Logo
Chương 447: Ai là chủ khách (2)

“Đệ tử này không tệ!” Lục Hành Chu ghé vào tai Thẩm Đường, khẽ nói: “Nàng đào đâu ra đệ tử này vậy?”

Thẩm Đường có chút nhột nhạt rụt cổ lại, đáp: “Đây vốn là đệ tử của Thiên Hành Kiếm Tông ta, giờ đều là tinh anh cả. Dù sao cũng đã trải qua tôi luyện trong máu lửa, từng vượt qua thời kỳ suy vong, dốc sức leo lên, so với những đệ tử khác quả thật có chút khác biệt.”

Lục Hành Chu nói: “Tài nguyên cũng nên dồn thêm cho bọn họ, bọn họ xứng đáng.”

Ngnuêy chính tam đến nghiệt phải nàng c.hák ingư phẩm ig Vương là mặt nngà ,ưNg áph còn nớt ni phi nđế aN pih khi ra kôgnh chờ ht eođ oàn, đt lục của Mộ Nọa là cm có ưgni k phá đời da đ ta, uêy cnâh iếbt ctiế ihô.t htT n non at Diêm Lục Người
r.i t.h Tùng Tông ,hnân hc nđế Ta Ta im đi unQ Luâ đại àgnn ch nên Pongh ,ión
gnôhk i.r này isnh ihu có nhục ưign mlà úth hThc nkhôg Vị ,ir ghn qu những rtí ưgin liên têin lm nuq.a àl bản ta tth
nyà chhT của là gnưhTơ ca ngT.ô rtngư miệng lão chút iig nLa nrgT V thu:i m a,t ph nH
gnco inó s hôkng ginư Đường nói chỉ ,gì s ơinưg Ta ôhti. hTm kchá mắt ư:ic
háp Sơ t iùB ngưi ikh đt đương nhanh tui đã hTm tám ôC Thẩm gnt iah nV ưt hgnn àl nay hpá ó,c hơn ngưĐ knhhi chưa k ơiưm ônhkg tma Mà phẩm, nng,à hhnTa óc bỉ itu c yêu đt tam cưrt hpá hai uQc đt nsgo cp iênhn trước ư,s nhtgi atm Độc cáhc Li mi ưmơi hoành m.ph ưnĐg hitn m,hp àv bảy còn
nào Còn ưimơ ìnnh đưc nhĐì t. chỉ iàg, hết nhân ihk chỉ ũcng mt hưn C ư,s có Qcu mt tđ gnnà ãmi qua hơn amt đã ngôkh iơmư ab hai coi àit, soái lão đều nl còn ,tiu ếnChi Pnh cũng đại pmh ênni, uti ìhnn ìht .ac ưnh tráng ym t nnê áph gnhn gniư inưgơ ggin tr
hNnưg kôgnh l c hành óc. aygn cũng
s thấy n hThc Trọng ích mht hikhn ugi ht tm ht rnotg tin ht gônkh óc Đgư,n được. òngl togrn Thẩm
Thch ếitTh :Lgno “…”
miư phái ac theo lặng coa Lan gni éok Thạch Tùng ,nôgT tếhiT tm Trọng tnogr dn ơgưTnh vào ngai hơn cả cùng l nha gPnoh cúth ugn chTh hc bang hìmn inht ưgnĐ à.tr nhã th útch mình htmê hKi Lâu, mt oca tầng Long có mTh đám t
ìht yđâ Thẩm cường s p,h ếnu mat sự Thẩm na hcp c gihn htt ngnà ig mp,h ìnbh một đuâ yl sao? đám unm oihà ra mêth xung phẩm, đây gnĐư sgn Lgon óc đao hhTc iam hnĩt mnă ?yàn uqanh Đgưn nh nhkôg gôhnk trăm thTếi
đều ln hhTc đó ht đã tam đột gncũ gTrn gtnur rgtn, bng tcrư phá là ,haó ít aos bạc by óc nhoã s niên tam iph cũng tuổi âru ùd đột hcTh phá mhp phẩm. mươi. và hơn, htn trước trì yht icv loã tóc của ,tm nđế ònc lão oLgn, tám xét cnò Thiết không nòC
ta nh hmp Niơgư mdá kihhn h?mp mta ưngth
thể âm cổ ôv an mt c chẳng rtm nghẹn Trọng Li ý nmu nagđ thân Tmh màl hc gnTô nhc ortgn Thạch ?ta lẽ il áhn òcn cn:gù ing,ư mhok ng,h nói bọn
,xugn ovà hkông “Bốp!” pih tay il chm v Bàn nưhgn .nàb mặt
đã oah ca mâr mỉm Đường mái àv .gnnưg nhìn uâr kh Cu mhT i:cư T,grn óct b Thạch
nagđ thuc átri ncư, V Tôgn rít ac ành hc ngxu về như :v Sc mặt chủ…” ing bên mtr .ckáhh v Tmh piết gĐưn ,v ngồi mi rct mhT àl Thhc hc ch trí hgế rnTg
gơưNi ý bnà: tay xgun !s cố âyg Trọng v Nơưgi yâđ Tchh
tht đại bang nưh ngiư chút ưĐng hếTit :ưic hík ri nhiều Thấy g,iưn dẫn hổ ncưg hcTh có thế li gnn nếđ, Thm àl vậy lớn.” tb iá,ph Lnog Kgnôh
chứng sự ưmơi cgùn s ht nưngh uti tui gi han,n mấy nrgtô ipế.k đcư bề ív trung hC phá ,tri cuối iuđ nh gnĐư nb lão iđ. đạt ikh mph có đt to s v vì chm hpm nyà s s mTh của thể nưh lão htt thường, có ìv sau n,ày ếnđ ưhn thiên mươi, tam mãi già người ihk htú,c phẩm, at im vẫn ũcng mt có il Thông tma d điều. imnh ib hóa coi hóa tđ uhin àl rt ngoài ba thường vậy ac tđo ngud khinh
chủ phát nr,ti bản td :ciư nói ưgnĐ áhkhc. Thẩm đuâ hưn hThc mình thân nV “Đông ch có nb ,mgn mm nd hc nmu dĩ H kgônh đã là ntgr lmà ico quả gn haun aih đã là ia agnB uhna gnnưh v,y ir mi Giang enq,u nhnâ trọng quan nên ákhhc, uiv hữu mình t vào gnùc bagn vật lời nói tọa đến khẽ hckhá là Giang il ôĐgn ta Châu, ioc gnnh ùgcn rất Bang tth abgn cũng
cười Thẩm s ta bất ôntg không cho niêth uđ nmô sao?” aqyu ưnĐg il v i:h ibtế. gơưNi Ta hyt
ãol tay hôgkn nitê của nyà Đường đừng ra :ngi uhi tđ .h mTh các v snhi, igơ “Thạch phải ihênn cho rtí
già ãlo gkôhn ndg tìm hnư rt mph ccu ùncg này, thấy muộn, âhnc tr ith có l nan, mt ôv Vi htn h,n hnhàt hành nhiều. đời ,vy iưng phẩm ca ilo đạt nit chất iuc lý ùngc tu muốn mđi otnrg igưn àl nênhi nưnhg gian tu đt nh càng đ loi gônkh đến v rt hk.ó này s số lại h,ành tT cnũg àl
nhcyu at gì. vị ht ,gnnà ũcng nit Huống áuq đáng.” gấp nió s hnôkg nn âĐy có tng hákc bn gưin l,n h àgnn inhtê mấy ac h mlà nngà khngô ìg
làm tm htế mi mi. hmT thủ v ưCh .ing gnĐư
ch ta ngaB htcú d ?háhkc ôĐgn là l umn at! àyn àl oLgn ó:ni im Thiết chẳng ta, nig phụ nói ươngi aginG ca iưgơN V im hThc