Logo
Chương 3880: Sự thật khởi nguyên (2)

“Sư huynh, nhân dịp hôm nay đến bái kiến, đệ cũng có một chuyện cần xin chỉ thị của huynh...”

Giải quyết xong chuyện của Trần Mặc Bạch, Thiên Đế liền đề cập đến vụ phản loạn ở Tây Phương vừa được thương nghị cùng chúng tiên tại Tử Vi điện.

“Cấm chế Phần Tận Thiên tại phóng trục chi địa phía Tây đã xuất hiện lỗ hổng. Không ít tà ma từ đó thoát ra, dùng pháp môn ma đạo dụ dỗ tiên dân Tây Phương bát thiên sa đọa, dấy lên phản loạn. Đệ đã dùng vận mệnh đại đạo để suy diễn, nhưng lại không thể nhìn thấu, trước mắt chỉ thấy một màu xám đen vô tận bao phủ.”

Những lời này của Thiên Đế khiến vẻ mặt Không Minh thiên quân trở nên nghiêm trọng.

tt hnơ vận asu ca t hty cl itd nugt ngnà uyq at n c Huyền th mìt lạc, Đông gnũc xưa đến s khi nvă không tích.” của ăNm Hngao Qyu cung lưu ,đi ưign “Chỉ iig miu th trên kia. Linh óin vong, yn,à ơnưgi đo vn áxc ngay
.t li cm m cM Bạch nrT gnàv iv
uâC Mc ynà mắt. Trần chân inó vương nrt ikếhn Bhc háTi ac nòrt
kinh .âyT v đầu nhìn nơvgư Hư v nxog hTiá cgũn ngng l hípa hgen ânch c,ng
êhTni ,nió Tnr Mặc trong glnò ếĐ ngđ. hBc hk Nghe
il iv Trước đưa êTnih cM ha Trần ir Bạch. khi Đế ar ũngc đi,
tiên l.à tuyệt ípha nđh Pơưhng nhđ lúc đình ưgn.l ma tbá ngươi, nmh giới nưgt đi nhu bình đưc onl tr Hãy phía binh chống đui diễn gian lôi ,b oagi muư áhn sua ithô iđ hpn thiên yTâ chứng ca htn, đến oành đng amt ht Sp gnăn tênih mat nkôhg đ, nc vận ithn tỏ gnn grtno thi ar ca kẻ ungd, thni gs.ná ittr ãĐ pih bát uas ắt đo tnh nhêit đạo đi chủ nitê lơ
đ vẫn mbá linh vô năng không pú,ch nd ht hp ra nhit ac mà aHó ưs hn quật hp cunyh uên.ahniS v ađư nhtu linh óC bản Trong gdnu hcaư tại àl Thai t theo t.âhn uđi nihL nhi Nữ nsih động uc kẻ suâ đgan là tay chyun mảnh mọi gi ếnđ Nguyên tnìh các niht ihak đ ac Bọn ac tnih cgnũ Ta aĐ Quy t hp aoh umi k hóa trong tàn il ut để ápth th óc ơnưig Thanh sgn, rt sau hnm dugn tàn đt đã của hkí ,óđ o.àv nca bn iv teho c athi thiệp, ium với n.ihs niơ mới tếh, lòng cúngh ít tinh v kih .Lô b gknôh đó đó, số c
đo ac Vy binh i,đ páph ôgn intêh íđhc chi am âtnh Tịnh nd ahThn ếch av khéo yãh y khc ht.n đo ươnvg đại cđ đ thánh
òcn ot gyuNnê ht hơn đó, na lni ápht aĐ ayt ganm đạo có nơi Hư Thiá t ih at ưnm tàn ,ta ihn một ngăn ,cu tu không ékoh b óha đến kih này uq idt uht xc,á đã đng nigô chứa tuy khỏi n mt hn năv oàv g,vno hóa, ta tnếi nb y ođ đến âhnc óah yQu y.nà gii qyu tạo linh hottá theo mà iLhn cảnh gơiưn clú ingnhê hnil Sau yuq hư hưn vật đưc tia mui ta a.n ìmnh bán đưa hn Vừa miếu iênhn nhnưg s ggni dư nhit. áxc “Vật được kghnô tuir yat đã ãđ sư ênn
luyện ciư: Thái nph đồ thu Nuế Hư thôi. hCyun hânc đnh usa nht T sẽ ginươ ươing .đ àml mỉm nnê ngươi hki gai cung, nhôgk ta Tiêu àml hk ưgnơv hư,
nuyh,h nêiTh La éhpp nuế khác, òcn v ychun đệ r.tưc Sư xin không iD
mắt, nâhc Đế noà ccu inêt unhi mhn hắn, gnưt th nìhn ht rốt yTâ thứ ovà ôV àov tếh hư đyá óc cn óc nPhgươ knhôg thấy ncgũ bcư nhãn. ábt nhnì thiên hc dù ngăn đu Thiên rất ma tuh ưgnnh nch dnâ ,đa thể sc tn chi Chođgn. hut lại sa
kôhng ivc ưgiơn quân, táb B đây Pgnhơư ùncg nugx Minh, nêiht iơgưn phản cngũ “Không Tyâ lui uhin lno tni mât đ.i hnêTi ònc nữa, để ơ.hn uyhcn Đế thiên àl ênn rồi
onHag ca vào người phía au.s nôgĐ nph một crưt gtưn khi tnh ta cái kia, yđ hương ãđ ,at từ dâng ơgưni Nmă xưa ngươi
chân yt.a c Hư Tìh ra àl háiT ra chân do ămn tm nvgươ ôv yđ hắn il ưxa hãnL vô Páhi nudêy ciá, gnưt Lưu
at tr .tc ac pl đệ, v x ýl s ayng ihk sau “Chuyện
Thiá tc lễ ln ưH Mc tạ nâch Tnr mt lp ,dy thi nơ đứng ươgvn .na cBh
áuq nh nặng àl đối đạo mệnh.” yu bệnh, y khi kôhgn àl chút ngt thế iv linh nă,v mâl ngươi thuở hc nghá nơigư hư ùd ìth đi,u một nữa tsuý nv óC ntgr nl.
.tgn toàn ôhm hàthn nuyhh àygn uđ cđư tu a,ny óc bna b nh Đ
gđn của ãđ gndò ra nà,y to gnưt nLưg óđ ta nó quy ưđc đã ayt óc aty thần iênTh Trong ac ikh Cuhâ cyh tm ĩnhg hnêin Đông ng tnưg ta och íx,ch xác. yTu u,nygt coh hnìm nhặt cm tc trực tuế mt ngđ hcc,á yqu lên. một người ndgá tếip xác cm
hương, cảm đã uim, yta bèn ovà ikh ăNm tuổi, dâng đến imư ngươi.” tmá trao thấy chín tih at quy ơc xác ơưgni
chỉ đ ht ý tại y êihnT c mhìn suy ơdnưg ,tya Thiên n,rg ra bi nc Ngya hộ s tm Đế lm Pih mệnh tồn nũgc chn tuy nùdg ac igi óc igàn giới, chính. Không nhut như ănng nnưhg Tiên gii ođ ih.ôt âtnh biết ind tinê Đế ht ih,Mn yuq c ánhkg ùgcn iagi h,nm cuh chân đại ùty tth khnôg chân hn luật vn
Thanh uCâh ca ĩd hTn t nghe hand nV hnưtg Tây gưnt còn cung. hắn i,uh
v vương ió,n Tinêh mt âchn inl gt Hư vy háiT tnhr .đu trọng Đế nhge
ưH Cunyh Táhi t Mặc ơn iTênh đi ơvưgn: ưs hâcn này khỏi, t hnu.hy ađ sang ếĐ rnT Bạch li va qauy
hTn Thanh chính nnâ.h vương àl Thiên v ynà áhhnt ếibt hTu ihntê nH
sự đu v là iênTh của êniT sao lời t. nặng ignà s cũng vô i.cv ig,i ùD ăcn y,nà công hngnì lnê tămr úcL m đè iav, ncgũ Đế áco
ct inMh rời áTih il, iêTnh nH khỏi cngu lập đầu Đế iêh.nt .nâqu Thái kính nhêti ơưgvn heto đpá sua nd chân tg òd hgnôK ưH
Hư y àl trong ycnhu ếht không ihk ngiơư thay cxá ac ra bế ayt ngươi linh àhoc phúc. shni đo đưa hư nnh cha vn,ă ếpTi inưgơ hư gkhnô quy chiếc của hnli qua, oKhnh cu n i.đ ơc Mu đnế ta ta iếmu nhm ht ngươi th. sứ hchín rõ, muội.” nhcíh đến sư tânh một đã ,óđ ngươi ar là chk này liếc ta Chỉ iuh iln Tiáh at thân
muốn ùtmr giai, ođ nmh, tnêi đạo vn nngă đại bộ tbá iol coh nv Còn kh lượng chế oànt bao nhất để ábt đi một niêht lực grn là ít hck iph e có thì che ùngd hcn htniê Tây mh.n gPơưnh
cao bt ikh cười. nngưh inó il ưS cưđ uđ hi hng, quá s it.cế lcú rgTno noà Trần chú nmig khóe huhny ý thêm: đ được nhịn nôkhg vy tuy Bạch kìm không hắn ý “Thật t đnág Mc đến v?y