Logo
Chương 7: Thẩm Đường (1)

Thịnh Nguyên Dao ngỡ rằng mình xuống núi không đuổi kịp Lục Hành Chu, vẫn còn băn khoăn tiểu đạo đồng đẩy xe lăn sao mà nhanh đến vậy… Kỳ thực Lục Hành Chu lúc này căn bản vẫn còn ở lưng chừng núi chưa xuống, nàng đã đuổi quá xa rồi.

Khi xuống núi đến nửa đường, hai sư đồ liền trông thấy bên vách núi nơi con đường rẽ phía tây dẫn tới, có một nữ tử cô độc ngồi trên xe lăn, lặng lẽ ngắm nhìn ánh ráng chiều nơi xa mà thất thần.

Dáng vẻ ấy tiêu điều buồn bã, xe lăn lại ở rất gần mép vực, trông như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Tiểu đạo đồng càng đi càng chậm, cứ một bước lại ngoái đầu nhìn bóng lưng nữ tử.

chút uđ mt cph nl,ă sững có đang tòh nukhô sau rơi ưgdn tiểu àov náh đo nửa ,s ngđ xe il gĐnư ar tiểu áci mắt như ođ đgn ih. ơhntưg kh mt, mhT hcp
Chu uq nv hn yếnlu ua,s nđế quan giống s,gn hc óC v nnhì, nữ hngnư quay ngád hnkgô ànHh t ngươi.” cL liên t tch uđ gì tiếc óni: íhpa ncò ìg nhìn sự rt
Tiểu :gcn đồng ưS đạo ph ta cô đây óc đc, v phụ !àm noà
ynà rtưt cũng gin nhHà ihu ng tyù nh nv gôknh hnt vực kghnô Nuế .pk đây, ra mt ,him mình thế tiu tùng ohc tìh xe Lc lăn đạo đồng. mép hi rt uCh xuống ygun
nhc hty hcc ôn my rytnu ca nương, ahò nam ãđ gnhe iggn nhân lni pihn đường, “Cô ta nhường il Chẳng ngươi .ir đến:
cười. ri aih knhg bật Cả húc,t il cùng thc một uđ
cô iơph Tiu pih ìv này?” yV ra nương? aso ônng ni cnò li xuân
ếđn ggnn ếđn ngnà ađgn iếpt, ng được phía đây Nói mc lni aus oagi n.g ưnig ãđ
Bch nàng: nnhì nên Đan mép kh ìrT v ,ganB voà vực, ưs lp mặt it ac hCu hôgkn âm àH .utx trời, rtên thành ctr như Thm thanh rt tás nađ nĐưg gni Bạch đo thc l bên ãđ truyền ãđ từ xuất b tl Có gnl luyện hlãn tM nrág nlyu gmn tc biết àhnH utr ht gnynuê nađ hná h.tn Lục Tìr knôgh? đgan âuđ ati
ođ gĐn oá.n u tác đồng lại, v nth iut kgnh của ngc sắc ùcgn
thương…” hnmì, cu uiT đồng il thật ngi một độc nhk: ođ cô nòc ex lă,n gNnà đngá cũng
im knhiế vừa naĐ óc nió Hạ àm tường. Đưng kóh hip Ngươi iB ođà chịu Bang ulny ógc đnế được, :àdi xem, ta người b có âđy khăn Bạch ynh vì âuCh gunx th thể hmêt mi không?” Thẩm anđ ta khó đã Trì Hà hnp ncũg ta lm
không Hnhà rnuyt Lc kh âm ãđ tưng đi tếh nưhgn hct đ,gn hCu Đnưg kia ncgh gi,ntế x:a Thm Môi thahn thực nào?”
óđ chọc, bật v.c hình hiểu ưs như ađng ãđ ghĩn k Hành trong êtur hny nghe óah yàn hia Lục vòng iL đnag gì đ là ml ăgnn lòng hCu hTm điều cn ar ov il cười, mnìh gnĐư ac thì nhưng như
cL tm :mc Hnàh Cuh ubi na? sao Li ngôkh
kmé v aob. tật nrgôt kgnôh nguyền, nđa, như cBh đ có óc ulny thường, hìbn trình bí nhưng mật. Trì iv mgna “Tu àl V dnưg thân
đáng hTì nv thy thương?” ar luôn ph sư rất ngươi
nhcuy óc tt trục vậy li g.đn lo va mới bị Hắn lngò boa ut,x àm
n v l yutt êtui đã mt nyà Chu cnũg ìTr ếđn th không ơgtưn xảy ex nàHh nó,i clú hay chuyện yâđ đẩy chỉ để rng gì hmìn tyù ếnđ để gnnhư đi lăn, yàn n ưngt nigư lm, cũng ra tnh phải gùtn có gànn ntgrô t,m cBh ãđ ngôhk ng có chợt ãvn unm Theo nhân iđ sai hi nàng lý đang ,cv itên biết vì nhảy điều, do không ca ýl àm đầu hẳn có vn nnàg tự. oeht y.âđ Lục
ex mêht muốn dáng cuối àHnh vi nil nh đo phản ý chạy cL inó y ăln cười, t.i êuy vn iln không Tiu h ãv gưnnh oà.n Chu hiểu li đi ùgnc n,h yđ ngđ đngá v ìnnh
uhC một àhnH Lục dià s?oa tibế itgnế: th ưNgơi
nh ra. V nnh hpn àyn Bạch iB iph hpn xe òcn Trì d iđ không?” hnât ,li ta gi mà lăn ìv etoh ,gưiơn thì ngươi của ar chiếc qáu ếđn, sau
kghôn vui lhc uiT vn rồi ý ,ưhtc bhc ym tới, ngđ đối m,gn xayo ct lp ng, hyt đạo Lục li i,l lăn nHhà vi cản ngăn óc chy xe ếđn lùi ghnpươ mt ònc hnìm éok uC.h đi vừa
đó. nâhn ôc ó:ni Lc mlà m hp xpế một, hPi rc.tư nhảy mt gcùn tohe cũng gndu i.h sau, emx món óc Ta hưn g?nhà nnưgơ “Hay ht Mi nhàH uCh
gtnro uq inêl mật sự àl uđ nhơ k il iưgn àny cc tht bên an ex chuyện Hai quan thiết, uh nêuyd. li nl,ă ngi
mtì ưđng đc ú,ni Hành chết?” êch ìnnh Đường rt điô v: vào thấy bit Lục àv ăln “Đây l cúh thú cếchi àl ý hnc il nđế àon hâcn áci ácvh luâ Thẩm nhìn C,uh khá li hnogn cảm cá,i xe của ?iđ gươni Chẳng tm ta
ch oh,it có àny cùng hắn mặt nyà nânh Hàhn hyt .tm th n trực átph àgnn gonhn đối ôhknu Lúc ưcTr inh vô uq i,nd đp. đi đu im cth óđ nửa Lục nhìn hCu xinh
t đgn hn ođ tm tmì t chtế “Sư ũmm icá umn đến l chẳng ôhknu ph, mĩm Tiểu h:nó v kia… hnăn với oa?s
uđa y,đâ at Đan đnế óc nđế óc Bang vì Hà óhc “Vậy mt gĩhN chết, ignư nói: phải hk ctr va cái hTm tếhc? tang, tux nưh b hná ìv khỏi hn nĐgư sao hy,nuc như ơingư nhà ciư tmì nlgò li
uti phụ ngươi, Chníh hgơt.nư óc gđná qu mi hnư ìv
:ált nphi việc ângm ũcgn .aoD gn.iư uáq Hạ thi ohc đừng và giết ngđ không nnê Tm chốc ôgnhk gây Đường yâg nuêNyg rtm Châu, hpc lớn, ơưiNg im nthí tnĩh thêm đến ta nếđ Thẩm