Logo
Chương 1467: Tiên Tử Nổi Cơn Ghen! Chi Phi Cơ Đến Trình Diện! (1)

Bốn người rời khỏi phi thuyền, rảo bước về hướng Thiên Đô thành.

Lúc đi ngang qua cổng thành phía Nam, nhìn thấy dòng người chen chúc ồn ào quanh khu vực sinh từ, Trần Mặc không khỏi lấy làm lạ.

Ngôi miếu này xây xong cũng đã được một thời gian, dư âm vụ nổ năm xưa cũng đã lắng xuống, theo lý mà nói, mọi người lẽ ra phải dần quên đi chuyện này mới đúng.

Cớ sao hương khách đến cúng bái lại ngày càng đông đúc thế này?

nàng yah hơi các Va vẫn Mc htcr ta mt t tạm s luôn iđ. đến ált c man dn, ta quét để đó taò an tmr Trn ó:ni không, sai gnâ,m nhhàt iưng có
ìhnb lão tiền chí ít ngồi k đó nưig gonià itu cnò t là, hô li ơHn h mg mth nhgn m,m uh thán gai an, hu v al uki .g..n óc cvó gntor cả hkgnô bá vn công hưt anqu dn,â đám
Ngưng tm hngn hCi nêb c Lnăg ngiư tiếng. gđn cạnh áu,qi và thầm rt tm nét ngm nên
khí.” nhkgô hgôkn tp các cũng at xua ,nôghk nói: ôhgkn óc dù ipúg óC đến để t ncò để gnàn gì tay, cM để nhân là th n,it nrT mtâ sao
cưah thật hki biệt ny uáq insh hinK cgiá hgnnư đầy ir mt tri ưnh gnhn ánhrt khó này Đô i.đ dù Mc một nl qua áchc tháng, hu,in cm hycun s ãđ
âqun ếnđ itd hao chưa cao uy ếhkin àl hnib từng tonà têui tt ngv đạt một nt b không đhn vào tm có. hđ,c nh cử oàn ncgà gnrát óđ nv hTêm của
“Nói đã đây at ênb cái, hgn m nâ,hn thuê Hồng vẫn khuỷu biết v đã m cưtr gNu hT chưa nch thật đi yta đây.” trả đi img,n một óni: âđu hnđ vi iKu Đgn đâu av ênn cúngh cB niha ri, hýhuc ngàn căn ùndg giờ ri nhà giọng
t "aT igác ôt,hi ìv ..."y inưg v,y cười hẹn đã òt Trần đông đột tập rtưc oas nưh c nhiên chỉ Mc cảm đáp: li hnư
rTn :Mc
phá Hán ôgcn tc, đy m,aN lạc bgn ô.tih chuyến t nas hcT vẻ cao được Thần gn này tC này bộ..." không mt xuôi dit mi hc b mưu ânnh ant ,oGiá âm tự b yâđ tức Cổ têiu mt của đu, hào: Trần đại nngg "Tin anm còn
nh ếNu Mặc ápth hậu ghkôn i,ht qu tưởng e àv nch pk Trần ngăn hiện !tgnư gnr dám nhôgk
Chi m,t cúi vậy tìh il mrtâ thủ, ưngNg nào. dám êhtm genh ghnôk bừng đỏ ngăL hpt nói
Thánh óc nTr intếg ch nnàg ?chưa Ngu túc i,r ãđ ih. tá hPi các Đô êln iKnh Nữ, Mc
óc ngnà iếkn ý “Hai à?”
sc ia,k cm khi Cm bc nhận không lòng được gnnu nàbg nmh ntá.h gnrot cũng hn
ungd đi áci không ai c thành liếc cái bitế uy Thiên đổi hc ếinb nh ơni Do gưpơhn ngôkh iếbt khác t ri hdna gĐn "hnNì àml cC nên Trấn này đáp: đã Đô c,M mt Nch Tử igưn nđế, om nhn nThiê Trần ca ng"ôc? ra
tưng htu orntg úcl t, vào hết————” lại hpo tm cl, trước ámb insh lưu nếu àm thần chi inm e ati ôghnk phí ngr gnlã sẽ đã Mya hấp at hìtn đ tth
iđ làm đó———— Vi nTr mdá ar kngôh auq thcế ión thì Ngộ suông, s đúgn tm to àlm cM, tth hco hnít ac cáhc chỉ tuyt ca tm ãđ b ucnhy được! bn,g hưca nh đi nh
nHg Nug mt nógn tm chỗ má vàng id iv đi ,arn .kách òG Âm
.."".
Ta
Trần Mặc vào gront mt ưđa Thn ra T,hc từ phóng glun .uiếm
ith vàng nh mà vắng lúc hóa, đã mt định tc,rư hgmni n,gưt kinh trữ s ym nLyu gưin t t Nhưng có nkgôh htcí ogntr uth lần đi iv as.u t oph hp
cgnhà khẽ còn ôim, Chi nb â,nhn nó:i an mmí có àny gn gănL aunQ nôkgh Ngưng đấy?” ĩlhn
nói lại ếnđ nàng, th iuh. hoảng mt ngnưh khó ìg gnch Tuy lòng cuynh anuq liên hyt cách orgnt này
tm hia cM xem Trần ưign kch quét qua Ánh hay cạnh. đứng đang bên
,tính dân gvnơư tượng, hầu ia hbcá Nhạc htàhn hnkôg đây, nếđ từ ba tộc như không lê ãđ ếi.tb gcôn" rt ch qýu là "Trấn hco công mt ubi iG
đi at gCnúh .tiôh
nyà ch, lhni đu kẻ t,hi cngh giáng an, thể uc uc ca ích ch na gnv cúng nish đi ái,b s ingh,m ac đạp oék đ nynug àl cu ãnm đến Nht cngù người Hơn sinh lưt nc nâhn nguyện. âmt ưnig Trần có danh, công là đn tự, thông, suýt ,àhhtn c ctúh cầu lũ ehng mth hta nát t! t thần
e Ngu ngH chn m ?ml “Như hkông tin :hc yv
óc sm ,tu tgnư pt c têrn xe np cảm ph h,tành iThên nch nh chút nnìh cBư káih. voà ghknô Đô con khỏi
gkôhn uđâ .ó.đ. thì nc cái áCi đó
im vỡ đến Nghe l. đây, cM Tnr
inh mà nauq li tnhhà k ngotr khi tm nhàht cả nàt gcn ũim Thiên imh cnúhg âm những àso c,đư htc ìnđh! hcu trần níhhc nga,i c,đ ôĐ pc ođn biến Th đ coa kẻ đối ađ ritu đứng ac phương sẽ cc
ra gnós êln uưm io,nàg !ln man óig ra Haó lút b tức chuyện nél unchy ytrun to tC yd otna phát ếhuty khni đã vận n,thàh lập iam nát ovà Tch
mắt được Ngu m đôi rồi, vầng ta cong gonc cười, à.n.y. rTn phiền hCnyu đầu hn.nâ gnH đại khẽ on.n ntărg thì lmà vy gt
thp gi uhnyh hương nếđ xô là từ rnT nrT thứ V" ngày nưvơ énn àđi Cghn tráng đu ưngc gì, giá tya yan bti ômh li, ?aso" v đ tử aso các cưđ vậy? :hi tm lẽ hỏi ánb nơưhg na yàn, hcN cđ Mặc nix hán hai
hpí :nói gnưi àyn, tr sẵn ếun ehóK quản cu gnà.n không có ta nhu cM ênl, Đo rnT ta at nãm lòng hcếnh lại mắt V được, miệng ưic nhưng thì nưcg grtưn thỏa
bờ Hồng vai àv cũng Kiu nén không run Đồng lên. guN nggn Âm cười, c
voà àl được iv tử trông chút aik cả li ưcđ tán ecnh Trn an, là chậm ayh kgnhô óc năm nào, ãv "!yđ đại têmh cậy .đuâ tử tr nhân dòng gẫu gưin oàv nay xpế không nhà đúc. hàgn mêth thai Nương xyoa "Thôi ôhgnk không người ta rồi, nigơư đậu ôgnđ vi Hán ưđc nói
của gmn uyê đ "Nghe ngpo,h vô ,kh unt tya n,hm uếtih tc gáđn nuth thụ Trần Trần đi o,giá nhân gnt nhà, Bản ếtpi càng lập hêint cng óin lmâ ngcũ hàng ưcđ gnx m ,n đa Trung gci trảm hnác ấy Châu..." snih mtâ, l:i thân có aik il tại gons, ìv a!t ưngr pl ái ngài idt mỹ "Khụ ngeh tộc, nđ nv cl Đại ca ând gnyNuê hạ là v cđ cM ma anm nước nht "u.aq ưxgn
đi Tnr híap cM cng bước tc v đô. tànhh
nhíu ói:n tếh te, ta àmy ta ònc Hán gneh ngn biết t ngươi õr il như htế lmà đến ir ?vy ?"ìg ih nói Đã òt phn kia của "aoS
ái iác àm ưđc àyd mặt t,i da nhất nyà gì đà nêT đnúg Châ..u. nhất đ còn nhogp htun tìh lưu thật, Trung ln đ có!