Logo
Chương 559: Nương Nương và Yêu Chủ tranh đoạt nam nhân! Lại bị Đạo Tôn trộm nhà! (3)

Tên này rốt cuộc đã trêu chọc bao nhiêu cô nương rồi?

Đợi về đến Thiên Đô thành, nhất định phải tóm được thóp của hắn, bắt hắn thành thật khai báo mới được!

Ầm!

Từ đằng xa truyền đến tiếng động kinh người.

phấp lng iam nâTh lơ giữa bay ip.h không ìnhh rgunt, ótc
phồng, ơt aqyu tm ngc uytT nxgu dòng cơ v ươit hyc hnìm, th máu, máu hai đầy tm t .tm Ngưng php hóke
căng ếnđ đã hit nl baú cót mái !Vù .pt óig írt Lúc thẳng xnah ày,n n,g
mi Lực ihnêT vạn pá,ph àl kiếp, Nhân ưch lực nrt lấy unqá quyền hci cảnh! háp vn htni,ê
ũV na. i,nếgt H sức mt đập h hkgnô onl dùgn mnh lạnh hCi
gornT .il không nưh gngn t,m nưgd thời yhná
Mấy tc nhc c mun mắt! ím xa người pl tyh nyà, tn
“Hừ, gcnũ rùa .tth mai cgn
Trần gvũn chạp, gđn gnc àvo bàn Mc mắt ctá tya clú cùng nl,ê eló núl ưnh bùn, nên lên đ,ó lp Chi. ct Ánh rt li cnùg áp tuTy H gưNng đã chậm
Mu !âtnh
oba thêm áum trung, !àon ưDi ếtin không cây umà ưn,ig kôghn ac nágs lớn thể ânph ơl iga ph s hikn búa gln mt vầng
noà ccu inđê vậy?!” n “Rốt đây hnnâ
ydu này ìtr thái aho ràng, ngrt cc lớn. Rõ của uiêt
sau kết ưh cơ uếqty một Nugty nhath k óđ th aoD àbo suốt tử yat trong n ánb cM ttáho huci ,l kia. ra, th ovà n tgorn gnón htành nh từ cơ
khí, lòng t đi mt ưNngg ànb H Chi, haíp nggnư tim tay v .bà Tuyệt nđế yêu rưct vỗ Vũ
úab tử màu ònc sáng hhá!pc Trong ra nă,bg báo àgnn đoạt .mt iênhn khoảnh hc đôi n ươing xanh ánh hipnế tnhha uM"" tấc, ta Nayg liư m mt chữ đt hn iah gương cchá khắc àvi
áB !mu
trên ùhgn như àotn t nưggn hậu .knhgô cây đỏ hin yaT g,hknô oa,c phi umá búa lớn t cânh igơ ar ưh mt êynnug hnât
“Hửm?”
b a,r bàn thành trong nhcâ hiC ,óin góc mở inmg ôhgkn òlng ênnyug nhup Hạ Tuyệt đ nhưng Ngưgn muốn och ayt ơc hội k cổ mt iqáu! ,này
ngv !Rc năgb v từng Kèm tiếng !ct nta hote ásng v xanh nv,
ép buộc! trói khỏi thoát Cưỡng
còn Trong U tni Trần hnnâ cM li, một vy! nhắc óc như it tức m uâđ để iđ người mạnh
xuống! àb H hgun nãh ln kh tay, b lửa ,gin cây Chi pgn aúb Trong ugnv mt àrnt
thương gnur tugn tnhhà ca tiếp n na rct ơngưs thân àlm rntê Miũ l,nê máu!
gưgNn ênl óle grTon mt áhck lạ. Tuyệt v
xa ahhnn rm mt nhógc yab rừng êbn ,ti a,x gnưi Trong . cạnh bnóg lơ gln
ày,n icgá uicêh , s chết! mchá chắn cứng đỡ hcc ob Tcr ếnu
cM nưg!gN rnT lên mđâ usa qua Thương xẹt băng tngro bầu rt,i ,ogn phía hnư v sao nrgu aty tiL gno lngư uyTt Không
õv nbg coi “Chỉ rồi?” Cảnh áp uqá at? cũng cth Ngươi nyà puh loi ếhc ihnêT umn àm thường uiêch ânNh
Trần đ íb m,t đã. Cơ íhc chc n trước tí coh hc ânhn U Trên ôkhng về nh đi Mc hânn ngam knghô thượng—” tếyqu n,gxo ith rồi, yàn nưgi ý đến ưđc c s Tm nch gúip giải được
Ba thác, hík tc. àlm hải mlà tích nưrg naggn vạn ngnà long dm eotr ngược nưrtg chín
thy àmu àmn tay mal không nghn pđ trước nghk lay sau gnưnh nàb ,v ágsn lugn hC lnêi vẫn ac .nt rạn sp ếtip dưới ,l h
Chi cđ hk giễu, ngng nsg tyh lên, ý ó:ni v đang đy iNưgơ ũV nưgNg hìnn mắt ml? Hạ ,s chế hc Ttyu nnìh
tựa nnhg cũng sợi it ncg uđ đ,gn chỗ, tsé! nưh ihp bay đt bất pho il htp hiC mt tnưg ũV ótc đ gdn H
!at ếđn đúng iơưgN cho tb ng là tht gmna linê tục
kim. Mc thành aDo nĐg đầu Nyutg co t il
Bốp! tya ,ti grtn . một nhiên, bàn nm Đột nnõ vưnơ hct cổ yta
cưđ cơ iưl đne đã mãnh kịt, đường nứt Niơ aúb ,xa hácc Dao cảm Mục hôkng tgn nnh ra aq,u vỡ ncò liệt, lướt gohkn ungy uNgty ưh
gnn nhc sát ưnh gũcn vĩ núi lớn uàm xuôi htcú kóh cyh quang yâC đ ăh!kn ggann ct inth trời, pth ôh na,mh iưng sậm ra ếnhik uyếht kíh lưi bầu gnùh như aúb tựa có ta mãhn lạnh nthâ ph àv nó dung ol, búa hàn tonà liệt at
Nh à,yn tếh đã là đạt !ri ếnđ hmp e yu eXm sp
óđ nữ nrg tựa không hchến bào, mt tm ,h mc tm linh Ch ưnơgg ahi như tm .nh xinh iôđu tm v ,xo épkh hơi óc thanh hnti ,ênl đẹp t thy cái
ếhtC .iđ
êln, nogtr iùl Dao hình tmăr Mục .rgnưt nyhá leó uyNgt xa hTân tm
m,ih kôhgn chuyện có muốn.” nhưng àm ra uTy may yugn xảy noiàg ý chút
chủ nghtư hc ngươi cđ?ư ban ngùd uy ,phu tượng tngư hínhc võ õV àl m,nh phu ăgnn th sc h,co biết có
imn trở hn trng ế!hc đen áp anhhT boa exn huyết nih nh đó, khí đt crtư hêinn trong lúc va cM đưa kẽ vào Đồng trng động, ich ép Âm noàt khí lc ânh,t Dơnưg àBn rTn rót cưgn v thái mtâ hp ra, thể b
đã nôgKh Tuyệt này, sua it, uxyên úLc tghn Tgưhnơ Ngưng. itL tim
quy “Thiên ttuy ùd hn gncũ iêuk đ hco tc thành!” th rnưtg ngkôh th v,y không ta, như htun
t ngừng ghôkn ơig sắt pch c ytTu l,nê l.i hgn ênhin, thc kìm g,gưnN Chi cáhk khôi đgn Vũ siết tay tm àhhn ggn nưh pbó H
đi đã...” “Đợi,
ta!” tya cho Dng
il sự húnc pá ưid hnhcí àton hnào nào. Tôgn ctúh ưS th Cảnh, ca hcế Nhưng không
ta Tht mc gnh quả sao? ưngi mm hnoà nn emx s
ngcũ của àm òmhn ógn ngươi t mád t?a! Ch nhi bng