Logo
Chương 72: Kết án thế nào (2)

“Chỉ riêng chuyện thi thể hộ vệ biến mất, đúng là ta đã lên kế hoạch đổ tội cho bọn họ.” Lục Hành Chu thản nhiên nói: “Ta đã nói rồi, sẽ lo liệu mọi chuyện ổn thỏa cho ngươi.”

“Vậy ngươi sớm nhắc nhở ta về vụ án yêu ma, cũng là đang lợi dụng ta?”

“Chuyện này thật ra không phải vậy. Dù sao ta cũng không biết các ngươi sẽ đến tru yêu vào lúc đó, không hề liệu được có thể phối hợp như vậy, ta thật sự không phải thần tiên. Khi đó nhắc nhở ngươi thành chủ nuôi yêu, là thật tâm muốn tạo công lao cho ngươi. Sau này thấy yêu khí ngút trời, ta dĩ nhiên phải thay đổi kế sách.”

Sắc mặt đen như than của Thịnh Nguyên Dao cuối cùng cũng dịu đi vài phần, ngay sau đó, nàng mệt mỏi thở dài một hơi: “Chuyến đi Hạ Châu này, chỉ trong một thời gian ngắn đã khiến ta biến thành một kẻ quan lại lọc lõi như bao người khác… Ta ở Trấn Ma Ti, thật sự không phải để trở thành thế này.”

iln ly qu c.íth tmă hắn ném inbế xoay mt gxnu ir ĩghN nưig ếđn tđ, lu đ,yâ đạn ihkó không tm
àhtnh đó hếniK ?ư tnhhà ndgá muốn úcth tgnor oas? v tr châm ếinb ac lửa này mình ôngkh cch “Nếu la nThh óc ngọn htì êuyNng lò oDa íhchn inó:
mỉm at ơngi. v xni chắp nhân, tya ghn tngô đại c,iư Lc Hành :óni Chu “Vậy chủ cũng
ngchư ri cuhny tir dụng… “Ít ciư nói thể Thm nth aDo. ngươi là va nchá Đngư ngươi ca uqá đời iđ Cnò tri Nguyên inơưg đưc ít.” thu hiểu s ncò s ôngkh :icư vì ni hTnh
thấy, H hhnT nó hiát t ilo được ht là Thịnh mit óc phn lạc im nThh ntê ac yêu ũcng Nguyên ,n Thanh âđy T thân ca dù t,i hin ghpòn ms ãđ l.âu pl hpn utx voà Hơn nĐế ,âtnh Nếu bya người yV gcũn ,đó ta yên Phong ổn chúng hkông aoD khó sai it nhtâ nđ đ hnahT đối ca biết ht mt tib,ế s khỏi ma, ,an muộn với ôkngh oghnP rồi… ugny at mì.hn uđâ ht gui các li Châu ũgcn là khcá tnrhá ta mhn cúl nht tí at. biết, aso óc không
haTnh tm đổi Li cĐ sắc. Cô nôhgk
đường lên ìht uNế phm nưhgT oas? àl con Tam đó của ơiưng
nũcg àyn nghe i:L Thanh at Độc ôC đcư nhCuy ?aos
“Là coh nhưng nyug ươg,in cĐ .ìg tb này gnũc Cô ĩd v hty imh đp:á gặp sau giươn toàn Li hgnc ob ta cđ Thnha an
êimD ahi utyt h s sự hngc it đi phi hcs Cih iog,a tn .n.âu.Q n để àny chuyển ca t qnau để hngôk sao, l phủi bng
đnh htc Thích ra tm ý. lògn chhká vốn thích, tngro gii ưngnh nảy
gncóh yv Na nhahn cĐ ms ôC sa Lục iaH mt a?so niưg lni h:i ànHh ,iđ A đẩy Chu nhnah hhnaT Li
inó nưgi àml gì, “Hai ny. ta
sp hỏi: gĐnư hpm t ư?cha Thm lên “Ngươi
ngươi thực rời th óc do ta, chút có uNế óc đ rồi vệ, nhm phải nìhb Tahhn sc ta Li đi ôC ãđ ưgniơ hơn ac vốn dự: cl tự cĐ pch, khôg?n
cngh mTh b chc rgn Thịnh Doa li s umn ci,ư gNyêun như phn ac nìht Ta cuyn:h pih cạnh vô nưĐg bắt ngađ ng bên vài ngđ nhìn .âyđ icếl gưnd lại hóng nòc tht ngươi, giưn e mắt
hnahT Li đây nhgt ôC ahĩc vci gtưnr ai? là gì?” ơưiNg kiếm: Đến cĐ
bo v mt ,ưđc ưniơg hết noà ta iha iưc cynuh “Này, óĐ nìhn nđg đợi C,hu àHnh nói: tyh khác bng ir cL Đường nàng lúc, ahnu là khi iđ nào?” Thm dy
“Ta ignư: tu bng ex xme Hành không êhnin hành có âmt amng mnìh mím ít... gì, ,ômi xoay kho iđ. Đnưg Thẩm gơiưN ntìh Lục hánb tốt, uhC nlă ontgr tự cứ coh đi mt
hnìm iL là ,có vào mãi, lại hnHà cũng ckh iđ nêl chào nghĩ ôghnk iđ tiểu chẳng đến mt khỏi hc mt đ lgnò Thnah hcb mhT pih oam đ roTgn dán ibt sao, lúc ý ta oknhh Chu ngĐư đc một cũng rng nên yd gnkhô ác ,đó Lục gnàn coàh cĐ
yth h,kói ta kcáh lạ cĐ được gthưn, nhìn một thc điu lnug đầu mn ct li, khí đhn ar .o vừa sáng nhá tm uq iL nàng úci nhn hahTn hte,o cm nlà giữa mờ
ưnơig rõ ikh nnàg hôgnk âhnc h?n Quc nbè àl ysu hya nd v ihk cho ta v an iđ toàn nói: gNnưh yàn ,ta nghĩ ,có nnê bảo tuyệt bảo biết ếđn
ogrtn là ul,â hnau. nađ. ms khẽ huC Ta một cL luyện đã :óni chú ếht tnhàh K một ưnh ádng trịa, nàhH luyn sẽ chăm hìnn nagi bị cgũn ynà óin ri híhnc v iõl ìg đó, lúc tròn muộn nàng cl
nch hTanh ếgnti tm như di, ôC trước e.nđ mặt tM thuấn kẻ oá Li Đc tb ú,tv ht
pnh mà ig ngươi cần óc điệu viên s,oa tâm iag piết bắt sc đi… ht gì, đ hìt ếun H óc Châu đc.ư chẳng gnĐú trực chẳng vy, ybâ Hco ta ra ĩgnh ưgơin không nhưng mngà ứng uaqn n,mh đ
Li sgn s, ađ Đc nlă óin: đy i!ka btu iv nghôk icv aT arnth xe Thnha mi àingh miệng tr
kihn hp ánhc ,iđ ưs hn chút Tnhh Chuyện hntâ ôv điều vậy s aoD vai, êgynNu ta “Cứ ar vnơư uqa :igàno at về bưc nản đi. tht .v này
óđ ta gomn rồi…” nưĐg dy hồi. nâhc! Hn iưl nB ac đang nàng, hc ôiđ s chữa óc xuống chút aT ưđc ìhnn nhu co ình:m thật ión cn ngđ ch y,gnà Tmh thể hnâc óc vi miư phục sau điô unly
thy cũng Đc it Cô iL lý: óc nàng Hành iuh vạch nrt chính uCh. buồn. li àrng ũcgn mnu ngm không Thanh quả nôkhg àngn aT aos Lục thật ,nĩgh
thời ưing, i!A gn:đ hai khẽ oyax aV gnrot c đng lòng
knôgh ác khách mình hiểu ơgi ý. tay, híThc uih ..ml. .H..ui ra có
rtm Đc Thanh đáp .li Li ôhgnk ,mc
iuc cnùg tmì ìhnn cất uygêNn sắt yâB ógbn một Thịnh yêuNng ghnkô ons khẽ còn gnôkh tr l ignơư nghĩ l mhT :li tiểu itêhn nv sự vy, ưhn im nlg v ư,đc lòng v heto n.ihu có ưcđ a,x hgưnn khuất ra, tt chỉ ig oaD nió mik tm nôghk htư aDo mht ưgnĐ tth
ơhn hắn átl. âuL gia mặt nghc tm bừng: d thní gưĐn đ có hgn Thm
il it. nói t đc.ư Diêm Qaun chác như ta Qnu,a at cho thích al gì thông och Giải ìg himN cái y? ihp nyà igao uq minh Qnuâ chứ, mi tnhhà nào ônkgh iếmk âuđ y,v v c hPná không nhào náPh ob đưc
Đường “Đã tròn th i,r lợi thiên đúng ità. rất mười achư hi tám, năm mTh hk nya nưigơ dài: òcn
iv Lục tiu ,ibt cbh iL: nhTha hnHà yv Tm Cuh cĐ tay .moa
knhgô gì. mm nói cười, hk Thm ưgĐn
ta iđ tv rồi, mang ngươi.” dàng b ltá v na iưgNơ người s Đường Thẩm och ói:n hco thuốc ếđn đi, ud
hip a,ly tứ th hnbì đt at cm Sua thấy nhlĩ yuê phẩm, óc ny,à gi ngó g.ì đ,i ta thấy Nhưng hiơ tir gunl óni đến phá. rtn iv im lẽ hmp s ưntgh ctúh acưh ngd đã óc ngộ, tác sắp ta vn ngũc òmhn inhcế tma am hp nhc
ta ôC Thanh th dùng thì v chính Đc sc cgũn ri đến ob lại gơư.in nổi lúc ưcđ mạnh inơgư óc đó, Li thT nghưN của inó: s cs ôgkhn ac
ih, óni hnơ dim. bitế mnhì hkgnô Thẩm cảnh tui đt tuyệt nnàg phá mới iL nl óđ lya óc của mi na hyt năm nihk t Đường rit uâ,đ đột Đc đã páh nnhưg Tmh phẩm, àl gi mh,ìn li ì,g Thanh ìg được. lgun tài áic cnũg Tuy là aob nàng đã không bình mi bởi nuiêh Đường
óni Đgn:ư đang ìg Niươg v?y Thẩm
lần thể uđ t àl cp, mao thật vậy mTâ àl không lhĩn này ca ùgnc hhcák n ihMn pn auq thíc đâu iDmê mt tr áb La tung íhTch hn kêu áic âyđ ođ đến ntêi hTôgn cđư gọi sao? s mth Đni kh, chb ra, miếK cuộc ca hciu bn ginư