Logo
Chương 3876: Thái Hư thiên (2)

Trong hỗn độn, chỉ những tồn tại thất giai mới có thể miễn cưỡng trụ vững.

Bởi vậy, muốn bước vào Thái Hư thiên, nhất định phải mở được cánh cửa do Thái Hư chân vương khai lập.

Chỉ khi đi qua cánh cửa đó mới không bị hỗn độn ảnh hưởng, có thể men theo hư không giai thê mà tiến thẳng vào Thái Hư cung.

Tiên nhân bình thường, ngay cả cửa cũng chẳng tìm thấy đâu.

ùngc hco ơgniư đi.” âđy i,r vả đưa Vt hn nlê vào
tya cM thiệu thiên Trần t, quân Bạch. gii av với Không phc lễ áđp đgn va Minh
nti hmt li tth nghĩ gi. đi nũcg Bạch t,in xích ngòl gtonr Mc tiếng, cũng huc, Trn lượng ágnđ đhàn hinêt gnb truyền mt yàn Thái hôgkn than
nnìh mi trước lập rỡ, tươi ôuhnk õr ra bước ngđ grn xong ciư ưgni mt úcL a,c này, tc hik đứng .ca gnpá t
ih li thiên ,tht rtên Bch ấn là nhn hN người nrT nđg hàng ưH khngô nl nhMi thiên lượng Không uânq đưc ký na. xíhc hKôgn hKgôn mt t áihT it Mặc
ib! Trần lời. Mặc iv Bhc n,âgV ápđ tiền cũgn atưh
iig ôKgnh triệu sau yâđ tr ãnĐg tìm atm nl bây im gnr ngân bn ta ra ó.c hãy giờ hng?kô áTih nếu nc iếnb ta iga tam cn,ug êln nếik biến Thiên l Có nên ugcnh thủ đi cưrt cố rồi, gia? núghc Đế nêli giới ca xảy về. Đgãn nd đó hc iưng huynh Lão nhgC gõ hmtă s ôcuhgn ưtrc đã õg lão thì
iêhnn Không đ,i gvna rời l,i tm iưng ayt đt nihM gếnit td lên rTn itêhn ia áo đhn t đua ad oyxa íhap Mc ưađ kêu Bhc sau. qnuâ vung
óc đ tm ta, hhcín hôkgn th iv,c iđ ưH ihn rtưc Thiên óđ có igi t mặt bất dĩ gii nc tm đi àl đâu at đó. h àH có nmu gi c ta S lúc hìt bên chỉ ta tiếng, utx à.no
vy, .hBc nnìh ôghnK thiên đồng t nâqu cs cM cg,n htcú Trần hnMi thoáng nió nihk ếicl ehNg quay mặt đầu
nquâ uđ. ghnôk il ,hêtm Không Hắn t cũng mình gđn ênn di nhôgK Minh m nói sẽ thiên ngôhK từ. lắc cáo gkhnô ih bếit
tb Đpá cth il. nkgh lời ncùg hai x,gno cả
bt thế. Hn ng oyxa sự chuyển đến hkôgn ivc ng il
ra vừa đi hắn teoh t, Hư Bạch ih av uđ nêl nLgư đgn Mc nđag tuh Trần gt hícx .êntih oàv ênhTi hco bản hiMn iáTh lhni uđ óni Kôhgn iuh íkh ht
ócs ,tm hắn hKi hTiá Khgnô nĐãg sư od gvn ưH .cưt Đyâ thiên n.Kôgh ntô Đãng chăm tuéq
iđ Trần qauy ânht ưhngn uđ ôhnKg đã c.hB ,ưtrc nithê Gign cM iv Tnr nv iuđ cM tyu Bạch Mhni tb li qnâu ar nhận nió vài như thiế.t hpn
âyđ, phi ê.nl ămn sa?o gôhkn ngươi Là uh igi Mấy sư ghătn uit với tnô dò h nd từ ng tib trăm cđ tm
không tôn đại Cngũ gđn bếin ìg, s vậy không a.n ta nhik óc đến
nânh mang t?a ht nào? Vậy mà ,a th là ggin il tc vị chất đây
trc.ư vn mi gnơưv gếnti tử lnê tg hcB nu.yhh Trần đệ Thái hoc chân htì Hư àl thu được Mc sao đi nh nnh, phương Minh là ,đu ưs Không
t ưgLn gõ, cc hco ngđ chíx nrtê ámt iêhTn hcmá tm uqt nữ cầm hương ãnĐg Đgãn od nnàgh nêgyun mc, vn bồ, đang đạo Đgn úcht nig.ư òCn híhcn khí uđ úma cól nh ôkghn thì khóc lẻo ônKh,g tya uqt hnn.â ibu còn múa yta Không iv u âhnc hnil
Mặc tiên áiTh hoké t t để mu iak. nếu àyn vương nư,thg cch Hư iuđ đến lúc lời tìm Trần chân gặp ilhn hic dò trước. ca li đã hnc àl mnu ânnh đgn trả õg dùng ehoT ca ưrtc nhgn Bạch, hnâc Nhưng li t khuôn l cuâ dn
àl hgknô nngh đạo hcíx nưlg Ng tya Thái thiên đài, chính từng kíh úigp it nh Hồng ganHo hTy linh k. nuhy ra áknhg óĐ
đến vẫn nrT bối” l, tbiế nôghK n nưgx thỏa ácch nào. nh đ thái óekh gnmi, ơvưgn ưhn Mc ra Bhc chưa nàhh thế cuc cnâh chọn nhất.Suy nv àl hnMi cgùn “tiền cho lời ohte cùgn cho cùng, ưH rốt nh ac Thái cui
ơưgNigđn. mnah Mc áhtp luyện gõ nên được uyq hc đã iđ at óha hkngô đ yuT onà đó, dường tạm d àl n,êhin ưnh hnp ob biết th âđy h c.a Trần iơn lúc sinh động. Cgùn ãhy âyđ, hcB ũngc
bình Thái sc thần ơgưvn nói. hcân nth ưH
nv kih sau hn hTniê độ e nm chưa Bảo, ôgKhn ưhn cđ.ư o,đ Hư gi nếđ như đ luyn đi đã thì nv grn ưnghn rìtnh tđ Dù cxhí aóh rnt ưLgn ũncg yQu coi mlà
ihTá hnti T,yâ ătrm Đông, đã nào nghèo”. âhcn chí s thấy thành Hư Hợp htn vương iáTh đ năm rgn Đạo hn công uiếht tưởng tmh Hư htế ab htì ba hc hnuc Vốn àl àH ngkhô tărm hn,n niên khinh b năm àH haưc hncâ nếu ưcđ ưgnvơ
gn nôgKh thấy hmnì t gnđ t,m Không Minh khoảnh nhn nht ucc. uâqn, cM hgôkn hn dụi ,chB nên s khắc mt ôngKh hnitê ehto nhìn óha hcưa li cđư nnìh ìnhn Trn náh
hyt Lưng nhík uiếht Thiên “Đệ hành Mnhi bc, nqâu ênni hiêtn nnìh l. áib tức ctó ôgKnh tử pl cngu ếkin cth!aúV
Tiu giưn t!a iga, áhnđ sao il ãlo
i.h v gđn Không ôghnK t mặt trng rhnt
một ênhti kế èkm dụi rồi, hoet tỏa iA c,a iáhT ưH bầm: búi Rt hntha bn môn va khe có đi ra, lm hở giữa, cánh ra Loã thạch đy tách agi nhan,h t an âu.đ không mắt hămt quang mt đấy? ođ va đng
rưt:c Hư ênl ngđa nghi "?vn ơignư rất chân iTáh nH" vương huni iếtng
quân, crưt. “Thiên đi mi
ngxu hôg,Kn đây.” at yv tưrc ghnôK
Bnê mt đồng và đồng đo ânhn cnh mt nữ. tử
Thiên pih đang iig Tni hcgn ib aos? àH
ivc yđâ Minh ád,m đáp. ưs c,úth “Không bổn ônKhg là phận,”
hcth hyc trong uđ nhôKg t ếnib mnig iao vào hgôKn Lão mắt ôm gônhk oái môn, agi đã tc mạng”, thy uc hpc hơi. tăm al lập đồng
itn ib". tạ "Đa
“Đến .ri
nhóc iưnơg v gia lại hiMn. nnh quên rồi. ãoL cũng uqa Cái tbếi ghn ,ca gntro li môh rồi hkông t tnê nàh hnôKg gn đã vào trả ácx
y này, ngđ ôm đy cc nhgKô ưLgn hiênT lệ ngấn v hkí gđan tử nhìn u Không kt.uh ôiđ êntr úLc u,đ mt lihn cíxh
năv dặn kích mui gi qânu òd nhKgô Mặc khởi .nmô Minh cánh không asu câu, Tnr mt những tầng. pl phía ođ ba bay thạch v sắc nal gn hắn sóng thần cửa, ơir gtn ta têin hư ct Bạch từ ra, tya thiên Mt puêhi uanqg nugc áo bcư óđ lên hnkí
cB.h có áhcc vương Nói ý đnh cM cnâh Tnr h gkônh iThá ưH gặp khác,
nâhc hiTá yđâ ìg. đã ms hngc iv nêl kngôh uNế nvgà cần năght làm hn pg, ibết phi gvơưn
kn.iế.. Hư bối!” Chân “Bái gnưVơ itn hiáT
Đ kếni tử bái nt!ô ưs
giới nó iv dgán giống n.mô ac hìHn th
ođ htư Bởi ămn coh ưH xưa. hTái nhân vị ày,n ãđ cB nb hắn là nbá nnâh ntêih quyển đi loã ti Đu ínhhc hội
khí nihl ra, hxcí tay ht h,ln md ênihT đhn h hêtm õg nữa. il bản cái lấy Lượng
ađ nc "l. nh"ôgK
mà iĐ nh tm theo thành hpgnươ Bch m Hư Tiáh gni,a nđ Tnr và c,kh Mặc dy, hôgkn gTrno hgế ncũg hiện đi chân ahik hhokn nàb rtưc ch đứng v ưvgnơ .ar điện. Không tya hípa óđ b inhM
nphi Làm unâq rồi.” nthiê
đập lửng vngò nhi rnogt lan kh iuC rgtưn vạn tòa cgun .vn đn. ta cBư hêin hn hcht t eoth rung nco Mc ếihcc nđgư iđn đgnư, itr dưới Trn từng mt .đn mt cno hcB n gqaun bằng ônm, gcn muà hỗn auq đạo áxm ,gói àov Những iag màu cb àto,r bc mt tnuô quang àdi miá chuông ltá nâgn roet
ưđa at iuT nàh, La ưs về nôhkg vy. ,uh Di rưtc ntô Thiên tr ơngiư
v khắc hohKn khuôn Trần Mc cht ênl nhìn tm đo eól nhân, ngỡ rõ hBc ngàng. mặt náh
Mc ptáh gnđ xuống, đều ln glnò ,êbn hlni tgrno khí Minh ngi đnag hnêiT Bạch Tnr cảm ct một xchí htc ngồi hiện av gnưL hty lửa. nKghô nưh hầu tìh trên c đứng
chn thuấn nêTih khí di bên lại. hìt đnế htì nhnâ lihn nhân, gì đó sau ícxh uđi mi yaox Lượng đạo ođ hmt đó, nưgi
huynh, ưs li Mhin aos ti “Không yđ?â huynh
Mc ưcđ qua Bạch nhớ kìm cth àyn, ômn, Trần hnli nThiê chht bèn đến íhk ưngL yuhcn .ih xích hkgnô etoh Bước
tay áo, chốn tcưr gKnôh một iMhn bc kh giưn. phất xmá hiện kính cổ hia mắt hỗn ônm chht pl tòa nđ qnuâ iGa umà ra ithên ct ,y
nhẹ iơh nũcg i,ưc Bhc trong th một mhnõ àhpo va lòng Mc d.ài Trần
Minh ghnKô bước nhâ,n lễ. tức đo pl iđ yht nhhà ti aV
Nghe ghônk vẻ li pch. l ghnn rnT hík íhcx Bạch yàn nih,l khỏi Lượng kính Thiên Mc ac
chB yl ngđa thc vương bặt, iàv ogrtn giờ nhìn ca từ cnâh b mt ,c pdi hư b trà ngoan ônKgh ar nó.i nahhn chế. ncò nãy tím ngđ ri áTih àum ahp tchá,r ukê t gnoãn htun áon av hóncg ũngc trà nrT ngôkh vào im Kngôh Mặc
cười. nkhôg nChg n,ày hcB iếnk được inMh hnc nhịn đều c nTr nôgKh cM
."iđ iL" âđy ngi
đạo nh hgingên r. phía đn rc vị mt ignư nhnâ một sắc ùgnv anđg iT v v ũng hná cgun tm hướng ógc ,h gnđ điện,
qyua nôkhg cửa Hai xích uđ ngiư niên ,t cầm ánhc đồng ếbti hty âcy mt sau Không úc mt đầu xuất lại, ngân tc đã yta từ lnê phát clú .t lập tm ch thiếu Không hin on,à
Bch phát àM ày,n rTn Mặc ênin hnn ngân htiuế il ar.
àyn kngôh khi àml unyhc ncgũ hn áiTh không đ uic dừng d,m t .nh ókh ibết ơ,gưvn hMin .cưb ngcù lên nhniê ngơđư tnihê boa uSa inhuê cđư ac vạn ôhnKg bay quân âhcn
boa nđ cs .uđ ngẩng gnl im như hBc tt treo tm đagn đu nh vùng ngát gdơnư trước bát cr ih ch đại đ màu thấy lên, vô trên một rỡ Mc mt nình c, ta àl nrT ơl hnđ mtrù t
tm môn nđg này, tyh ánh hBc i.d Mặc atò d Nnìh oad Tnr tchh