Logo
Chương 469: Chiếc thuyền này tặng ngươi (1)

Hôm sau, khi gặp lại đôi cẩu nam nữ, rõ ràng cảm thấy Lục Hành Chu chẳng có gì thay đổi, vẫn là bộ dạng tinh thần phấn chấn, tươi cười rạng rỡ. Nhưng Dạ Thính Lan lại vô duyên vô cớ nhìn ra được vẻ mặt tiều tụy, hốc hác của hắn.

Dạ Thính Lan chưa từng hận thuật xem tướng của mình đến thế, có gì hay ho đâu chứ!

Thế là ngữ khí lại lạnh thêm ba phần, tựa như mùa hè bỗng dưng có sương giáng: “Hôm nay đi ngay, lập tức.”

Lục Hành Chu cố gắng trì hoãn thêm hai ngày: “Tiên sinh, vừa mới thu phục Lăng Vân Môn, còn một vài chuyện tàn cuộc cần giải quyết, rồi còn Đông Giang Bang nữa…”

óni “Ngươi nói: nmu hTíhn gì?” nLa Dạ
A sinh. hnìn tm gniếm ngng ângy rtogn thơ nitê đầu gmn bhná aN agđn ginm, abo
,uđ mặt quá đi Nọa nghèo đu nLăg trên êln: lắc rnug A htt Mnô Vân
t.h Hnàh lp tuTy cL tỏ: ct uCh đi bày hônkg
sao?” cghn đ quá M,nô ngươi aùđ chơi “Trong đã hcp ri hntìr Vân phải thu Lăng
nv Tiết dụng. còn D đi, uh àv nhmì không mình ph t cuối xe. ngồi nhn phòng th nLa nit rt tấn niưg ngôc áhpp hưn hip óc nigG nThhí nói: sức th êhtm íkh cưđ ũngc b,ya nưhng tự s ngự.” hnàh cnôg năgn lợi, ,lc ht tích cũng cùng tm Cho kiệm óc
ipgá Ai hnât l tm cái àm gi hp thèm âyb là oá lớn Nguyên mc óc htn T báhn ,ch li kia ótm r.i
a?os mt hay đạo đ th l nôm ũncg gì ut, l đ tông nên ùD chẳng nkhôg
mnighê yàb óc t: nở hc mTh nc ht cút trong có Ta h.t lòg,n ưnĐg giu nếitg
hCgn iđ được mt ngn kôghn ing ôm ax ir cần làm pháp gì. ta ìnmh “Sư uđi hp bay at lăn phi :ra lẽ xe òcn A ta hhnà sư sao, phải phụ hkí Na
nghèo tông A ưs íkh hPn thế giàu cđư Lâu có, Lục thấy đ cảm Hnhà ,àyn nmó mtâ rt uCh ngơưi Đan hkngô b oa?s mt ihp rưtc. ômn páhp môn cùng có ưHgơn nNưhg nchg phải rưct chuẩn hành mình ýl t.m gcũn dài: đágn th yNgà nmó ,Na thiếu my Tôgn uci vào danh mệnh quận mt
Lan, Đgưn nhìn môi hgnt không eóhk cúi đu Thẩm hnThí tương D àm tv ênrt đầu. dám nhìn
không ulyn iđ ,ođ óđ đ õv ut pih niơ ac óc íhthc hành tự này? liên nâng đến cao iag ìnhtr ưs, Đan tahm đ “Ngươi có thí .tthu quan aĐn iưngơ ynchu hp
u?đâ ta của Chuyện yàn qua cáhk gì mđê
phù tmì hmnì gàtn óc gnsu c còn b Lăng lc num ym Vt nMô khố lấy ob tm kiếm chkó trời coh v ca thy ũcgn uaq phụ gcùn trong mắt, chẳng đêm cuối ta kho gtưn chỉ nmu iT ưign nùdg. buổi món Vnâ ếikhn hcók một gưtn ich ta ongtr ít vừa th sư t c hơn chính ,đâu mà đ
nng uCh Hành Lc a.r
ta chưa .niú hang ơgưin nàyg bọn huci phi knhi páph phi kíh hành nòc vào đu đến này, to, ih qua... thy ig t ưma Ý ngươi ưs ngươi lio dùng ngt yM
i,ác Đc g.ơưnn hCu Cô Lan Lc nh ôc Dạ :nió Hành mt ,À ếicl tức íThnh lập
i:nó aT Lan Tíhhn một dẫn cảnh, ?ìg nhiên ơni ànH ygtNu unm ếnđ ngoài D thản binê gnĐ cái Đó Xuyên.” ignươ
nl.h lĩnh Ngươi aN ãđ ht iL s d àno nrg không “Thanh rt hkóc bm, là hpú đứa htt ànng nb ca tm Nọa giá th Lục Đng cngũ Nguyệt sgn s để nmìh ihtên ôngkh Nươig Hnà gnhát óđ Xuyên? cho ànhth một rồi.” xem, tiếng tgrno
Li nhàH cL t hty nh uneq Thanh oa?s “Nơi i:at Chu mc
cô cĐ ngnươ “Vậy
xuất dgn,ù th óc b hnm A têmh t pc nhất, ht rt M tài óđ ,inĐ áci rồi. cao ôtgn măn hp mc một là một tốt tnh tốc thân tùy Mà ac cho k sc iiga úyt il unth aqu nl, nch Dimê ynuêNg tìm ý cđ tm nhìn La ngh un,gyên nàng cũng là tnh chất thích ãđ gì àngn bo cc giáp… ngd thành òcn uqnê đ im phpá áci thân phẩm, đoạn sm tm ít tm nvêi baú hyt aN thù, ma s ngàn được mình đ gưN l
có bn ca httu. aco ir. gii “Hiểu nngâ bn rngto âth,n cht chỉ lòng không tth v vọng huC iv Hành không naĐ hik vgn, hy nh Lục nh tu thúc s chứ càgn cđư
gcàn chi một uQ dáng nth n v qau ếnđ làm càng àyn lại aco, nôkgh li động đa ,gưni nũcg nihên lay nòlg uCh hnHà .inó hèn êmđ vị
heng ?nt với iL nió Thính óin uâ:c ynuêX ytguN tm Dạ Hàn Đgn sinh ơinưg lại, ai dễ aLn iV êmht
aN t yba “Dù :téot ta sao A thấy ta ghnc cười na rồi.” ht ưđc oba toe có ulâ
ògln theo Dạ yV iàh at đậu nc .iđ :ưgntơ Thính ugn cénh Lan
nói độc iôL mc tm Táph mtr chúng chưa nđag như Pháp Lục haci sinh oas? ca Cuh yàn Phong iácg ac r,a ,uâđ chT êTni iđ ta còn ác ương: theo tiếp hànH r iH lúc uyên yht
h?gôkn gì ih: tt liền Quả ht Na nĐưg nhiên Thẩm cđư A tmì ngeh
Nọa hìnn A ànHh Chu àb cL hcm đều chằm. và
đã ti aos rồi, bên nhc nagon yv như ãgnon cnò bánh nă oré ngồi at aT êtn bao
nĐưg: mhT
âmhc nrT thật tth hcc Thẩm Quận Ma nêl Ti sĩ đng ípha ta Giang phục ôĐgn D ngBa toa b,é ãđ ht nm:g uđ Bang, uđ hnkếi hty gĐôn chế chén uống nếu còn đá ch không vy Giang pnh triệt gưin ôntg tm tnrê tht khoái, yus, “Về ,mnhì mt vọng.” Lan gsn nh Tíhhn nbà cũng nbg ht kíh hn hnã cảm nâng v đ ưgntơ
it tồn ink t chúng íth của còn óc ì?g hki ũngc đó, iđ na cngũ ikh nơưgn tr hn giá ht hisn nth,ig chưa muốn đến uđi óc ôc đối ri nayg t nòc với tn hnkôg cĐ c h sinh luyện khắc inó, hgcn nhơ ta hni mph, asu Ta