Logo
Chương 44: Hoắc Du (2)

Liễu Kình Thương giận dữ nói: “Giao đám học trò của bổn bang ra đây!”

“Học trò? Người của các ngươi sao lại đến chỗ ta mà tìm?” Thẩm Đường cười lạnh: “Liễu bang chủ không phải nha môn, càng không phải Trấn Ma Ti, lấy tư cách gì mà tự tiện xông vào dân trạch tìm người? Cút!”

“Choang!” Kiếm quang màu băng lam chợt lóe, Liễu Kình Thương kinh hãi giơ kiếm đỡ, lùi lại mấy bước.

Hắn cúi đầu nhìn, sương lạnh lan tràn trên thân kiếm, thẳng đến cổ tay, hàn khí lạnh lẽo kia xộc thẳng vào khiến máu trong cánh tay gần như đông cứng.

đã Chỉ dưỡng yâđ t cl đưc ncgô oil chđí Thương, hôgkn tnê ưhn bảo àl coi trọng nkgôh iph unôi ,bếti như cHo nghe ưđc n!gc
hgnkô mấy hãm hc cm ra gnyà ps iVc ngủi, il b nngô aSo ăn àny sản, háp il gtnro đánh nỗi làm đến htg.n hi ngắn
aqu tlư iph ngb Hai sao, sao yĐâ uiL nbga tgếin lại bên chủ ra : trong chẳng ex th ahn,u truyền ngựa hoảng nđế một ếth
bọn iàno,g cn mâ n,hl vn nyà nôgc yuaq t C chuyện đu trong hmc nhỏ icư t rhtc nhiên chứa tm s hmi ròt nói: y,cunh về, hcká H vin v Du vẻ ln rãi ngam v ocH đã coh nhúcg tếb,i ohet k n hẳn Châu nb il Nya từ at họ ..k. im .coH t
gđn ctưr tóc Kiếm mc ngươi theo, sẽ nhạt nlg ếmik aR nữ iếpt thuiế hctế. gntr Mt hnàn m,t inó: ig.noà
àhHn ayh cnò ig cL Chu, rt ưnĐg lục ocH Thẩm ì!g àl hcđí đã ,v thá âBy nôgc gai áic tử
trí ongl tộc àno dgùn aGi đ âĐy àm hápp âuđ từ artng ế?nđ khí… yagn ngưc gũnc cả xe li ngựa
cũng nếđ rồi...” âus uCh ánh Thẩm hành, Hành nghtươ Lc ùgnc thị tr Ciu mắt thẳm: ênn
hThn iênN mhT được xem ũcng Doa c ngay Cn K ưign Kẻ vy. t,m hgknô H al,i ngĐư goin ũngc huâC. là Trần yNgêun địa ac thực, bn
thật nhtí nmô được dã, htt đây là htuc ý h chỉ phục khi qcu imh gia asu nghi, cnò ta it để ơin ênn sư s àcng lập, đcư thế cTh nghĩa tm hcc ac đàn Cuhâ tngr Hoắc ri đây shin ikh aos tránh óc tế độc a.n pl cn ocH ihtá không quả gia cũgn li đ,i H hay là bị lc iơn hC kghôn cũ uếy hc gưin htêm nà.o Hoc thôn muốn nhôgk olã uas ônhkg gnvươ .ìg
hàng Ta oHc gnđ th sáu.” Du,
nh sau íchnh ,iag bnga cb, tiến ,nh ôv hmp thẳng cứ coh t Thương, thất gbna iuL ưcc ocH nsơ ìnth vi nlê int dân ơSn, một Hà ,vt t là iưgn pm,h đi một Kình trăm báo đó báu đưc htành vài đã óđ óc mây. ngũ ămN ưcđ công mật nĐa h,ápp đcư tm ut chiếm cbư tr
at xa trnga l, c đ ppáh nlhi tc nagy c hoa v tt íhk mờ là ,nyà sc Đang ôv hík. hướng íkh tiến lúc từ nhã gcnũ tức uđ xe ưcgn ign, ra lại gnùc ex đoàn trông ang nh thấy cả ,ùncg nđga tm o,
bn ếđn sau coH .s tr ưnig iga nếhki àny ôgnkh Nuế iúgp của Đgán kia hếp đó ôghnk at ámd Chỗ tni vy Thm yat, b muốn cn nâg không đâu hgknô únđg sư, agi nôgc il li nl đt Thành Hoắc lâu gũcn phế yc hc gưnĐ õr hnik đỡ, chết phó nqu hôgnk cnũg dời gia tciế c khai, hntâ động cb đối đgná yâđ hn nên thì tên vật! còn, ad ct ràng bị ưhn ãol
đoạn pnh thủ Lục hnư Chu lạy h còn Hành hkông chuyện ãđ ếibt khnôg nếu Chu óc không ếnđ h,n thì haò ca cL ì,g ngôhk hay phải tPh hànH để ếbit ncò đó nô uến Hắn biết vậy. năm lmà
hắn mạng đt. đầu rơi đã Nếu này mnh ếnđ mếik nhát ưig,n xuống ac
g?ì ntahh phpá ikếm gì, Đây gncô
ưđc một hắn dĩ tcrh íhhcn ưg.nd gn mnă nco s ocH nuôi óđ àl vì aĐn agi hắn vy, của nếđ cHo cóh Bang
ahi ưic ưci: hâCu , agbn iưm không .ưgnht cahư là ta tuổi, nnh H hc phụ lẽ đó nũgc mới tự uLi ra ành,ht ưtgnr ir ũncg Người lúc
danh cgnu Kình ônhkg bn căn bá t ig,a lia nB tđ chứ vào aig tđ thì ưTnơhg công đa vi osa Liễu ocH hay ccá t là m,t cgnhú .aig n:ói ,đ qu bitế, gnôgn btếi lmà không kai nb cL uy hkông tc nòc công uđi đạo!” ca ocH bản ngoại
hipế uhâC cười: âgn gtếin tay, cHo iưgn mấy ynà uD an ri àml y,an phế hnCg Liu ndg cũng bị b hc cb icư gia như kngôh b ôgkhn H ncò qnu iđ ,s đứt àyn nmă dnha tác bên l gai gtếi ta osa Cúghn đã gia ngba ?ri ca Hoc c vậy?”
iđu ra “Sao đây vừa hiếp.” Lui hìnn bang ihk ,ynà ?ri ưhn àlm hỏi: at b y,v Hoắc dạng aso ggin ch như Du b b ôgrnt bang c tò ưing
áp Lui về. Kình ếhc ơc môi tnh Thương t,h ngtor khí àhn qyau itá gắng c
t là có tm Theo mt tú, sổ khuôn unt nêl, mt. một thế công uneq i,nó ra l ,iga mèr útch ca trông nếigt évn
:ngđ trong ac iga lòng Kình ưghTơn nhc uiL Hoc nưig “Ngài là
iig s yH ivc đáng chủ hpá aĐn Thành gôkhn được onàt vọng nkhgô àH s hàno này sản… ln tuqếy, ếun nyà cậy, nit Bang
gnch gnc hóp cần v.y chỉ khai đơn đi rồi mđá Vn này gưn,Đ không kiện nl đi đ như hThàn mTh ch nnh c nước nôcg ênn cớ trò nr này phải ,iht cTh là nâgd ln,ê ôkgnh uth là đang ?oas phương tm với civ hc a,r oàv c gônx
vn k bợ hc tc nghe mth nuê,hi nhiêu bấy nhô,K nịnh ưnNgh cHo nũgc cả hC âm sau mnu đến, Từ gưln bao etoh gia. uhâC chốt người H đi Bhn có cn gnhn mt ohet pl sắc. óc ihnkế ht ayng bmá
mS xông ênn vào. iđ như vậy, rn hnm ơnpghư ếitb cứng đã không
ngưhTơ hìnK mừng ãđ t ar “Thì như Lc êđ:in trở ngôc về!” Liễu
ươhgnT cáC cưha uiL nửa nàyg h ìhnK nhn nhớ hi a:r ra vn ta?” ntưg
mth rẩy nh voà ,unq rất àvo hnếik nói, nhtg chui iLu nên kôhgn lời. ol lhn óni ưgnThơ đã unr ,nh muốn nhà Kình kíh hnli hnnưg yếuth
,ra kẻ aB hTm ta luật ,hc Liu oheT tiện xông nếu bang không. coi ndgu nưh cũgn đmế giết nc itếg iĐ hgônk htì ônkgh Đường nug đi uli t nói: voà ếngti, vy còn ând ba Càn, a.n h,tcr
gào ncôg hpi uiL m ãđ mnig k cL lên: ôgcn ch này!” t nìKh hèn t! av “Lục màl Tgưhnơ cho
cuâ nói. còn cúl iutr như khí Hà gnBa đ,i tth inưg lại gnuh rút ác hai giờ nhug tm r,a Tiếng ngay đmá tếh hăng, nhôkg nđế ncũg c tyh chưa Đan ámd