Logo
Chương 459: Chưởng Sinh Chú Tử, Thái Hư Luân Chuyển (2)

Lục Hành Chu chỉ có thể nói, kiến thức nông cạn nên mới thấy lạ, Tam phẩm thì ghê gớm lắm sao, ta còn từng đạt tới rồi, nghe thì đúng là oai thật.

Tiểu Bạch Mao ở Hàng Ma Vực còn vượt cấp giết một tên Tam phẩm, thậm chí còn không bị thương tích gì. Chỉ có thể nói sau khi thấy quá nhiều kẻ biến thái, yêu cầu đối với bản thân cũng bắt đầu trở nên biến thái theo, nếu không sẽ luôn có một sự tự hoài nghi rằng mình có xứng với các nàng hay không.

Tạo hóa của ta đã nhiều lắm rồi, chỉ riêng Tiên cốt đã là thứ Thạch Thiết Long không thể có, lại còn tu luyện công pháp siêu phẩm. Nếu không dám đánh một trận, sao có thể xứng với màn thể hiện như thiên nhân của Thẩm Đường vừa rồi?

Lục Hành Chu không thèm để ý đến Thạch Thiết Long đang tức đến bốc hỏa trên đài, trước tiên đẩy Thẩm Đường đến khán đài, thấp giọng nói: “Ta đi một lát sẽ về.”

cách Thạch hàngi c.c đ ognL khí Thiết thế đi dập ùngd ca iph hãn li tt nth ưgnp,hơ iđ nhục thủ htế
m gràn m,l găhnt ..l. iak nnê đp ếht cho il cghn ,thnêi đến ig pháo là hnưgn nqua õR
e s hHàn hia có Đgnư lại ,ôgcn bi uđ yn ig sau nv nh thành Nht ai naghĩ ơc tnhi còn cũng Tmh hcng htyếu Nhị khí xem nth trận gì, pếti ihukê người nrt iTnhê mhp iưng hTch rotgn im Kiếm ôTgn. chiến áhnđ vương ưdi ếht Lgno isô noàt yb phẩm, kẻ hc ếtihT gnht ,hgn êlin rgn ý .àrot b như lòng
mạnh toàn óc phù htêm iênT đưc đã g,hnôt Ha Lan ,tếib nhưng D cưỡng đ, Thủy ôhkng li đả ac ìht cộng cs một s pùh ct nếu Ch ál .đ hn thì íhThn mtêh ipêhu Loa imn
rồi, ànhH àm Lục huC ngđ knôhg xun, guN thôi.” nhìn đã thy các ignươ
tg bnê người u,đ như nhc núđg vậy. uđ gnhe là Nngh thấy
ơgnưđ pih nhiên Thiết hìt chhT hắn hiện. num ht c,nh vy sỉ ogLn
cL “...” Cuh: nhHà
oas làm oaS xao: iưd Hn lp phẩm, nxô y?v óc đnế !ht Phía cưđ tc aTm làm haưc
óni lẫy rằng lừng, hThc phi hếitT iPh ichó mạnh, kiếm hào thế của ũcng gaunq Long yu a.lò tr
mời.” Chu nagb Lc l: c,h tih “Thạch hHnà auqy li hk đài,
cL chớp, nhnha yat mt c chém chưởng chTh như .gLno hTitế ar Chu àov aty hnHà
hhcT yat ch ir bnga gnnơư sao?”
Cuh. cL alo mKiế xuống tngh r, quang hànH rực
qu s thiên al, thăng lên aby óte phoá gcná nơg nàHh idư tm hCu ìnhn câhn hưn a.oc tir Lc vút gưni
t ngl c:oa soa? Long áhnđ nhìn ntêr kh lin l bya Thạch mig mt trung, trúng Thiết nchâ nugx ênrt nhgt ta hhink nlê, iơ.Nư..g cái không vẻ đcư im,t
.ùhp “Sau ty:h phù piuhê hắn êihup ùhp! người tm óc tinh dán lngư phù “Là nhìn
ókih hcân xuống. trái giẫm Trong đt hnm Hành uhC hêinn lnà Lục ,bi
.yàn ntưg idn k bật s hík ht, hiun hn thấp ùd “Thạch người đẹp hc nhục người ũncg cười, hnđá híhcn tếh trò có àny anbg gi đ óc kônhg uXng quanh khác s ng .hc cũng ggin ncò đi ơcih pih nói: iA lại r,i bi sao
s tới ếmki bên, .ir bên c phi yàn lý ht mi ưnig nhìn đưc hắn hnkôg biết c nárht il òcn đu tnuh nưh ahy alo khgôn như eohT ngNhư .yv trơ lc yab ,vy iơr ,irơ il thì sang vừa cn hpi tht tlư xuống chém othe mt hắn nngh b mt đang t tt ncgư dưới, hắn
gũnc ếibt hgknô cy hn nưgĐ mnh, gì, gơưin đang hc nngà gnàhn nên “Ừm” nhẹ hmT như tiếng: lời nói t.nh một ĩnhg không ghnn “Cẩn
ch kgônh yV cứ ingm cn nguv tìh thích tni Thạch gnLo h hiTết .êln hếchn ac ácc đâu, c,ưi mình thích rồi.” ccá được tya h ôgtn
ugn hãn nnhì người gánd hc n.ưtgh Cuh qua di ếkim ,ra hgn hưn bưc kh v ihn mà íchnh, ngdu thể mà nauqg ika ànhn gưNi đnoá chuyển ,nh kh tự phi yv nhúc Hành gônhk nti ăngn không sượt trong cL còn hc hnâ,c đo s đã tgôrn hề ãđ hápn
phi sao?” đu thở htN ngẩng ihcơ Lc ài:d này thiết uhC Hnàh thế
ãđ káhc nhụt an. th nl ir, hThc nào uhta á:đp hkông tiếTh tm Long tM chí đyâ àl hắn thêm inưg
aos Lc il đâm .m.H. voà óc Chu di thấy nàHh sàn nyhuc uđ, â?uđ
vào dưi hThc ,icư yv ípha đầu áic, phi Đgn itếhT v đất yat Chu. lên, gnoL một miếk v cũng đâm .at coh il h àHhn iđ nh: tv “Xuống thi bya đưa một chưởng hntg cL htnâ
hn phù đ hhTc nabg lơ lc, ngôkh nlg hc? hc phiêu Nnưgh nhiều cgnũ nôcg híkc cuh phù cưđ hc nhất ca ngk,ôh êtnr igúp sao nổi lmà
tht mà...” nữa, gp nghKô bếit qu
,hCu hcn c vn khói vn âđm bay cm iàđ quang àvo nàs ápph ut,ng ôil êbn rnt đcư Kếim đu mịt áđ t gia b ib cho usâ ànhH ùm. m! Lc
này vân thể vic ,óni nnhưg êln iág sĩ phm lên nũgc ln.ê thực ht không ,bya tìm đ pg mhp ếtbi gnch iđu đẳng không, toàn t ut ũv tri không àhon rtên nhik Thực làm iph ếch không àno T sự tđ iv khng ngđ âlu, th iuđ ac trở có Teoh gnưi pc không trình đcư đu trì bya t tự Tam tu đến ar iku htt sự cnư.g th nyà, áckh cgnù ydu
il cL ưci: i b c àm từ ngơưi Thạch, at Hành vậy hưn htích ,ms yđ. uhC hyt ươnig hki ãoL rồi
ư.ơnig gônKh Tchh il “Bởi thể gưnhn ,at ngoL phi ngươi Ttếih .yv ta rtúgn náđh ếimk: đánh nkôhg ch ar ết
nB vt lên itr.
mang hottá gnưĐ ođ kiếm này im kih oàtn mTh đng ht gn.h ànho li, ignư quang óc chưa tiệc àm cgái pc Chỉ nv nên thúc ca ìhnn mt ba