Logo
Chương 207: Hoàng Hậu hoảng hốt! Trang bị mới của nương nương! (4)

làn da trắng nõn còn in hằn dấu vết.

Nàng hơi thở hổn hển, đôi má ửng hồng, thần sắc lộ vẻ u oán.

"Ngươi cái đồ xấu xa này, chẳng lẽ muốn giày vò người ta đến chết hay sao?"

Mấy ngày không gặp, tên này quả thực chẳng khác trâu điên, cho dù nàng là võ tu thể phách, cũng căn bản không chống đỡ nổi.

va rti aho ta mây àl ohtt tựa h tM ìnnh hmà qua mt ý, m?ưa xuân ,đào
xuống. áGoi uil úy
li niêhmg inó yb trang àny bạ. nêT
inhu ta uđ diện." ghưtn kghnô nù,gl phản chúng ar h tựa ta "Ha tm tg mlà tr đừng cM Tư iưc nên vẻ mặt lnh nói: tcú,h nTr sợ ếtbi iưc p.đ Chníh ìhBn là iưgn lunô êln
"uiH a?"chư
groTn Mặc lòng .ttóh tig Trần
hgknô không ,tph hc tứ ut Thanh pngh hgiN aH m.hp iv gnch
cM cho sao? Cghn âLn yv? mi tcá nyà Tnr ànc àl Nơi ac Tnêih nên hópgn r nưh uđ hhncí óc cgôn ôgkhn n,ưgđ ib đ,ây V nưh vy háonkg lẽ là nohgp dám
Lệ :nió hgkôn này ràng." ũgcn ta đu nDêi lắc "Chuyện
ià,d Chỉ óng ycâ cgn thy mặt nmga chút cđư mhn chất chân, suốt noà, chống ta vn ánh, b uht, chiếc thông không như gontr thuần hnto giyà rt tinh av nưh óc ntêr tm gót giày at như tạp nàto gà.yi đ túy mia một thấy
nắm ênihn thấu. hn đỏ tay hTanh gNih sp h,ct uđ aH đột tai vành
Dnêi t.s L nsg vậy hneg
ưBi nêl lớn ayl ng ni động, sóng.
dụng khổ, iàt, áhcc hc phải Trần hiền "Đòn mt cm đi ơn." gnlươ mniêhg nhân :inó roi uxt ngươi tâm được nb Mc
dài tonh quần mt n,eđ bc hgnĩ nhât gđnư tt trgon như ôrit chỉ cung ươngn anđg v it mt ếhg x,a yâm sân xuống, Mặc dựa oàv khnôg mây, thấy nìhn ì.g itbế yáv đôi gnnươ iđ xa gunc thể ,ưnhtg abo hncâ mắt suy ngrt hípa rnT r đin ôđi muà
a"H ghnôk đã l âlu gặp." như thường chào Tư h.i Tnr Mc Chính,
mc váy đgn yu?ê nl icág lay áđng tr này m,c gbnă ncò điô tvu ,ika oas khi rnT cM tảng hnìN
ntg nói ——— aH dừng ngiươ ,ưbc ưhn hn ta .c"íhth nigg giNh uàQ" rất imu, hTanh
tmì gây mt phục nh tá!oi chuẩn Hu yl crưt hắn đó. Hoàng ,óđ nôkgh Trước h"gntư lâu chắc ym nHgù b y cnh ãđ Đi tđ Cm ếun dài b y,v pnih Kéo nhưgP s cống", hnư úT chuyến, it
h pmhà tiên tựa yâm thoát Dgun ônkhg tục, nưh chất abo mo ưvgn hkí mù n ơm gkônh uêis rõ, phủ, ib nr.t h ta
nghôk L n.gi ôkghn nhnì nêDi trừng icá, uiv tm tm hn
Diên, mâ hìnn tm kih Lệ cếil tmh i,đ Lăng u.đ lc Chi rời ưcrT Nưggn
trước iĐ gCnu. cửa uêiT ànH it
sao trời. lấp thân iud nạm nTrê hn ,nv nhál hmk àiyg, oéhk élo nviê thhc my hưn
g""n.Vâ
ú,đgn ,at là h,pi chưa." đúng, cưđ nàng ",gúĐn nkhôg
tm icếl h th cákh. nhìn cái mt óc nigư at thu
xin nói. "Đ có Trn gtn bày ónm t Mặc ngươi." cho quà một l,i ta
.it ,ált hcb anThh aH y t Nigh n iđ Cch
cảm xo ănl ăvn ,ătn .rõ nhNì trong điêu pd ng cxú óc góns Nghi phc xương kia, nd nhit phk pt aH hkngô nThha mắt
Hàn yigà ìnNh điô mê. kai, thủy nghôk U ikh cNg hoa tnih útch si l
qua, liếc có bao góbn ,xa không ar ikh Va quang đi dư gtháon nhhì ta .mt môn chút tm qnue h thấy
hnn ta r. kheó kgônh n thanh lnhã anhn như ngoc bt lên, hao ugdn cười, êl cđư Sau môi óđ
ar nhân .hi ngoài, óc gưtrn hn icv ưT mìt L ì"?g "Trần đo nôkhg niêD N,ah iđ
cM lắc rTn uđ.
i."đ i"M àov
ta "Ngươi nth quna ih: rất h lát nùgc t"?t h sau, higN h bình hnTha yùt th,n ý ànng cs at tM
pl ngẩn c yâgn Cúi ng.ưi ,li đu ct nhìn
"Lệ ínt ôc, mnu kỳ, iáGo Tng tìm cầm àonig nói ,Ti lhn nTr Ma ođ â"nnh. mt có úy bên b.oá Trn ac mb đại
ôtn hnot điô gnam oca nlê còn à.di cng s nlê ac giày ngàc Mặc diư thêm cho n,àng đme lại ếhicc nrT chân gtó iyàg
khụ." "hK
ncò dứt, hctú có Hàn gciá li nhcâ mc cákh U htgnư. trên hcưa hniên Ngọc tđ
thương b Chính, má Ha ágĐn h.n đã Tư
:nió â"yĐ ?n"ôhkg ta ngt rnT cưi ,gưnơn uàq thích cM ưgin nương
iht khc bo th cứu chốt mấu yàn pPáh .nmg
ưgnđ gưhn người Hai nghkô i,t Hnà êiTu tm đi mrt mc Cngu nói.
l...à" h Cá"c
nhkôg tếti inó: ,ưgln nvàg nTahh kinh, c genh aih uas ta cnh vậy Ha khố!" cần, ghônk yat n"hgôK, Nhgi iv mặc
n"ph.g "Vậy s bn ođ ibá nl ti sau
Câhn rời Mc ihk iàoH kôgnh thúc gũcn đ Trn nga .pưngh ý,
ghônk nnghư n"hn. nTr nnàg vòng nh ynà gngi hồi ht nió: at tạ môi, ,h rnât ,âul áuq quý, Bhác d "Đa cn tya Do
thhàn thần Mc hu lc hn bóp. n,íhk Trn nhàng xoa sắc
sảnh, à.ov ,ct L một int tên phục khí y đi iđ chỉnh yú hâcn pch hbnì hanhn nil va ioág iênD ,t mc ti
mặt, tC Cụ. Giới nDi tnráh hắn cùng Để chB Lmi đeo mất Tc
liên oac och thô dù huicê hik bị mt mph d tás, b cũng b võ ĩ,s hết.c áp b Nhưng uhtt gdnà gi hnđá tm
nói U .il ôngkh Hnà nên Ncg
Thnah đ igNh nói. ôknhu nghĩ Hứa ti hknôg đầu icú cái mặt ,lnê gì, ếbit đp xinh hknôg
tt đen. mx âgnn cM gcn hiểu chân ưađ gu,xn ayt ôiđ Trần cb ing ý,
một hmìn tự có h pháp ghôkn cuâ hútc diư c,ui ânTh mệnh ôV " BOSS Thường", gncũ lấy tđo rgưtn nh ihu là "hBc
Bnếi tcr T gĐn thể bùng ln, tmhê chất n. li nhơưgT inếch lên ,trì áqu uyHn pgúi agi pếit Lgon tăng cl
Bn" đo Tuyền, uc Nưggn .l nhân." Cih hnhTa óc Trần nhàh nếik đo gLăn vic đi
nió kh lê.n Ncg ,ìg kghôn Hàn chân U gânn hai
xoa oli mt đo àl h"ành? êmhgni ũcng là ph,pá nôhgk argnt nói: th cM đạo, rTn cũng pháp c"Tú ihp ,nâhc tu aso
yãh phối i!đ Giày mig ta tt gót đ,en nương nươgn cao
nbu ìnhN nưh nàH của "?vy Ngọc chân cút cười, ihgmnê àm ádgn chtú útc ũgnc h,n hitô U óc gơư"Ni bộ igêmhn xoa
ưT tuếqy người a"H gnơiư nđg đng nl Trần iếgtn nhđ chủ băg,n uycnh Chính, cM Dù cgnũ đhná phá nói: lên ,ta lầm, đã soa đ mông ctrư hui ý".
điện, nhìn ac đại Quý Đi Phi. voà Ngc không thấy thnâ nh
cô"? "Đạo
cn toàn ht thể, giả." một r,ntg đi dngù Cốt Đây" khái Trần cho lực năng inó: mt đưa Giao bo ăgnn tay h Mặc ra pháp unyl ac uhci vòng gà,nn ếc,h tứ íckh àmu có lực ly mhp
Nhìn ôc ưgnl yth Diên của ngnà, Lệ óc úthc nyà ónbg cho, l, cm ođ nghi luôn àl
.iđ lin ghcnó óNi xong xoay nhanh ir người
vì uqan cùng tr hip "lc. hnơ nCíhh mới ht t tốt im nTr to ưđc. ơnngư ưnơgn nương nàng hêinn Mặc đâu h ihp H"a yt ca cánh chc chê àov yat nương, li hiệu nkhôg tốt,
"yT mhat ohmk người kếni nương chc àhnh Mặc rTn lễ. "ư.ngơn
mt ôiđ Thanh đy Nghi gn clếi ,hng má nếyuq im ũ,r không phi "in.d cái aT" aH nh nph
Soa ml?ò cảm có ágic achu chút
?n!tg" "Quà
U tm "hC ànH gNc điô ưhn lại, heon "yv?
nương. Ma nrT hệ boá uíl hnp hpi índh ươngn thân phụng, nc óc tới ungc nìhh Đt ,iT bm với quan hắn ìtnh nhiên êmth
ônM, it để .tnếgi Trần Thhna obá gcnu iđ Mặc tm thông vào n đi ưrtc ànC
h rnT haN. hnu cM ir og,nx Tư Giáo ikh cuth inl
óc "Không ?"yđâ
hào, ũ.c tt nhg al ngc tế tinh trong àbn cxú mn cảm Dưới ,ust náđg trơn nv uyê nhâc ưhn
hiNg aH g.niư nng hhTna
ug.cn Hoàng
bhc boà ált ênhni àm ,sua gnuty đ.nế tm cCh đạo phiêu ôc
ưnh Trn Mặc gt yv". u,đ óc "Chỉ
_.(T)T" rồi, hnnâ àit H" hiu quan t đại ib ađ
yxnuê gnT việc c vò ivc óc góbn làm, gá.nd Mc gkôhn àl ,k qu, k thường ìth toàn ngày đều Tng thì ôghkn thấy ghưnc có rTn gàyi àhon
ônul uđ ngàn, ơingư gcun óc hkgnô nb vì quà hoc yV" aso " tặng
rồi? thành Ti đi khi nrT áqun Ma đo nào
ơngiư Lano hgônk khách "aT hmn "h.ík Ln,h rnT ar được T mcó cM nhl
ôgKhn iếbt "v? ũgnC" nào gNgưn khi mày, khẽ có ó:ni iCh rt .gì ucah hkgnô nTr đại nhân gnLă
..."..."