Logo
Chương 85: A Nọa uy chấn Đan Hà (1)

Dù Thẩm Đường và Độc Cô Thanh Li chưa từng học qua những thứ liên quan đến phong thủy kham dư, cũng có thể nhìn thoáng qua mà nhận ra thế cục này tuyệt đối không tầm thường.

Tiếng Lục Hành Chu từ phía dưới vọng lên: “Địa thế long hổ hoàn bão này, nếu nói không có gì đặc biệt, ai cũng chẳng tin. Ngươi trước đây từng nói Hạ Châu thuở ban sơ là châu trị, linh khí thịnh vượng, sau này linh khí tiêu tán, giáng cấp thành huyện… có lẽ nguyên nhân đều có thể truy tìm từ nơi đây.”

Điều Lục Hành Chu không nói ra là, đan lô năm xưa khiến gia tộc hắn diệt vong chính là được đào lên từ nơi bụng rồng tim hổ.

Nhặt được A Nọa cũng ở nơi đây.

ơưNgi rất inl giúp ta h, cao hpne tập Đường đ ir, ic tr trấn nabg Tmh cúngh glòn t ta Đã uy ếnđ ntí triệu :icư éh?n trong tm óc
A aN:
ib hưn nưngh xem cần cao ơgniư ưign àm ntgro uy hntu hkgnô “Trong ươgin ôTng v ca gBna gònl Hành tội, là ri cmâ. tm hưgn ht,nh ahc đa h ônlu nhìn m,t nđa h.bn áuq hêiTn guHn Giống ưs ac khnôg hưtng mình ai h tní cnò Đan óc ai đu ếth lực, đã từng ơnưig ac sư, giả Hà lúc cũng luyện tm đan ngươi luyn unm mKếi cđ ,hnt
? Tin gntư gôhn?k đcư
bị khám icá lười tc với Hành biệt thú đc tiếp Cuh úlc hơn Lc c nơi gnibế dn tcr iđ đến, Ngư nil nd iđ. at tượng tìm ũcgn tiếp ct hp bí yNag ếipt hnư á,ckh gànn gnNêuy ri gdán đó s ch ghônk đây M dường mật qu ph,á hnng v mnu nghưn hứng kiếm gọi
nữa clh đây nlyu cũng Hơn
đo nThah đó ibết ĩs àlm :hi Li ưđ?c Đc “Vậy aos loã
ìg không mao sớm Hành gưĐn num Thm uCh hty cảm b đi. ynà uiv nàng chb iut cgnũ tm nlôu ábn cilế cái, Lục
ó,ni vi H chỉ k hmn. hết àm ngưl ưtng tr là tn Thẩm của Châu thc h,ìmn mt c Đường ht :óin không lực h lc oS ac
ã,bo kch.á m,a h và Cuh ,cuynh ũc hàon hninê uih ngpoh c đyâ lão uđ hĩgn này nnâh là vậy, ngỡ cth kamh iơn chủ ngày Chỉ Hành huin hêmt năm hyt ưdgơn bm nđế li ,dư kiến c goln đến học sua tr thở kônhg tu ađn đã ta dài là ysu cửu ưigNơ trở năm đa aqu lão cnò hỏa ikh hn hgen iuhn cm ngyà đương Lc luyện ir, at tm ppáh hpn rồi. mâ biết ơih: ghnn ưđc lm nrt vài đạo hinu aưx
yus mấy iđ eđm mâgn ta âyx tonà ếđn “Không này còn s xem, không, r,ng này, còn gign htc này óc nói: hiểu xem chọn h đi nohà trn d.o nêb hia không àl ũcgn Ccá đã th hhìn đ ĩngh thái iga thcr cnh la mn,ô an là uđi đời ugêynn tin itn “Nói lật cHo ngưi Nhưng không sao. ha. khoanh gnhôk ũngc đó andh tuyrn ir, nơi iht mtr ngày at dùng hppá niđ àml ngươi gia ocH uh phác biết không nay cL ta ìg đến biết…” nngh đồng s,ơn ànhH Chu li Hoắc đi trạch ếbit
bật ta phe Lục ưc:i gcnh phi ànHh àl ?H úCghn sao?” tm huC
hồi hnìn m một hắn lâu, tiếng: ngưĐ Thẩm Phi.
iđ con aT iđu yu ib lòng bị nogrt cóh Một tnr ínt h ư? có c?h
htt tr Qu muốn.
tth Lục cho ngươi tyh nc hgnôk “Thanh hC:u ta nHàh iL nnàg ri. mượn ta an đnế sự ,iđ
rất “Xem hùng tch ar uh cl
nơi hìt Chu óc vn àndg ôhngk điều uq đây s hcc hnc tó,s đyâ ghôkn tìm, gũnc d gi ng,ôsu ch nói óbi đã nôkhg ta có. người sia trước óc hắn s đ đ, nik Lục Hành nngà hưn uyrt itn grn
ht cười: bật hTm oaS có .hc Đnưg
h,ơn ht àl hui “Chắc cũng lão ms ékm không óc đc.ư sao t hat lão noà tyrnu ,ic hẳn dù cũng khá
nBag ti đã mnìh định hiện ca bn thúc ra igưn tcưr ignư ca im hnà đám chuyện ac gni có phía nlêi .h hgnn Đan mx Trong mi pth nến hc ,nimê sau ngọn bang ych hn ănc Hà nhà tm lên b lại ngi các ,ùgnng av trò cáhk
thoái, nế,đ nhàn ra ôC .ylun hàhnt đường. nht ntrê Đc iĐ h oàing họ lịch ncò liền nhtâ bn nó:i at công anhTh vn “Bọn Li
ntrê nqu iv soa? thì Đi
“Cũng đủ.”
kiến có ilên nb lẽ kc,áh giúp họ nB m gNươi khẽ ngưĐ có, tth hnât đã quả ta ngôn có yna được cl nàyg rồi. ión ,nc ión: htc ưlng ta cl rtcư đ âyđ .đ Thm iah thể
uCh àhnH nơi áph n ákmh umn cL íb Cngh đyâ? l nnhg giơnư hkôgn nói:
tgnr hnư thẳng ta iđ ncúgh hnc nió Vy úcht yv Đường Thm ngươi c ?oas iv ếth chừ: vậy, hynCu
Cô do ônkgh ahThn nió tm Đc d ìg nữa. cht,ú iL
ca nnhg iNgào lạc, nưgi ànhH utgnr số tm qua còn sơn là ivc chc gần óc cho ămn tcrư âtnh đây cgnư b tình lnêi một s đã ĩs int ưt ôg,Tn ngoài hincế hưac nưngh nt,hhà ra s lực và lc tin, pá,h uđ cvi ngột, yx hccá gndư âm là lnêi uM ra thì tm thầm nmô tđ đã ta tm đối àyn Thiên ưntg uc đã nđág khi gi hngn êbn những cđư, nmô àlm bí ángđ uc vi âđy iưgn bồi tgôn t yutt tin.” đcư. Kếmi c
gnux lúc trời, trời Tongr ucih .sm cs tai nch,uy cnâh iuc nói hoàn tối cùng notà rơi gnár
núi ếth sao s nđế ưhn ìhnn .vy trở vci thn sắc tp: óc yâđ ađ hết htcú gônkh ghĩn năl, chp lmà li ơin Thẩm nhìh nhìn iNgươ hơn, hưntg lại nugx thành thông tnrê xe xuống không Đường có cao nào t “Chung qnauh nkôgh ?yâđ đhn
ynrut hpáp ra âyđ at rốt mtì ra iHa thể gôhkn chừng hCu hTc ytu at lại ònc Lc rơi cưi ì.mhn đ óc một yh óđ ch ăn óc ccá đặc inó ngươi bởi s là nnôg c,n đến ucc ,nó nhàH gưnnh uêyn iahk không hat ta, kôgnh gưni cnò igi b ngđ ơin ơphgnư bác, gvn .cưđ hơn được nình vì, clú :óni uđi ibt,