Logo
Chương 1731: Một nghìn ba trăm bốn mươi hai: Phá Giáp đói rồi (3)

Nói đoạn, nàng lấy ra một kiện pháp bảo, sau khi Đằng La bị sư tỷ nàng chém, cây đại kích của hắn đã bị Tĩnh Thiền thu giữ.

Nàng là nữ tử, hiển nhiên không hợp dùng loại pháp bảo này, bèn mượn hoa hiến Phật, tặng cho Trần Mặc.

Trần Mặc không hề tức giận, lời của Văn Mộng Dao khiến hắn nhớ đến Hoàng Tố, thuở ở Bích Ngọc bí cảnh, Hoàng Tố cũng như vậy, muốn phân rõ ranh giới với hắn, không muốn nợ hắn điều gì.

Nhưng cây đại kích này, Trần Mặc lại không nhận.

mìt dgn hôKng ón mà ihp àm nyà nyul ôhi.t ca ,haó gnôkh pgái không onà muốn àlm gncũ nTr hccá thế óc nhp nào, ứng, ,óha được cM b nh ch nuyl ra knôgh công nh
lngu dgnư một Tnr uiđ Mc ,nth Páh ncò mi.n chuẩn nhiên nv iưgn yagN mc tnrê úlc ngyêun páiG ý b trnyu đến tđ
nik khác, êtin cách àl htt nó s mt bảo. iNó
ión, tinh cầu nêHi rưcT óc àvo óc tm y.th sống, đyâ yđâ, sự đã àl nguyên ikh shni goànH hinl
không ođt tích Trần irò khcá ngM cghn nngh chuyện mìn,h hn ,vy tranh hip đmi thì .htn ưcđ cuộc dẫu không cũgn nqau đi rgtn u,đ rch ùngc lại s, num hnưng im Dao Nghê rngto tmì iv inưg như t,h phải hTnưg sững đã Vnă iđ ingư lắc là àv mời chiến là lũy hn đường, ươhgpn gn y,nà Mặc
ihnu đi hpi chiến, nên il l,n hưngn ákch gp háti tốt đui đ để nv đến ưđgn ôihk Tuy trạng nd tu nag ít àl àml. iph sĩ không òhgnp nhất hưởng, aig cũng ảnh phục
ac hiu giia vậy, đã ch onđ đang lực onrgt Thần Páhp hKngô iêhnN thời agin suy hắn ,htế ngắn. gnũc ếyu
“Vậy li Ngược t ưgnơi hútc Tĩnh chúng cẩn hãy :nói nTih ,âđy bit tại thất nvg, ta óc thận.”
cũng Nuế thì tm của ãđ tm đi đưa yv hn ùcng ưađ gncù iđ àngn .ln rTn Mặc ,nl uim nnàg
aSu chai khi tay.
aoD lại vẻ tođ Văn ơni, rt yhT muội nhận nth mih đi htarn õiC ngưc vơi nhiều vià ươnig gMn đi hnđ vci hn,p tích kgôn?h êntr lấy, c,v lạnh àv đt sư ynà Mc phúc òcn ta mt đmi nnàg tm đ,a iđ àl có cùng có nói: yũ,l ngoài Trần ngoại muốn tmhá
iph àl ,li Trn còn l àyn giữ nnh tmh íb nc óđ có Mặc óc noàHg hn íhc cgưN mnu nuhcy chuyện ra Y l,àm ìg thy cảm m.t
nhập am ir? tu hỏa àl l “Chẳng
ióđ ri? li bây ig Sao
ăn enđ. theo đúng Ừm, aĩhgn
mt rồi? lần l ndgù một vì hgCn àl nên nó
nhiT thế ngờ kgnôh nhgn có Vc va àti ũyl, ođt tph Chi iga tham cphú va gưni yâđ mđi hcít hrant đa, ,nyà hpá Chiến nói, hcíhn iig có nihg Đi với th ht th kmáh nn.uêgy thu
hắn ăn hắn lmà g,ì gì đói và “tiên đây? gnơ tc ob tc nhnưg tbếi êyu áci có aso hìt ?Đói Trần chút htì biết ânhn Mc nă đió ágnc,
V yàn ih đói, sc, ch piết ht Trần rất nă. đáp ón cđư nnh iv úcl nhưng ac num tm ùcgn dyu n,ht Mc một hPá aogi hn đặc G,piá
nình gãi úcht Mọi óc gdn b tai ngơ. đầu người ca rnT gãi ngẩn cM,
ón ý cho có c.th Điều yht yàn
ũngc vậy.” “Ừm, các ngươi
chưa iPh một ahó nưh ikh thể rng, niV yv, luyện cưđ biết thời nnh gipá tích, C rnotg dài bộ nv từ gnia id n.ó nyà Mc nrT
àml t lại lẩm mt đó mb y,v hmnì? “Hắn ìg aso angđ
nó ơHn iht đói. gtn chaư lúc qua, gian na thấy sut ón, ưcđ từ ũcng
tc nếđ Trần dn xếp ơin, không ign ìtm đi .nht lại hc, Ln,h v hnđ ti Tề ac ch teho gnưd chN uiđ Mặc nguyên mà ac bằng một pl rít Tnh Tinh
ig, ón iv hc đt byâ còn ứng, hắn. nđg li gn biu Không là hnp
iàt cch nbê thể ugnynê thấy, hnpgo trong hnc .phú ncùg
La bị nào ácc óc ănV mũi t li ca oDa cnếih chém, nh nà,ng ênihn Mộng đó mhp Đng mặt .nhn
Bnê ngoài.
Trần iGáp tm tibế Mc gnũc Bnê gotnr ìg. mày tui ăn nTh cùgn òm, thế sau icu Páh hi hinT ig,i nmu
nàng rontg bo ghiN. Trần khắc cL ngiư ir ìhnh mà tên cyhun Mc ,ct Nêin Đ àH Phượng t hnng ếicuh sgna ảnh hTư ákhc Thế ưnghP ếkhin
Văn Nhưng khnôg .yl cũng mt cm rTn aoD kiến, óc ý nhn nĩhT cM mnu nMg Thiền đ,ưa nhàđ phải
bo àM htì hppá gnôhk có.
yhT ăVn iàv Mộng il ac cM hgưnn ônt v mi ,ihc trọng uđ, áhkch sáo, kcáh, gi là l Dao gật nếu sẽ rTn nrT lựa Mặc. từ ignư l,n mhtê có chọn
n.ă cây Tnih ngt híkc đại Giáp cho Páh mà mnìh Tnĩh yl nH
Mặc. nHhì nv nh Đồ Trần Thư nđga rọi ntrê uiếhc Lạc
Vừa ri ãđ bn.g y thần hn aL, Đgn với ca cếhin ca b giao ynêngu gnđă làm c lúc
yn nđg ,yd v khiến này Mặc Điu rTn đầy .s bt itg hì,nm gsn ikhn cgn mặt