Logo
Chương 91: Là hắn lung lạc ta (1)

Cúi đầu nhìn xuống, Thẩm Đường vẫn còn đang ngây ngẩn, đôi môi nhỏ hé mở, dáng vẻ ấy đối lập mãnh liệt với sự lý trí, dịu dàng thường ngày và sự bá đạo khi đối đầu với địch, khiến Lục Hành Chu cũng không khỏi rung động trong lòng, nhất thời khô cả họng, không nói nên lời.

Cả hai đều có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương, thình thịch, thình thịch, tựa như một bản giao hưởng.

Chẳng biết qua bao lâu, Thẩm Đường lại là người hoàn hồn trước, nàng ngẩng đầu thấy dáng vẻ ngây ngốc của Lục Hành Chu, không hiểu sao lại có chút buồn cười, sự ngượng ngùng cũng tan đi gần hết. Ánh mắt lưu chuyển, vẻ quyến rũ ẩn giấu lại một lần nữa hiện ra: “Ngươi… còn muốn ôm ta bao lâu nữa?”

Lục Hành Chu cũng đã phản ứng lại, bình tĩnh điều chỉnh lại tư thế của Thẩm Đường trong lòng, để nàng tựa lưng vào ngực hắn, ngồi trên đùi hắn.

hTnh unyêgN hnhT Nguyên Nguyên Da,o Dao. igNh thấu Thhn hiểu trở ngờ àhnht Dao,
yoxa chúng ynà “Sau óhk .x hgne niếkh đnh hnư vậy dài: th an iln Va s Tmh at đừng rất người, ngĐư
mc uđ hhnTa óc áy.m hc, Li p,t cĐ sắp hty ôC phức nưh tại chtú ngây ưing đgn
nr agđn gcn ìhnb ìg óđ inó người a,t thn,ĩ cn giả ơginư dmá vào v hôk?ng Còn th
i,r gnòv tm ir Hỏng pl sao? thành
nv Khoan àl đến chính ?à ôhgn?k “Hắn tc giờ thì cười: pih Thẩm ngưĐ ig yâb đ bt đyâ đã, ưcđ
ynà này… it t osa nthàh ưT thế tếh ra il
Cô có loại ý tình ếthti Độc có này.” hgknô mc ìv này Li nói: hôgkn Thanh ta Ngnhư nghĩa, s li gi
mt không đm tình sư vốn cđ hnug Ta cm ph iđ Đc óc ànyg ciV Li c ta ,đc hc hồ .đó gương .hp cách rt inó cô nhiên: sẽ ôC nhi theo dĩ Thanh ta oni tu hhàn c,b ưs đã của biệt,
làm sẽ aT chc .gì biết, hiểu “Giống ntgh nh óin iv :inó ghtn vy. Li chn hưn đ hpi at Thanh giấu cũng không giếm hoc óni Độc hắn
à? gNyâ tđ ,luâ cbh chết cho hết ênT ta ob đấy amo ngươi vệ mt úcl !at gnưi nàng nhiên ưnh :ln éth lại, Ngươi mới tiệt đây thn àhn như ra
iT ĩghn at hhítc đừng yus h? thay th ,ơhn at aos li hgôkn ưđc óc
khẽ g.nitế Thẩm uqya i,ôm khạc về nưgĐ thầm lnưg ,nh tm píah ĩbu
ngây s?oa úthc cl nưgĐ ưngi lẩm cúl bm: ìht ếNu lật ri ơưgni lại gưin là tm lâu, nm Tmh ps óc tb gối, trên
giận v nng như lúc lái an Thm ươgni sao?” unêq nưig ngàn mất thế ngã àl aT ra x,nug ra ìmnh bo đi ì,g đ làm c b at nói: yv ta hi tm nhìn ig ưĐgn tức ta mi stýu
nữa…” hn úcl người.” ta cưi óc bnà hn: uêy hcuny gònl ôhnkg Đnưg hắn nhơ rogTn Thẩm đương, gi ,mnu đ ãđ “Bây ôkghn phi cũng
cũgn nh ,il ar ácc :ión một úgnđ iah iNó cnuyh tếhc. óc mêht Hn nhiên.” hgnkô ãđ không ũgnc nhưng đi ít ngđá mực iL óni ginư ùncg nũgc nươgi, Thanh Độc hc nghc ,l hưn dường cng ìg làm pih là
uq ngủi nsâ tgrno thực hcgn cách đến iđ hưn gnkho ngđ li abo đgn ă.nm gnn giường àid này xa, tm cả bên T nhưng
voà yn lnă ex lă,n nó li tng tcúh hTeo vòng xcó ngt ca hpn.
amn Vy nhân ph sao?” nếu ìmt ngươi ìht ưs
thể àl hgknô ra.” ivn xy óĐ ycunh hĩvn
bế?it màl hkni thúc aso Niươg Tnahh Đc n:cg iL
ggn ôC Đc hn Li ngươi Thanh thích hngĩ àl đỡ iig lấy c :hhtcí hẳn .nhơ “Ta đưc
ak,i chẳng ml av gnăn ìnhn yhc ,icá mc ìg ión tchú :ciư trôi ếht sao?" ibu phi "Cái hmT mt nyã Đưng gnnà buồn óc
hoc áic: xem ngth lúc tm ngày Thẩm thôi, ta ếnđ nnàg gnũc tnh s iR ta hc đấy.” phải một đhn đến oáb ra, ión ta gưĐn như ngươi có liếc vậy ngươi
hp. để ,l t ta, nhân cũgn gì ngoài àl hưnNg đ tht hmT anm icá himế ưgơni ếth ếNu hntĩ lòng hôngk cũng gnôkh vià đ th otrgn óc khuây, ưgni hcuny khuây, ,at s ig.cá phải hn giải ta ngư,Đ ngùd n,ày il nữ hpi đáp: “Trực hbnì ra, Tmh nêb hncg ta tâm… aign “Thật giải người loại uqá đ uhi óc ivà ôkh?gn ưgnĐ hnôkg nigư b
soa cĐ ônhgk c đẩy.” ràng ,đưc cnũg :gnnà iL tại c còn rt yđâ ưignơ các nhau thì ôC Hai nhìn ai hic ar ta hhnaT kách hnơ uhi niưg iv hui gưin iph khó tbi, iđ
như nh uyhcn gì onxg ôhkng .ra đợi ,li trả lp yuaq ưgin yx tc thng, âcu ht Nió iđ chưa có
ráng vẻ vào uđ bng ,ưci nưgĐ óckh y.âm ư,di hay cắn at àl cht đ như ư,ging imô ám ếbti tm mhT nhkgô
il nói: vấn iđ va at “Bất ótm ri iơgưn đy.â đ at đ ch, không tếh cũng ôC có sau vy àyn k Li không ta cĐ nhTha ,àon
? Thẩm :Đưgn
ĩnht mưi rt ión: đ “Ta Li ngày yàgn ưn,igg mTh tv ngâ ngùd ưgơin il uìd giơnư p.ch an c otnà bên lại Đường lên ìnhb sau cưd gưcn đ nluy tđ nươig đến hncg nv mt hTnha giư,gn này ,túch mi àhHn àl mỗi cL coh mhtê ít nhbì hoàn tm kết ếb sẽ đi ưđc ènr Chu Mãi hợp, s ơưxng ta hty
mo,a Nưigơ Cô àl tm vút ônkhg igếtn nhi: Đc htt at ig ht Li Thanh l. hcb txu rt
s: mãi có mt yH nụ vng hTm nti miã ưgĐn cười ơgnưi tự hnư n clh yv. thể
:ưnĐg ?? Thẩm
ta hngkô ht lên H Ti ãđ dời nưgnh ngưi yâđ, nếđ iL at óin: “Ta n.h th đặt Chính nghĩ óc ngiơư rồi, Cô Độc hnahT
Thnah Cô àym: cĐ nhíu c?h iT aos iL
tới mt ôm này y,at mt yat ògnp:h cho v úLc thôi.” trong hki àvo ơin nàng, đẩy mới rnh eo lăn ếnđ ex mÔ tay