Logo
Chương 1492: Nhập vai! Lén lút ăn vụng sau lưng nương nương! (1)

“Trần đại nhân?”

Trần Mặc nghe tiếng bèn quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Hứa Thanh Nghi vận bạch y đứng dưới gốc ngân hạnh, trước ngực ôm một chồng sách, ánh mắt xa xăm nhìn hắn. Gió nhẹ thổi tung tà váy, trông nàng tựa như một đóa diên vĩ đang khẽ lay động.

“Hứa Tư Chính, đã lâu không gặp.” Trần Mặc mỉm cười vẫy tay.

ti bèn v?y rTn đ Đyâ thấy Mc hỏi: nơi tò nchí rtuê nhìn cshá ctưr àl không ànng ìg nH ,gcn mô hưn báo đgna àngn mặt chc hgcn ps mò nữa. icếl
để ngàn yâĐ ghnà ,b ra h,nt êthm cc iòđ gNưiơ mắt .mt đành uhc ngươi bình mấy híc .ahi tâm ln aìb li Các là ta đá:p bộ àhsn ggn n,i ếk ,v hncg cúth ổn a.nsh cp kỳ làm gihN thứ ngox ni oca ếht bây thì ihp đã gađn vừa đme thị av ntug ar Tp trước thiết c ncg Ha bn bảo ác,hc im imã đi đu ym trường ig hối hip mu Thanh ta bná phó im c hcs ln tt tưh
Tư mnu ẩn àov bnè gànn ugyn ly cgnô pch a:ùđ này, áuq sao kéo li biết àhhtn tình hpi cngà vũng Trn hN đâu Ha trở dọn đến trêu Mc thật nhiều ưis cũng ã,m s Du hpò càng ta .him kgnhô .yđ s at ngigư rtgon nbê đỗi pt, hhCín cho hp chúa
y,nà nhTah oán Ha chuyện Nhắc nbg. gNih yđ nếđ il rthác
“Dính ?ơc
Tư nghiêm rTn àlm Ha hcnúg hôKgn àyn cM ta s int công được, iach inó: mt không đ đôi.” Chính th
vẻ àny mo inó ,vnư để ra lòng bi. nđ Tên đgn at toàn đo người ir trêu nói àlm cch hươu iếhkn
ngcà vững cch. chỗ ta nữa!” thực il lực ghônk Lti ra th ac tin dựa rcTư ógi ot có gnós tuyệt mhêt cnò at đi, lúc Đnế đó,
...
ômH cM .đáp rTn auq.
ta đủ óin tđ sgno ig Ng óaH óc giúp uic ra đỉnh môn vạn nôm óc amng rồi————” ơgnưn tu háp n.ôgđ ióg nhâC Hp ngơưn ta Long Cực mp,h th s Tâm hmnì th Kh,in pc páph sau “Bây ếhuti Vạn aki bước iĐ Thiên ch Nth 《Cửu trong kih cbư li cả khí, là gncù
hỏi: vội màl ongtr tya bị bước, như đến lại hín luống nnhì nhnì vy liù ìg? “Ngươi ahhnT nh ta ngubô Nghi hai mức Hứa l,ngò nguc
at khngô phải lén man cM lưng nrT oSa vtu ,cm nti là không sua ươgiN à? ế,ht giu c?h đấy nhân nđag oàn
còn àny tc unm hhTan àm Giáo ntuy h gia gây ngb một nhgn đng êiut ngợi l,i gaNy nói kh mna cgnũ lạc. ln eNhg hekn b nhT c h,n diệt ãm an .đy mím B ngươi n:ió ưgniơ mhta hòp Nghi ar ghnôk C tĩhn aH ơingư ếth đt cnò ,imô cả ans hnc chẳng
nàgkh dời it sen, ahnTh kh ógt bước hgNi gần. Hứa
nói: cũng lhn điện ht gnt niưgg chưa utq ctưr Mặc nhm hạ, đâu íhhnc ncgh hai giơưn ,an gnuch “Đây thái tử gn ta l rnT còn nahohk sao?” yat Hơn n ngực, nmu ihp của thong tm
nb đáo ũ.im nàto tối cả nr torgn nếđ ugcn mtă ý.l gnuc, Tên ômi yhc mớ ngày Hi li ihp t mặt nnàg xử ngoài giỏi hyc nogb épm, ar đnô mén nàgn hoc c bòng cm b yàn chỉ hkau múa
uâs Mc ión c nàng. àvo mht Trần mắt cmh nhìn iôđ ,oàn mch li ôknhg
nương bế việc ia gấp, này yr. ơưNgn lúc đang phép quan, uqy đó Nếu không thể tiếng.” dặn được giúp mt đã ưnigơ trước vào áob at thgnô óc
ch gưNơi ưhn uh áck,h ri g,ũi để quá lần tgna ng b l aH lại iĐ nàHgo cưtr hgnôk chuyện gnưnơ ra lmư được, biết uq hiNg cho hTnha ging thấp ta mt ũgnc ,icá li a?so nàng umn ênqu giận nngơư hyt nói: ta bt nói nơưig ìg .mex nàng hn by ơnH đấy!” nữa bị uqa
p.đ hnix úhct íDhn
nhuy! ơm ,hiP cá,i ohã hnt Nhig lườm nhgùt nmg một Hứa kh .gt nh haTnh
namg nên li asu lg,ưn at ngươi.” Ha đỡ đcư để về k il ođn cngô kih yl kpếi uth t ar phí tưh tm vi phiuế đu it. ngàn tiên, giá yah tay nôghk ađư nhưng đu nợ ônlu nhơ Thanh chc ntorg ,ir m đi gncũ unm oá rộng quny .cc cho mt bản chai n:h âyĐ đôi av trước chi gihN coh iiaG đưa trừ là o,ac nhuận th mtá Đưc tnưgr tiền ìth unhn gưiơn hnđ px ngân
mhêt aH khi nươGg Nghi lại mặt vài pnh nêl không tiếng hếim anhhT nnàg ,phn bác. đỏ ưnngh h
ếB uaqn?
ênl i:h no,à trên cn không nyà àno v xác sứt lúc nđhá t ?yv hồi ingư m hki uth iếntg hnđ nNàg hắn mi útch m,t ánh á,ig ơigưN tnh
aV thứ qyu nt rti yha còn chỗ kỳ iha pt bằng sc đến cM ,sm đ,i mlà “Thôi chi íhc đầu inơưg nữa———— thn lc Trần ry tt tỉnh, i.đ nnê ươngn b ngơưn nthah gbn tu hkông :inó
ar ahhTn ra nương Bí nương Cuhâ nghe yx ncuhy k nnhg mXe Cảnh. nv ưach coh nàng
aưđ hắn mặt chột mgni Nhig k tạp, vàng mặt gnó uđâ khác mắng: này hoàng đ hhnTa tb qahnu yta hN nugx hnnì aH lại, mạch ongrT tai đi giấu cvhá cung ưhn d nôgđ nr.g ?an ư,cđ tr,m ta vi k ưgni b nghe gmin tibế
iđ xảy nh nam hinkế ar qáu quên Nào ng cố, này hạ niuh nth mt yuhncế thời biến nl bng
Thanh lỡ đến lắc iđ nói: nũgc kiếm ì.nmh hồ, tgn Tuyệt tin. Ha mun hcgn cần sao? tiền “Ở nrgot iđ cung ơgniư vợ Nghi c hpi để d đi àon có s nuHg ta ca hc ,đu ghcn nói dngù icư đừng
ig Trần tg thời àl giật của chỗ ưT giật, at mnô oic đầu ca yâđ như Chính, yv tạm óKeh Cũgn Ha vậy.” Mc igmn nói: cứ cư,đ ih
“Ngươi ncò nói!” dám
luôn néht n.h ayt cả Nói xp nàng uhpếi nngâ ,gnox ovà
chỗ yv htcú ihgN nehg .d hìt có ahhnT t?a od “Đến aH
áp cục b tếk cốt cuối, cc trất nihtê vẫn cth ưnnơg đm. hcế Tnrog tùmr bi g,c hpi ngươđ nnê h,ti ìv cl đa ccu uhc hạn nưnơg tr đo hmt truyện nưgnh
ãđ utgyN gVn t chc Nhật khi đi lực. ti, tiêu Pht dnug và nnưhg cs trôgn iđ mặt ôV ongrt cm tí hknôg ugn ùd aho nương a,ik vẻ nrt ưgơnn hnc iv h,Cn Bí
Trần Mặc nhíu .yàm
hNgi tch cắn i,dư nóng an.r Thanh lúc miô ncgà càng vành tai Hứa
dính đ ngươi ka.ì “Trên mt
nương ghknô? hip iph “Ngươi mtì nđế Quý gnnươ
Ha hôkng gì ì?g hanTh ohc lại nói, trm hắn ghnôk ưiơgN đang hĩng gnhi thế? ión Nghi Tyh :ih oaS cm
pnih sc Chính Hứa Mặc k,h nTr ngùng. rồi.” túch làm hTn ưT ngượng Kh
chút Hoa chí yàn ếimk 《Cổ Kinh》, áp lúc diễn phi mi ncu Mặc lực li hiC cùng mi quyến ra tmhê nên oD hn .àyn vừa oHa int bạc, có ming kinh T nh thôi Vì lớn. cưtr gia ơih pih T Cnôg sc nă yta hn mnu tạp mđá hPi tạo n och r.a Tnr lo tế va