Logo
Chương 1498: Nương Nương Khẩu Thị Tâm Phi! Phương Thức Tu Hành Hoàn Toàn Mới! (1)

Nhìn cảnh tượng trước mắt, cổ họng Trần Mặc có chút khô khốc.

Trước đó tại Bí Cảnh, sau khi hắn đột phá Nhị phẩm, tiến độ sự kiện ẩn 【Ngọc Tỏa Thâm Cung · Xuân Nhiễm Tú Tháp】 cũng đã đến giai đoạn thứ hai, về phần ban thưởng, đó chính là năng lực của Hồng Lăng lại được nâng cao thêm một bước.

Giờ đây hắn không chỉ có thể chủ động kích hoạt Hồng Lăng, mà còn có thể điều khiển, tự mình lựa chọn phương thức trói buộc cùng mức độ áp chế.

Trước đây, nương nương chỉ cần bị trói lại, lập tức sẽ mất hết tu vi, nhưng lần này dưới sự điều khiển tinh tế của Trần Mặc, đã giữ lại một phần Đạo Lực, cho nên Hứa Thanh Nghi vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

c n nếu ihun ih,n mệnh cíh óđ ơri Cưngơ Mc Thanh óc ,ingư sua chút cM êthm xuất muốn ccu v sâu t s nv kh tắn, cv nhôkg ,nhơ hgNi là cưỡng ni aich it ahTnh mặt amN ràng hcc gncà đ,i Mà sự rTn ,ar ăgnn thm htt nTr đã ggưn gũcn t yd s người ưic nữa nch ép ihk cắt ln nrtê gihN nhìn thể àov của Hứa Hứa sýut từ hai ưitơ
có nương aso nht suy cl nưnơg khẩu đều Mặc lạ ưctr cũng thị cúth mà tmâ tự Trần h đến mc yth hc ni:ó không đoán————” phải ,óđ ch ayn thể thn đầu th,ôi H phi, k t mhnì ý
tiếp Tnr .gnnà pháp eól tcr b tâm aki cM gnân ngôc mi ohc otàn êln gqun,a iaG sgna ntuyr
hôgkn áhcc đ sẽ iùl ngạo từ tấn nhất. ưgiN kui gôcn ôgcn nthí yna không nương, nđế cs đổ càng nbi! Vi im nghưt trước íhchn ếk ca òghpn nói àny ta đu tt ôsng bng ưmu li hítn úcl oàv ưb,c th cách ưngnơ byà cgnà thể
nth nc nnàg trợ iưgn ũcgn miệng hânt đi nàng trong muội hnư v,y đi ơpưhgn cũng ca oci hTt không đồng ch lc ra đc t rất lòng điã. Nigh Ha thuẫn, ưnh lâu Tnr âul ghkôn đã âmu Thanh àl gn,nà tuy ngoài mui thời th đã Mặc, àl eoht hưngn óni,
chắc thúc càn cch pđá: oĐ nđg ti hành nlê quang, óc páph ut noTgr hn rồi. hợp, b đt cảm yđ tu nền Mc “Đương óle ivc thể udng ,đcư khôn gọi cảm】, vgn och uas ngso àl nTr âĐy môn giao àl ngđa ng niêhn auq,n mắt inht lĩnh ómng n.yà là vừa cL
tàno ncgũ nhm ,tm tm Cho mt mt mới khgnô n.gưi hoàn m ahi ênn ihca cắt
lôi Bn gnkhô niếgt, ngoh nói: nhổ một gcun hn gnơưi ?ch náđh ưnig đi ar đợi cgN lno, ht nomg tia tm tx gnroT mt “Ai, ai nb! ănm Hàn aqu khẽ U ahi mỗi mươi
nLăg ãđ nHg ơư...gNi ci rtcư bn mau gơnưi cnug cho
vẻ d nữa, chn còn l nngà mt trong Hơn do hc náh
c Hàn như ưcđ U bn cs iơưng c,gun càn hcu dmă bản dù nũcg hạn ni:ó hkgnô ac cũng che gnđ vậy, đ!y by gcun r hc đừng ưlt hiếp igi ln nghĩa hépp thế!” Cho mtr năgL gcN Niưgơ Hồng giọng
“Nương sẽ coh oàv haưc nyê v phép, ngđ nTr ti uytt cch Mc ưđc đối gknhô mt tâm, ngưi c nói. mhc gơnưn đắn đâu.” ưing
như điều————” “Hừ, coi ibết ơgưin
hk động Tâm Mặc t nTr gLnă động, ngH thần in gnl ra.
đgn ht gom nào. cgN muốn gnhc lực nhưng il in sc chy, bỏ U tcúh ànH dậy
nĩhg U đến gknhô Hàn đều khi cgN lòng. đành đ,yâ Mi
ưĐc.
với nào c hp ac người ôkhgn ngbó hty Ha thế Tnhah làm gnàn chhín chấp, người lạnh dáng àyng tiếb rt nhìn óc Trên khác———— đ nuhi ngùl, òah hnmì th hgN,i trước,
biết ac cúl ng nrit hpát chóng ,yv đã mức n!ày tKế qu đến quan hhann ntir h tnếi không họ đ oàn t đến không bn
hắn Hắn hẳn là mhgni, ghhcn Long phương Đo quả đã .sao u hiệu ũncg hct auq cũng cht thông ádm khí có ch ý gntư ar th vy ahki cL u,nêygn thể hngkô hcc Nuế chưa s này. ar uiđ ncũg nảy cđư truyền uaq thức có ti tế
t ãhmn khó agnđ nđế. hi truyền Nàng ciá chấn ?vy đầu int usâ trong N.ơg.i.ư ungl ìg il, liệt :ih Một lmà bp lp auqy nình đgn thức ngươi
ht hopà nhẹ Trần vậy, ngcư hõnm. li cM hNge
nhp dià nuhgc mn ac rõ gnđ, ơgn.ưn tm nngơư gcnũ đã tình Tir àon hắn hínt aing iht auq
yunhc ón:i ãđ b tĩnh va ũngc tcúh đu l rồi nnưgơ úcl onhg nh qu ipết ãđ hoet có chủ “Nếu bt rTn hnbì xy ođán chứ?” h,t ,li trước gi ngđ ngta nhưng đã được diện, òcn ra s ưic gnơnư Mặc
bước đ Tth ơưgnn Ha không unm ếđn gii ít và ,iđ ngực, htt g,dàn uiđ sao?” u,nha rctư ,hđìn hội sự rời nàgn hCníh ni khỏi hc d pg cn mặt đi vy được “Nếu h?c hnohak s uếyqt t tya sao nươgn cơ cM Trần ưđgn ênnhi ưT cngù at lại y àyn nói: vn
m nc ml htc Ngc U Trán Hàn nàng dưới. tấm iôm ihô mht,ơ
àl U hôkgn nàH óin ehng ncgu hu.i “Lời gì? ý Ngc có Bn uhní ngơiư àym: hk
àlm óc yv sao?” òcn Li ht
pđ gcN bỗng ,aik l môn xc mxe li itm h,nt téx trái Hàn p.nh bộ U tm thận niht phpá cẩn
to àno. chiếc àng,n bị cnh hnc ióg hcm tb h hồn như nhỏ iga li qu ,gnng c vào tnh nnhưg tm nngà htt nđg ihon hgnôk cM thuyền lúc sngó rTn thể không lớn, tl pú lá tựa
âgnm thức om Chính óngn nch tiềm tcúh khgnô il ngđú cht Ha Mặc ưnhgn ,ếđn hoàn ch aty gơnưn nìth phái thnâ đi ,cm thT Nơngư ànot il c đích nương àl nùcg mt tnrog nrT évo không?” nương n:ói ânnh hiểm đcư th cần at ra ưT có utnyr đang rồi, trầm uh,na ũngc àv hngpươ nc biết ognm nht cung
lẽ giúp rưtc biết gncũ óc hp uht khi ãđ Vốn ơngnư nương cht it gnơưn ih,un trì, dùng têui Ngự nhiK kíh aHó agi hoa ghknô it Cảnh. ln nTêhi gtonr ht ynà chức hngưn inh khác 《Cửu Tâm ,mhp it ghnc đ hnCâ phá Cực tNh chc Vạn Hợp ơpưghn được ngoL nhỏ đột nương chức ĩd Ti gì gúip Bí
iv dỗi C có ôTn đồ tự hkác mt àml Nếu vực nương à.cn nhu ùd mt hiện biết, nh,ìđ Hồng htt hìt dt hưn hờn nình sự gi rctư vẻ nngà đi ni nă gnch nv vi nl v mdá trộm thì mt nc trời igoá dáng tay iđ gơnnư trận ilô pn,ghươ it. kátoh nngă v Lăng innêh nh ra od Đạo
gNc mặt b gnc ,là ngươi giận trách Ý nàH vẻ !s?ao mm mại chuyện àyn òcn phập ngph, dỗi. nb hip gucn U
run ànH ơc U còn bng lên th cgN dứt niêhn nb l,i bật. ưcah
mlà này, hết nb hưngN ngươi cung————”
nàhn mt thả khuôn ,cb cugn ếcht gnăr v ngi Mc, đẹp nb U trên d igếnnh nih thc Ngọc rnT ònC ơnưgi nlê xinh tnh. mau ànH so!a không ar! muốn
hpn li khgôn Ngọc ênn hết cbá U nào. thời htn Hàn ếitb