Logo
Chương 52: Đầu sóng ngọn gió (2)

Lệnh ban ra cả một ngày, Hạ Châu sôi sục, tưởng như lính Trấn Ma Ti được điều động khắp nơi, trông có vẻ rất rầm rộ. Kết quả cho đến tận đêm khuya cũng không có chút tin tức nào, cứ như Lục Hành Chu chưa từng tồn tại.

…………

“Lần này để ngươi hóng chuyện từ đầu tới cuối, xem như trọn vẹn rồi đấy, đừng nói ta ăn một mình.”

Lục Hành Chu mà cả thành tìm không thấy lại ngang nhiên ngồi trong nhà riêng của thống lĩnh Trấn Ma Ti, thong dong tháo băng vải trên tay Quản gia Hoắc lão, cạo đi một lớp cao thuốc đen sì.

nhìn ta chẳng g,ì ubi hln chỉ hĩgn lùng nygNêu ac ámd có hhTn tác ùlgn hắn, inh ngồi Ngươi li Dao gi bt an bnê tm không lạnh thật à? “Không s vờ nói: ngươi ?soa động cũng
ếđn hưn ghni s ơc Ti ếđn Thương ví Ma gkôhn iĐ cáo già đ.ó tb ãlo là àml ta, Hoắc rat số ohte ngươi ý ar mb Ngươi điều tấn những hết,c ícnhh vic grnot thng tình trên.” đó, ri nnhg được tih pưhơg,n oáb lêin tra địa àm k êln Trấn uqan s hlĩn ưhn mt
thật muốn hỏi! rất Nhưng sự
,mtâ ác,i cilế nhnì Lc uCh bò sẽ đôu.i óin ànng hnàH Yên cyhun g,ns chỉ sau bò ignơư ếtib ,àny thấy còn v tm nc hơi c:iư uđ ubn och phi ta cũng
nếđ uaS im đi, ico thân vi s ikh nói thực àl như Ta yunhc ntg at ngươi gơniư ra vì yđâ gặp phận giận tạ at bi at. ,li đ lộ, ri ta s rời nghĩ rất aùđ chưa c ơưing giỡn… b
mt iđ ngđ nkiếh ghnáT atm vào yãg ntìh h i.a..h thất đi trắng phẩm hgTơưn Người phái ngưi cHo tay, úahc aunq ganđ như im iut tr ung i.đ.. hẳn với thẳng, ôgcn đ để chỉ iKhn là àny tma àvo ngm ro.tà gnós il ưcng tmá mt tm rontg ch đi t cải dám rtgn ư? ynà tm rưtc kẻ sao, óc xuẩn, hpi óhp ngũc pmh inKh h gi găcn nàh khc này hit grnt nbi,ế lúc gànio điều lúc ,gnut Hoắc cuộn gthưn Thượng iưm “Điều thứ ưs
in,tế thu rất iv thị ý gniươ uD p,nh gohPn đ cùgn nNêyug pc ưgnd àhhn dn os vài óni: ơhngưt ếibt hTm gió. nhơ Nhưng hành ưcđ àny ac mât b chák còn ioth yđâ, hán mình iơg,nư hnkgô sự cuâ cũng ngn noàt đ sóng àL ln như hThn nhnàg ca hút trạng hết đến ý ngn rn ưtrc hơn vào tm uđ sao?” tđ cách mât àgnn c ôv oDa an cng vào oHc nycuh tír nếhik ámi
ma có ungyn hThn nthâ Nguyên Doa im:a him cthú đ nguy thìn bn oas? pg nơh ơNưig
gNêynu uhn,i còn mtâ hnư Dao nêl gùcn glnơư “Coi tt âmt. gnrt nhhT giơưn chtú vô ihà ògl:n
inú ig hgcn ùiM rêtn nk,gôh mình hng t Hmô ch ưgniơ hmp, gônhk goin hcl, guxn c việc cũng óđ hn,cuy chứ ra này úni ta gnr ynàg v hỏi uđ gncù ais coH không to ngươi mình… êhinn đi ơinưg crưt hnĩg iún xe lăn là suy cho là đã đó cthr aN. tưcr Na ôhm tm i.đ at A aN A khiến bị ta, Thực Ta tra ta s tm xem gniươ hi A nếđ li cnùg yđ v để
hđn iga mgan đoán cũng nnh hmn không Dao oàv nêguNy yta huct rt ohc thực s Hco gTnư,ơh ,urn thúc uhC có hgưnn tognr ai tré cHo cL ếđn nHhà oHc Qnu Du il nh ết lão, t pi!h Thịnh khi lògn mà
ó:đ ra ih âyb ná c gì đến Lc v đ ca đ phải ươnig đu đ a,m an. ũgnc tt đừng .vy Đây tra À ir, nh thnhà uCh êuy thành thc uđi Hành coH Du nd ig ý t,a hná vào hc iuđ mắt
dù àm hk iol u:đ lc aco cho Tth còn cHo Du. óc ,iđ htcí hẳn đứt đnga t,đ phần, ưađ cũng Qnu Thứ thuốc rồi ivc ãlo bc c thường đ, tàhnh uống, ìth lên iga àHhn tn ũmi ngâ lão bẽo, h óc àl il soa nâg b gđún nb li ynà hâpn gia cho nc hip mẫn bán gađn ngửi, da tm tụy ocH rntê lại voà thuốc utch hgnưn àl Lc aoc tay mng Chu dùng ni thế người ynà gnhôk chỉ cho coH
thành rit tibế tính k nếu hiếu đổi… ògLn ih. tiện lại nhưng cvi chyn,u gnnà rt hHàn đó Chuyện num ưnig gnàn s này htc ngnh ,yd cL il àml htay Chu sẽ hỏi ac civ ih asu không ,ptiế s
Dao sầm nuêNyg tm Thịnh lại.
lại oDa nòC tg “Ta mt hhTn ,uđ Ngêuny n:ió vấn biết.” đề .an
coH “Vậy là s ươnh?Tg ngươi tht
àno qaun gơi?nư biết, kui không ưiơng at năm lại khếin ta ilnê thế nưgơi cm phải yht nđế xưa cũng án tra “Vậy coh gây
gmnò ac là này inhếng rgăn án nhhT tra tg mòng, rngot ếnđ s sự phngi ni Nguyên ch quả nmu aDo êtn li ngàn. th tức v này htếc htt cth trì người. b người yaqu điều lừa tb hnug lại, nhục áuq
nêyugN Dao: hTnh “...”
gyNnêu hai?” sầm: sa uđi mt Thịnh sc th Dao “Còn lại
Chu knghô Lc nhHà đáp.
ihp Thẩm “Ngươi ếđn ir lụy unm il inêl yb nhtàh già liên iưgNơ ta? at Đường, hôkng hyc lụy không?” quen
ln cHo nguy il k cũng nph Lc na, nnh uD g.ntư cHo nươgi s Ít đ y,v s mắt óc Thương… như hCu còn hàHn ihm ym không ngưi nuq “Khi ngáđ b tí ta gkônh hnng khác nmu ciư: nht àl cũng h.c vào hìt ciư nưtg
cờ mới bói uti rt nương ngươi ra !bc ,hc diễn quỷ an hai ánot là lão hnug h,t óđ Còn ckh gnưl lại nhà hóa mc
cạo lcú Doa này, nhTh cao ?gnhkô ynguêN :hi im “Ngươi ir htuc átc dụng một gln hc
s của là đ khiến vốn rat hucyn Du dính đây hpi knôgh hôkgn c.h iT yâg ynà, unq asu Hoắc hồ ncò ưci Ma ngưiơ huống rnT ưgnd giúp Hoắc riêng ,gai không?” num ngươi uhcyn ri nuhg mà n,á đó hnư làm của phải ciư: uC,hâ điều đã ưngơi unchy hnàH cL iơưng H nùcg na ca tìh ,égth thanh v uCh ocH nhcá knhôg ưhnơgT tbiế ná này oli vào sớm “Trước nh
đến cL th yunl ý Du, i.đ Hn còn nl suốt vậy cm đến Hnhà ưnh s tr s htm ynà th hc là thấy mt khẽ: gia yâđ oHc luyện.” ca hnđ thấy óc hc gahĩn hco vì l đi lớp Chu mxe K gia èrn tm Hoc íhc ciư nâ àm phái hận nhiều, hcuny cvi hnn oca rèn àml coH này ơhi thôi,
tới thượng s hctế t íhtn hip nếđ đường cần d trừ àl “Vì đến gia mat idt ámd Hoc đ ếpit ncgh cường hC s.ao hkôgn phẩm ưum aso giả itếg m,hn uh đủ iươgn ah? piáh người mtì ươign gnưi hcc ctr
ac ta nàhH iơn àn,y nhhà ó:ni thuê àl unych ht phải thn đnế ênil qnau gánh yhncu thương này, ht “Thẩm Chu nnàh m Lc uhc nnhg đui irgnê đyâ ônkgh không ta. ac
mi ìv itếb ươNgi li không?” Châu aos măn at ra an m tay H
Liếc nhìn aty Nguyên oanhhk đạo lhà,n làm rgăn. nđg nngếih êmht mắt tui Thịnh đang xổm ing oaD êbn iưc mt càng
rn inhu nư:ig lnh hnm dgn khác.” Lục i,đ gtnr đt h tt ta lm gun chắc ,àny thuc ,at ta rồi, vốn ciư gũnc rt ngd áic theo đến vi cát tí Đường.” lo gr,tn cả n àhnH Sai higênm gnv nếđ cũng nl k ,ri thn ht anmg Chu gnkôh óc tchú vào tác uhtc của vi hữu Tình mTh yagn đã có coa th tc hưca bọn ta ndg
m, inó đi.” ươnig
gnch này tkế nvg ,oas tmâ ly híp ôgnhk vì oDa à? :óni th phải gơưiN làm Nguyên àl Thhn vi này qu tư l ếth tht
Vì ?sao