Logo
Chương 1395: Yêu Chủ hiến thân! Con đường thỉnh kinh xa xăm! (3)

“Trừ phi————”

Thạch Văn Chung nói rồi lại thôi.

Ngu Hồng Âm nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, khẽ tự nhủ: “Trần đại nhân cát nhân thiên tướng, biểu tỷ ngốc có cái phúc của người ngốc, hai người họ nhất định sẽ không sao đâu————”

Nhìn dáng vẻ hồn không giữ vía của nàng, Thạch Văn Chung bất đắc dĩ thở dài.

gtrn nh àm một ý háti lni .bế kiệt đ gun nogph otàn sức iếtn qáu ,anĐ uSa cht ct, hoàn gnưgn oàv C khi viên vì yêgunN
giữ nói. đ k ơni gànio Gina rồi, Chúc uam tb ànog,i ôV đừng cnah bên à.yn ai ar đến ưĐc ,đi gần
si nih “Haiz————
nch s. nhnì mắt, tm hty ct tưrc lp M ra, gntư sgn nh
txé .idư Gian uqa hgnn đây, tcrư nc chuyện nóng ãđ im trải từng m,ôi kh ácsh ait gornt ugnx ih t bàn lại òd úhCc ni hnàv mềm hít đọc àgnn sâu ưhca ơhi aty tưởng cũgn t ôV dgnu iơh, một ăgrn lên, này,
“An... ưgơnn?! An
hắn cgi nàmg ãđ có mt nh độn, mgn kỳ Trong cnơ mơ l
chút tc, mc pá. gnăc xoa orngt mtâ óc ađgn mi nhiên yht đt Mc m xoa Trần gnc
nơc .êm huC rnêt Mặc mt ngađ đang hôn ênb xm a,nhrt al, đó lp grotn nđg tm cạnh ahi nrT mnh nằm ngồi Tước đó, trải gi,hnn c
t ưđa rồi nx,ug lòng lại t ci bào àid nõn xm l yvá Mặc, tay rưtt thẳng ca mn thân Tnr ci từ màu ngu,x hhìn y vào ếcich hắn. áo, ếibc rngt đó nxha t,p t bỏ usa gin vt ànNg đ b
inlê s vt nmă, ôhk cũng rTn e dù m.t iưng bị y,m rgn tài hànth igi hoC na đến Mc ikt có tc
hắn Ri gc.i đ,ó tỉnh aus
khóc truyền guxn nlh lơ tiếng orte khi lanh tim nlg mới đgan h tm trái cho nếđ ế,đn iãM ưc.đ
sinh ôhgnk còn đi ch àhi ,t voà gyàn hôn nở, nh àm óc ơM tyh lại ts hhntà đi ruột hìmn ò.hpgn il goinà t thê anđg
úhct cn lc ìr,t gia nòc yqnu này húct hn trước Ty thủ, ra vugn mt giữ đã Lần có utx ýsut rtú lại ch. na ognL aygn ln vẫn otàn ếmKi c,s it
vào cơ nith ca và Ý ab là sử nặng tn.h lẫn ct it ng, iM lần bản đã iv sinh ánhg c lĩnh xa ugnnêy li h.n Kiếm nch thêm gtn gii Tôn, dn,g t hita đo íhk th nb uđ tnâh vượt ihn thoát đối lớn Chí cc ,ct nh hcn htni gnêyun uQy tnâh
ưtv thứ hn ưcb độ hná:t ch thêm kỳ li thân ìg, tâhn đến trương, hấn cuh gưđn t uhtc êhnni ,nch Chúc “Hơn ax mc nhc đồng một tđ ocn mà vậy th cc nl ìhmn! cnưg về náhg thần nđế đã ht cần khoa ngriê gnt hcgn sc nặng ,na tất tm tih Gian ,gian h ra ôkhng tm
Chu àl iph ynga hk hikn có ‘lấy iuá,q úhtc hỏi: s Tước tm v ig ?ch num yâb “Người kỳ không
t!t Tt,
d ràng kh,cá so nnghư th nth của đều ngiư ht tng õr này Chủ, mc h ,ntưgh háck àl với hcníh xúc chút hn ithn knghô độ thân lại t.bi của Yuê bản cM
pih nửa có đã là cM isnh uhyCn ihp noc ngày ortng đã chịu hn đủ. vn in trường ln ùd tộc, Trần nr hnư năm, lườm cái, T iph đó nhất tm ta cb tm lệ cũng àl ,qau ânnh hợp————” h tí v?y Ta õdi đâu ib dàgn aniG d och yàn không ph hia đmê hn gcũn bận thấp, ơs còn níth toán hc Chcú cực nói: ct
hao Vô hắn, tm th,iô đ, nv òd có ri mn g.ì uqá tạm ntg Chúc yat ih nói: đề yl tih utiê cổ ôngkh étx Ch Gian đi
đã đ ct an tâm Hàn e rằng iut cTư phúc có cl lại Chu một rtgưn đối này rồi, ta n,thàh cNg tM đợi U :đu t êhmt họa khó im hóp
thm Chu Tước lưỡi.
lãgn ac mặt dáng .ir ohc lm gMn àm ngcũ tuấn hắn, gngơư Nghê ngươi yên ih này coi hnìN tĩnh khi ngủ ca không ưhn nDgu vóc Gani tệ, mo Chúc Vô bm: nA
đến vậy uLâ sao?”
gmn hik cs đu gsn mt Trần có gai lại htn ,s aki ôkhn ca xnu,g mât trắng! hài mảnh nih chỉ mi vy thy icú nhìn không vui i,ếtx Mc
trăm md ax. máT
nên iph ,htcế mi ht ôhgnk làm óđ nêy ìg hnđ hnt ign hc Coh
ng Trn Mặc đã ays ếibt mình ghônk cũng ul.â bao
trong tm cửa àhi ihn nió: a,r bọc htniê úChc m.ki m lão ãt được mng Bà ếb tól ògh,np cười gia, mụ
óđ ưđc. hcpé rtcư đã àl dám gônT uCh ngm tn.i “Một Nth ôgknh yl không àlm chém noà iếtb at na hn :igmn sư, àl thế mt lại đ đúng kiếm iđ Tưc thẳng, ra suýt êhCiu ũcgn nh phm kóh htt cúl
không nh ngộ, hík tid ơc do .s thực ct vô nh,cyu t uqy tức ihsn nhìn náđg nihs gnotr at nyà nhhcí kimế lầm, ng,t nthí dung qu bn nền gn mhìn êmht ếNu àml nguyên đó àv là lĩnh nh ânlu nhập ý, ly li
l, igc loạn...” nh tht mng K này àl
ohKhn tth ưđc àngn khc hcm ry kìm ignư da nur một không hai nh,ua chút.
“Hửm?”
sao ó!i?n rtgon “Sao… sách nggi không hnư il
quật pđ.i non iag một núi iT động gùntr n ktuh
“Vâng.” bước Tcư ngoài. ra gật uCh ưgin u,đ xoay
Vô trong động li úCch nh ri quật ikh ònc iGa.n và iđ, cM rnT hc Sau
phép iơưgN Vô khgôn cho hcn ch, của ta Gnai đi, gnàio cđư không giọng Chúc hơi cưtr vào.” ar :óin thì hgn s
Ưm