Logo
Chương 1384: Bí Cảnh Mở Ra! Biểu tỷ... thật lớn! (1)

Nhìn bia rùa đội trước mắt, không khí tại hiện trường chìm trong tĩnh lặng.

Mãi đến khi cự vật kia hoàn toàn nổi lên mặt nước, mọi người mới thấy rõ dáng vẻ thật của nó: đầu như kỳ lân, thân phủ lân giáp, mai rùa có vân mây tự nhiên, tỏa ra đạo vận vô cùng huyền diệu.

Bởi vì pho tượng đá này quá đỗi chân thật, râu tóc hiện rõ, sống động như thật, trông gần như không khác gì vật sống.

“Kia không phải là rùa—”

Bí íT! “Là
thhan tya cho cM, ,gnr il vết ginư hnc hkcí Nggưn nxgu, út Trần ếnđ n đi nứt đã uq.a Lăng iCh đ m bnà êbn mt tchư
hCi Tri boss đến C còn ,đ dĩ iCh nơh ,yL Mn ncò yâđ đi, khôgn Hạ Thẩm Cố ênn giờ Lăng mình kinh ngoài nNggư yuntr ôđ, chưa tự cốt ,ngs vì đã cũgn ra, Hạ óc àv hóa ytha êinhn cũng hắc hgônk giới chn mhT mTh Vốn na vn Chi riT Mạn đi ,tm ngưnh thành
nuhyc ũcng gànio đ ra hNgê á.ph Mng nữa, đnế xy đây, rTn nkhôg âmt tìm là hi tm mãn, ơnH An ùd hknôg uhC hP oas có ìg ý àm phm viên nmu ,yta ?ch aux Cnh có ch phải ãđ đt ri, nuychê at là hninê cơ gnưĐơ bn thôi, h yđâ iếkm :óin âyđ thể t
ê,nhin il gnr dường đọng hồi vệt Tuy iđ lu,â piết kia như ct n.a l,i gưgnn đne hc ginư im nkghô mở
ênrt tđ t cnu Đo cưrt hc Không nnhi,ê định ac ungx thuyền gia hắn abi oàg, igư,n đ mt cho iph á.đ ếnđ óig đạo nhkgô Ngay áđp ônT vụ it, cúl trung đủ tír
aT, exm. ta ht gnũc
thực, uếckhh tục s lúc tiếp ,ơưgtnr của m, trông vn iv kẹt gia ưghnn định. ưh t gia vn Môn nCgù lcú nph Gii nàng, n haưc
này, tai: mÂ~ trong ggin úgĐn truyền một gHn tor voà lúc nói
ưntg r.a nyà chn tngro giới từ hn hoP cđư này, mà trong hiuếc hình kgônh
àl uas quan sẹo mt dn dọc nnàg naqu nmga v nũg nma lùng mặt, mt íPah lạnh vết đám gin uđ yu. nrutg giáp niên àl t koách khuôn ,ph không ihbn nigư yhc một ,rt àm hâuc
êthm tay óiN ngr đầu màu uq ihnnê x,gon hắn ,lên đt ùa,r enđ rnu nứt vết lên .nph àvi m
gtnô “Kỳ lạ, chí này—” ghi về th nhgkô mnô chép h trong
nên ó,đ at àml ingơư gkhnô gnkhô T “Hơn lâu nói: chgn là .yv hnn, nhỉ, ,gnúđ ĩs tb sao ta t iub càng tuht mi hya phẩm cao An gi gcnũ thg,n ôv hgêN óiN th na, ngày ãnm ni vóc l vẫn lại gặp, Mộng như đn?ế àl dáng bật
năV inhk .ntếgi Chung hTch đcư tnàhh kgônh ìkm hô
ra enđ mđ ,mth ihn vệt đc tựa th rTnê một aòh nkhôg đá như ngkôh cm n.ta usâ bia
cổ, là àngn tyh ưghnt tích th ch gi nhưng yđâ ãđ í,T thú trong ưr,tc d gi th ca tưgnơ ònc từ goLn năm gtnor ơc ha sách. àl huyết ,ct Hạ, rutyn thời mạch óc áB uytt tưgn
nMô iGi “Vì m ra?” osa không
Mc Hiền hc,hít hin ph ,iHn iig id Tri nA n nTr nigg âuCh Âm An àm ac phụ àl gnH àl Kih Thanh ca hiểu cht Ngu .ra Kih àgnN khẽ ta
dn õr rt .hp hư nd ,nét gund vci aih hn ênn igi ngađ cũng với gnCù có ĩgnah ếth là
nhuí cHo mày. khẽ haiN Vô
“Dường còn vẫn nưh mt hctú ếihut
nb m tnruy ikn phó đui tch vào cn tnếi s ar. pt ph ct umn nb đủ viên y,nà uh ht iêthn oTgrn đạt gc, nhàth im têin
Quả nhiên.
đám Mặc mêh.t đc không Trn ípah gì náh ìhnn cnũg inó óle v ưhnng tm ln,ê quánh ka,i ngươs
m cũng .ti Ngu bước Hồng
htm tri Môn đ.t đt đen hố óha agi chắn ngang sâu gtn ,ot Gii mt thành hìpnh
với ihp uih, tới, rTn ir ó:in iđ qnau udgn íb tbi mới phPá thiện của thể niếkh ,này lúc khó Mặc iiG gii một người kỹ lưỡng phi m Môn, hơi ođ chn p,h toàn nâth còn sát cn aih ht, nagđ Ngay ‘tải htc iv lưt im onhà ra k cc bước tc êbn so được.” nmu áckh
An Âm il Ngu iưgn. Sao ghNê? đây?” ngH gưniơ ếđn nMg gnn
íB Môn vị yv năm phương ngnh iv nhđ, mi gnđ in Cu ìv oĐ ênhti đãng đa ckáh phiêu hkác kết nCh iđm c ra uâCh vô, nkhôg gànT với m ln eon kia, ncgũ rtnog unha. cpúh Gii quanh
chạy hcnà lc gdán thon lư mt li đầy tạo nhc khi nhỏ cuốn lớn, mhn Eo dẻ, nđ, úh.t mang ùgcn tiár ưtng ênn kết gnc b v giác mc
àyn? “Sao ếht il
Vô nngh ihng nhau, chi Kế gnH y?v ìnnh hai có Trần sắc Hoắc rõ, người iuh chút c tiết oas rõ cgnũ aNhi yàn ohc, nyag Mc li ôhkgn như hnt và đến T
một ngước tyh t nhìn, cm haxn nữ Mc nhanh âhcn cếbi ađng yvá àum dài chỉ cyh tm Trần ti.
oOng
hc mt n gai ayt gronT bnà Tí. Bí bệch, àvo trắng v ar trán vươn
àl Tnorg này tỏ ihm trí pc cahư â,đy nếit những ùar áthm vực gcnh đến vào óc ng utngr v ghi tng ngvò chép iđ th lần tâm ưcrt “bia o,gàin phi không đ tr ,yàn khu
hgngniê Vệ?” Mặc, Âm nâhn êniTh Hồng hn nrT ôhKng phía v Ngu àyn âLn đầu ac Trần nhìn thêm, đại “Vị đợi i:h gnnà óin
mân.g cM rTn rtm mth
tiếp gnnó si đá, quả qua, tm tmõ đất, úthc tya v hồ êxnyu kgôhn trc nviê nb pg cl .ưnc is bngú íahp y bàn mặt nxug ònLg úht tay, vinê tiếng ngth ơir ktế o,nà tm il aib trở từ
nhc ,lm ntr yđ hung lén it Ngươi Âm gnH Ngu ihm ínhu phải hkngô sẽ y.àm Bí àyn últ ra hc? âmt dngư yên ao?s đ ưigơn
tg uđ ó:ni Cô àl ưngơn Trần cM
Tinê dụng?” là oĐ tác nB êinTh cúht óc ũncg ođ ,hT chắc