nhgo bị thpá trẻ doạ àny ưhơgtn cho Đứa đáng
cS t đẩy Đc như ovà Thnh tya nnê ràt ly trở uNêngy ihmnêg oDa Li, lăn yab nnàg Thanh mt quán. n,gh igt tya vịn hannh Cô xe
ar mt àl người máy. aóH
ntgoh nưg:i hẳn nếđ, ynà tgn cho oàn đâu g,tơưhn àl rót trà cũng txu con im Chu nih Yuê iah ó,đ cL och ưthngơ nrt trọng hpi bị àHnh úcl đây là đây ưdng ht ma gần mới
,nrg hk.cá một h yttu g,nyà “Hôm iph đó iđ h,ành thương ioga từ ơni nhiễm díhn b tnhhà nôhgk h tl,á bn nb uyê ík,h đo ihn phát tih ĩs thcú cnh chắn ếgit. oàv tm hc thể ôhnkg ta quá chiến :inó bọn cch hcc óc v hpi agnm t Khi háip Hn at đắn nagi đành
khí my lặng. chc im htnĩ cưb bgn hơi mi onrtg khi hpá sự gâdn Kôhng đến iut trà ht, hn v hco lặng vào
hoài na hnhT il gdn gnih hnucy at Dao cilế icá, ư:bc mt gơiNư lùi ?ìg lợi num il nh guNêyn
những uynêNg nói: êuy im “Phải. Ch có ma ,ltá òcn gNiươ iv đã iptế người này rãi lặng tin ônhgt mhc thêm nôgk?h Tnhh xúc Dao tm biết th
cL aqun ài:d ma.” ht hHnà này êuy “Lần Chu là có đến uhcny liên htt
rt nữa nhtàh biết? dgnơư gnl sao không nyà kph hK mt thì inêth nàng rõ, lui, giết cả là áob vì nih uynch àny angy ht Ma nhđ lẽ s u,qiá h, àm năng coi hoc nàng tr chủ nhất ac nàng, nôgc ũgnc đám nưgi ũngc uyế ntghô àl s đây h,n uếN m,a hc sẽ ôv êytun hề uến rnT đại ayh uyê .yv thành cũng cmhé htáp ch gônkh trạng nđh htnì Hơn iT cgnô yêu àl nth đhná như ônm
iv hntì àon lm, âyg nmh,ì ob Tnhh !ri ta ưi,gn v náo s c usa niơưg nkhgô exm túm nL genh! ta này danh à?” li êmđ gign iđ còn uđ tnih tội “Ngươi ob áo nl nă bt ac s at ly li hc aty nh: giỏi K Dao xúi êbn ohc cho âhnn tm cig sang ta đuôi ìht óc àrgn yuhcn mt ngươi na ìth một Nguyên gt civ
Vy lmà ngươi sao ?tbếi
Hồn nòc rằng tnhgô mdá như để dám hắn do nHhà aN đối nàho s ưnh một nói Lc ind đ iuĐ đgn mt rnogt nhất Phiên nói onà nihêP e chíhn thật tàn hồn ý tol nV đạo máy, ingư tin hut cgnũ lc c rt ếikm h.n linh không a,r yu,ế gần vào đi Chu ýk thy s hn giữ c ít. ,nchh c sotá nH ìmt k v ac nV agmi A Nếu írt gnhôk đêm nào, đưc rút quan qua được àl gniư mạng
ing thẳng Li glnư tm tắp ôC cĐ thanh xuống, Thanh .imkế như
một nói gtrno ovà hlnĩ." hc"N gnht có Tnhh Lc nhìn s ucyhn ar mới tth trà V"ào nư,gđ unm t"á?l ven :nqáu Hành uhC ta vi ch hn, ngồi một
Thm phi nhìt của nh nhân ngưĐ gkhnô
Hành êygnNu àHnh gnđ nhc hn, ngàn tm bên và bcư nhau voà ògpnh Lc Lc aoD nid gêrni yTh đang hTnh liền ngồi ntogr đối Ch.u uhC
ta bây nig. “Vậy gi im im cgũn ơn,ưig
hThn Hành i:h aSo aDo ái,c knghô nhìn đu uhi gcn mt gnàn cL iưgnơ ng?i Chu unNgêy cL óhk Chu Hành àv iênhn
nv c ac gayn àyn iL măn Li ra, cũgn iôđ khẽ iđ ônkhg Thanh nđ.g tht vừa mắt Đc
này uCh hngưt yl hHnà nhp hnêin ,rtà gnkhô tuy óin: chuyện s đ người… al al ra nhưng tnh aT Lục iưng.