Logo
Chương 450: Ai mà chẳng có chỗ dựa (2)

Lục Hành Chu cười cười: "Muốn nhanh chóng chứng thực ai an toàn và hiệu quả hơn, thực ra rất đơn giản. Ngành này ngoài việc xem xét kinh nghiệm ra, điều được khảo nghiệm trực quan hơn cả vẫn là thực lực của hộ vệ đi theo, phải không?"

"Cho nên?"

"Cho nên chúng ta có thể công khai bày lôi đài, để thắng thua lên tiếng. Ai mạnh ai yếu, dân chúng Hạ Châu liếc mắt là phân biệt được, chẳng phải đó là cách trực quan nhất sao?"

Lòng Thạch Thiết Long khẽ động, hắn thản nhiên nói: "Hành tiêu thiên hạ, không chỉ dựa vào thực lực của bản thân, mà còn nhờ có bằng hữu bên ngoài nể mặt."

phải nch ghnôk nào Nhất phục Luyện .Tôgn Hạ đến th phẩm. ìht nđgư A có ghôkn Nọa ohc nXâu người hC,âu “Cử ncgũ ácC trên v ếNu Huyết Nhị trên yngà, mhp s gcnư pk kích.” nói: báo có vòng tìh gcnũ ba đi lcú đnưg ti, Tnogr gi ếtgi ơnS
đại náPh tgi Song nòc gti nmg yđâ nhân. h ng Quan khóe ca nuaq hct kỳ ưcđ lưi là miệng, tính caưh
hká N h âs,u mt kghôn đỉnh năm A mih igà có nhge pmh Xích khích Hnao và nLa cn Thương iêvn gnTô hứng mt itbế pH pih Tgnô chút…” hô,gnk nLa “À hút ưgnơTh ôl ơns nb xưa chỉ với ca hơi tr:a óni Nh ngTô aN ir, tiếc
va vừa Hành ca hnôgK hncâ mt Lục uđ gì nnâh khác đy Thạch phi ontrg gươiN uhC Hạc rít dám sân ăgLn Đường ihnk htt bẫy quyết Lgon ôMn Huyền hìnn nió hTm chứ?” nmg rtưc sao?” trên uiv cng ,ir thành, Vân iT ilô gì? Tthếi đài niv mc mất sự mặt:
đ uNế ng,ưi ar tnr Rồi iếcnh gì, ưnĐg lại xuất Thẩm th uđi bừng cđư ión: nhiều ưnh hn ngưi đ hôg?nk hôgkn tm mặt
Đường bn ưnig êTinh níth c bọn cộng h nH cũng miKế người nih tr àotn rất thì hítn óc ê.nl nb it usá nhgt đấu vào, c náto tổng phẩm n.b hTm mTa hàHn t õr, Tông
mt hc mt s “Thẩm hchT cá:i ir gntô ?aos ếtThi clếi gnLo
gnoi v.ni t mnu có thể õv i,àđ íth vy mời ếNu
iđà ncò iôL “Chư nđưg unq ognx ,ayh Cih ànb bạc nữa v đã hCơgnư Dung ,lên đã uđ lui một sẽ nó:i khi àont ôkghn chưa? dgn .âuđ
ct ìht m,t cL ưMi lẽ Cuh gơiưn bàn chắc!” in:ó onà người, v s ta đỏ mười nhHà ginư nđế
gĐnư hC :ngi Thẩm đến ct ibtế đó! cnuyh hĩgn
niàg iv grton khi quận đây, phòng: lc ac cô tr ra i,đ ognS di gn nhpâ từ nãi, gì ếht at Tiu có đã hp?ó sang usa hyc cnúgh chủ ãin yaht
toán tc ngĐư ayh Thẩm ch pph nlg phồng: !ml ngực gban “Thạch đnế tính
Chu nàng, ưcđ lăn gun Lc u,âđ al nthâ chưa ún:i La này.” yđ Hhàn ưđc xe ênl của cnò ht nugd
bo quan liư gthon bọn hcng àhN t đối inth gp ìhnm A liếm khắp nliê nơi.” mlà nòc đi: hcy h úhncg a..t. cu nơgưl chúng Nh Ai ,aig chúng môn ăn kẹo nol ri k, gamn quay nlo đến ôgnhk ôntg mng tuyệt tùh ongtr hồ gđn chúng nhắc đến iph Bn nưig Na gì mn.hì.. àno .at ych thả quan như ac
tig,nế người gp đến đnế ùcng hia lưg.n Noà Hà ưic úni đã Đan mt “phụt” v va c ngờ
il iôđ Thạch tc nữ rt Thiết rời vui gsn,ư ngưi nam gcnũ nig niềm itu nén ,iđ b nd goLn iđ.
hạ tài soa ta?” ca gnôc “Diễn nhkôg Hành aúch ư:ic đin lừa Chu Lục thì được
này, Trận có chắc chỉ Nhị câu ht ưcđ h.mp chưa nếhci
s ra có v Đường con ct Vy c c gcnũ thể hc. g:in hpi Thm
Hành lên ý .xa cL Tngro hán Chu tm sâu v
hkgôn a:i nhìn ưnigơ iếcl là yV ta?” a,nqhu aht Tmh gưnĐ uxgn ãđ lừa “Hứ~” nhn
hmT cđư thật.” gkôhn enx bgan hay hc hnn “Thạch ontá i:l ưnĐg tính
chc? cần h thiô hừ n:ió ôknhg đâu!” s mình rgn ta o,as Nhị Đgưn Ta nữ nơgdư phẩm ngCh im ioa đến là hayt mhT thật hc khác cho nhân s pih
éphp trên mc là n:ói nLgo ó,đ th mà khích “Có òtr trẻ tưgn người hi.tô nhkgô áđm ngay hc đài. dạ, cũng không yth aT ôli chTh ếiTht non thủ chịu quận gi icư ni by
hcgn “Có l,ý oàn htế thực ưngnh óc y?âđ htì
oS:gn ng
ôgTn lngò năm iđ nh ,đo cL am Hành Phán nhiêu il nay, mi đến unqa k Huyết h,t hệ khử hícX và bàn .hù.t. nngh ui,đ nhnâ uQna nh aonH có htn..ì. iđ đấu àm ân ôngkh Hp Ch lại àl một Nữ nhà ahtnr aty óđ àyn gpúi lúc như àno có chẳng ngược trừ Chính ma htù mn còn Chu õr gnTô của ghcn inó Luyện nợ bao ràng hcđ ađng
m,ihn uđâ h pih nc bn A cũng ntơgưh ìht ac iôl nổi chđ ngch gđn Na .lo aos lc kôhgn ưic óc th gipú hì: ì,g ta ùD Vic đ oék kẻ đối ignươ ágđn ynà àvi vy hg?nôk àhn ìh vn được ôghnk vài chúng mới Thế noà thì ìtm
bình nhà lô, v hânc xâu nrôtg mếil h ncă ynh gtnu vào osá tăng mt A nâd kẹo Nọa tm như.gt
Song: “…” gn
tu thuyền. không châm, lật thay Hành đ nhưng .àno tí s đ người ta ta nhất đánh àl bị sợ ntêi Chu cười nihs hc hnt ôkgnh cL mhp Diệp đnh ìth một chọi nói: ta mt. tnh mt ncúgh Nàng ih Nhị chết nỡ cyâ đgn m,ưi ,idn Din tÍ
s imếK đó giành lầy, àl có rtí đp Tgnô ogLn mt ca tt ànhH hôkgn tế, đ cg mun Hành đừng đến vị cả lc có ngt, h nói với h thanh hnrat Thiên agBn ihnTê ếth đời đng mà n.a ếKim à,on thng nùb hgnò Thạch Thtếi Tngô Giang th nht Đông dhna àny noàt ht bộ ngành Tch guxn rtn àm họ hki
ôm ar nbg yđ, cL nhìn C:hu ghôKn ncũg hmT ch tth. diễn tài Hnhà gưnĐ ngươi
Thiết đưc. nén Đnơgư hchT êinnh cười: Long
hthnà tếic amgn ongtr công vị gnio vậy, trường .iđà thở ba v giưn õv bốc s Chi làm mặt inu bản tự lôi mở đã ưCh trẻ :nđg nhgn thể hnnì “Nếu óc quan nygà s gơnưhC c.nhg u,sa ungD n,iv đi tuổi idà, mi uáq
nh y.âđ đi “Ứng !cưđ Song óđ, aN khóc: tên ux tới chỉ cếht cái ig đâu, A gnĐ hổ muốn gi
yv rt s ếyqut iôĐ nùcg vỗ hđn đi, at hắn nam n:àb “Cứ tuổi n sao?” ghnúc
y?v sao nSơ Xuân âđy Song nyChu Ứng Huyết il nTgô oxay dáng dính nếđ nLyu tròn: mt Các cả hia
iưng lão ung ngh trưởng .thnì ũcng tọa ón:i đề ac ngud do thường hchT quý l bn Lnog cL ra, s tông Đ êun xuất Thiết
kôgh,n ếđn Xuân ri Hynu ưngt tức úgchn htn Ccá tngôh pl nnhâ úth sẽ obá aT nôm tt, gniư ha…” so bật Hc ah nâch gươnV rằng ,àti Tấn c phẩm là Tam hco chỉ s óc Bn thn “Tốt, hứng đnh dậy: iv exm này. Snơ tt. rất việc nhiu ht chủ,
không ht môn. “Đã nêb cử ,nưig cth óin: áuq dnug so hni oa?s ca ra iTthế niưg bn Mi c,l ũcgn gnLo tí thấy ưcđ ung tnôg lhĩn hhTc àl mười
đại lại A uđ T nâng rnè đất: tạ uxng c,t suýt đá osa ym Đồng nrtág ãg itra “Quỷ rơi o,tngr nàgi tyh yunl nữa ganđ tạ nđế nâg tig nhân, nmìh, đá aN nảy đây Bên
amn hhcT kết tếh cùng hcu hn ch àml li li tr thể àyn óni tác g,nđ đại uq có cục Thiết sao tuổi diện icu đôi uti s àl ngcư quá đầu được ngờ, Nhìn nên Long cđư? àny bt n tht,i ban cb