Logo
Chương 1490: Hoàng hậu thẹn thùng! Trần Mặc muốn làm phò mã? (2)

"Không." Hoàng hậu lắc đầu: "Bổn cung không muốn ngươi bỏ cuộc. Ngược lại, ngươi nhất định phải trở thành phò mã."

?

Trần Mặc ngẩn người, suýt chút nữa tưởng tai mình có vấn đề: "Điện hạ, lời này là có ý gì?"

Thần sắc Hoàng hậu phức tạp, bất đắc dĩ nói: "Tuy bổn cung cũng không tình nguyện, nhưng không thể không thừa nhận, Li Nhi nói không sai. Hiện giờ có được sự ủng hộ của quân phương, đối với ngươi mà nói là vô cùng quan trọng."

hunôk ônCg va rút mình ig h:ô tay ìnnh định mt vi hcc hki kia chp nH nôghk ùgnr đ,oa hnnưg khi h! bái iĐn vàng iT mt liền úCah qenu kiến thuộc Trưởng mặt xn,ug iác, quỳ
Hoàng "" :uh
at nthì. c,ưĐ ngươi ngđ od hìt tự àl ácc hácrt nưgđ vy nhc,
lu,â "nĐi nrT tiếgn hi: hi bằng ?osa" mi thật Mặc ngòl h ct sự lặng
lên. trầm giọng nagv thấp nĐúg àyn, lúc mt chợt nió
ơưnig ongtr hiơ ngm ngập ar, nhớ Ta hơi, để mt ba hoặc đâ,y th it sâu kmi Ly yus nhĩg ươnig trước Diễm rồi.” bỏ có ,mt tràn yáđ hít n ln mặt đã S quang các náhTr
kiếm, kh nógn ar lo knếih lit tunô iác nlh S uxng hmnã hnà đặc đy yL hin,t miD như ơc !il nôghk sát mắt uôihc như hkí quanh gn Ánh đông
mt l nh kỳ li cnò cm gáic nihếk hnis yn Ngược
gkôhn mDi th có Nếu hutn nàng bên tgonr thành nhchí tiến Sở toàn, ngàn ếđn hy Ly đ binh tLi áhp nàoh hn tnoà ar óđ kcáh ãđ b bản hi íkh lcú tếib nàho uchyn Bí khi hn sẽ ca iđ vi tnhâ đi k nkhgô óc .gì năc nmag Cn,h th uth nưgơg xảy thể ôngn ynq!u vào ahdn mt g,ànn Long
p,C cp cộp,
rt điện hKgôn ng.l nnê tĩnh trong khí chợt
dụng hyn,tu áthto ươgin cc !"ln cht ngb khỏi yàn. ón.i t,ya ắt uynq này unth nm ghn óc tuyệt thể s cưđ aus gànoH ng sát hu yđ không hci trong li qânu ưnc vậy, Đã rằng áct nh "Nhưng hiêgnm đi
giáp aoc rãi ráo ikh ưcb cíhx ingư Mt ikm ovà. mch nóbg khoác
ex,m an hki y ln s gnơưi yx ngm về, tr yàn th ìg ra?" unế bnìh chuyện kỹ ghnkô T"h
inĐ hạ!”
gia ihcêu il Lit nữa, óc tế "g?nhkô aos igơưn tbếi ơnưgi "Hơn vì nmu tham
ntg hgùcn .đim cc khí gxn,u ếđn gôhnk uB ngạt
gns hpi ir ".iơ..gưN nkh"g!ô niươg chán
tnê eo n:h ogHnà chết .li óni vai hai ngươi miệng lấy td không xu xoay mạnh uh nc àov xa nhn bừng, khoát il, cắn áh của an iưng inó gyàn tch o"Ch nghẹn Khuôn hn nên quấn ơi"n!gư à,ny àhn mặt yb chân ,nh đỏ Nàng nhg
tia mt rnT lnê ihk ớn chợt uđ kgnhô sáng, n!hl nrtgo Mặc lòng lóe ngoTr
páh m bu v tv đgón đang ài,ogn ayb lặng, n.vi cth th náhđ yM Mt intgế ugxn snâ gnđ giữa ar nthĩ vỡ hkí ãgn áhcn ưgnc ac n.át m tên b gôknh ln atn
trốn. úhcn bị sau mnu bàn chặt, yd hngnư th nl gànv vi g,ì ám căn dnưg oe b nđg bn một nàng nnh ãđ ra đó, nóng điu Ngay àgnc không ưhn ,rna yta hTế mthê ôm vòng .nchhí
hpò cc không uh ly ùd bắt ônkgh h,gn đâu gọi hco ưcđ iđô nói: ugnc gùnc thnì nguyn lúc àl hgnp iđ một Nhi iL ,my phi hpi ióN tâhn t.ht ,tiôh ươing nyà àngHo ccá ch nrt"g. ng óc ìth đâu danh ciá mã bĩu ômi na, nếđ "Bổn ,rõ hppé hpn cũng cũng ơưnig "Hơn crtư y"đ! là àml nàhht
hncg nhỉ, gn nTr ayh cgùn ãm c.hc gknhô cười ogHàn ùgnc Mặc nói chúa, phò ng ngcô iđ il ruêt l "uh? "Nàng
ay.m gkhnô ntêr nhích dám ra lhn K ym ttyu hôi trán M êhinn nhưng nh nĩhT nhúc ,ũV
tới————" udyt ygàn nguc ut gnthư utri phê phi ưcơgn,h "Bổn ngùd mai òcn cần
âur thấy oiHà tm đu cgn đương hxíc ngđ thân l,i nhìn hiôk Dmi hiáT al gôn người oãL c.a đang chhín N.ug b ikm rtui như tm ácp vn ,y éhtp, tgnr S nh Ly hc it oingà auqy
uNế xác căn .hpí aki đi ngcũ cốt, nylu gãnl tìh ihnnê nh lại b t hnkôg thân iđ ahó, s nòc túr b rnt
x lgôn tếh công ếđn Đ túB ht"úc ca "Nàng lý bn v việc Đin thmê at uđâ g,nàn ivc ưhgn ta ca tm nb rồi cứ mực aos? nôhkg h nngà igpú a,t ảnh m?Ư iàm
"Ưm?"
hu chp mắt, cph Hgonà úhct nht .cnág nơg sc
.B..a
hơn rTn nưlg !nh tâm ,yđâ d hik so đnế tch hln với ũV ca uq Mc nuih đc uli nghôk ĩhNg táto, sng thâm Lti ca
ép là "kc.hí của gưni ó:ni ti Điện luôn cM ng.c chc dná hk hc tás Hai hiK g,ànn ôgkhn h utx êhnin ăn n,hau ti Trần vào sát, k mềm tai hcc t s tsá động nay cách xưa "Tính ăn
Cc uCng. Càn
h! “Bái Điện ếink
tiện ia cũng h b!cư vào.” không ĩhnT an, i:nó t nugc tb tmr àton k niX B inĐ tb xông đcư h nlog cúi Vũ K ,tm giọng th nghiêm, ndg iig gm
ns! pgưnơh định k đu cc được kết sao, đã đi Bất lựa hnc ra
Rầm—
h giấy, iag bch vn n.i ưnh yiãg yd mt hồi th bn âul cgnh tnrg cS t
động Sách t,nhĩ Đô iv K gnth hyt ũV it àgnv hTn aol nâuq bao dẫn vây. ehng người ĩhnT
sẽ nhĩv Cnò đ p!đ thì ln vin cần nuế nv tếqyu im ưđc ntgro, gi iig imD .lý x S ngàn vào yv bên Chỉ êm d li Cảnh, càng íB Ly mâ htm ênihn tự
at chng à.m" êYn" gađn ,mât ncah
quỳ ungx hhànt áĐm h.mn rạp một hpaí asu cũng iưgn rào oàr
ámd ni gan “Kẻ nào ôgnx nì!đh to tự oàv nti
at dài nrtgo những đang đ mịch, mhât lc Chốn nưgt viện đin nhì.m nco c ĩthn thú gan irt uncg mt bên như quanh, nguy ũv n bao òat ta au
ăN"m Bi tm hàtnh rt có hắn u,âqn đnh nHàgo iưng s hắn!" :ión bây co th gnth hôn vgn agngi yus ãx góc, ãđ hoành chỉ lcư, li lạnh m,t dù áci hhàn, tc nmg ac ,gi nhịn———— nh nđg ct iL hiN cm am hu xmâ Nhi Mnã êyu ãđ mặt sơn cần óc trong tắc. nơs yếu, áci cgũn xưa lùgn yv, ra đinh htt iag ngrto óc nhn hắn yuê giấu ếTh Nam hìt óhk iL vg,àn cũng ổn Man aigng nhưng cđư
h dng im triệt của cM B ht nhúcg uq này ra đ"! tn m,t vị ó:in là "Xem kh Trn at, eonh tch biết
hnt hán cs đi Dmi aty Nàng ggni aT tđ nêb bén. gp tL.i ưngnh nv lnê ếihtu iucôh kếmi nùgc mnu S c,s yuếht mt nth imô Ly Đôi :inó ,hgnô nth
đâu————” kônhg nc mƯ ,mư mư
iđ lc vi Chút ãig ión agn. áchk Mc đo Trần chẳng nào y àm
óc vang iưgn đầy ltá L onrtg đừng óni ênl oln: hcC nưh su,a đi đây! iggn g.n."Đ. ế"đn ghno inđ