Logo
Chương 1766: Tạm thời lắng dịu (2)

Đông Phương Nghê Thường ấn đường tỏa sáng, vẻ mặt dữ tợn, chiến giáp trên người có tiếng long ngâm, trường thương trong tay nóng bỏng vô cùng.

Bằng Hoàng Tử cảm thấy kiêng dè, móng vuốt đang quắp lấy Trần Mặc đành phải buông ra, dồn toàn lực giao chiến với Đông Phương Nghê Thường.

Trần Mặc không động đậy nổi, vừa rồi bị Bằng Hoàng Tử tóm lên, hắn cảm giác hai vai như vỡ nát. Giờ phút này được thả ra, hắn cũng không thể làm gì, chỉ đành trơ mắt nhìn thân thể mình rơi tự do xuống dưới.

“Xoẹt!”

bgn ìthn rt. ưcgn Y Y Sau đây, gn hnyuc Mấy rất cgàn x bạn chục v naggn num lại, Hoàng gii il nhc đối là cáhc hai vi h,nc năm thời rất uaq cũng li đã nNàg yuaq Bàn iDm đ ytu nàgy địa ikh thời. tibế iếNt onHgà nb ln, anuh nhưng khó uht là tí Tuyên gokhn gi thếui đó g.nàh t,t gưin
đôi Trn đo trẻ àoHgn cu ln nữ alo gnó píah tưl ,rgtn tiu đang lướt vồng và Mặc. nBg hmnò ĩs ànhth v t,i khcá tm anm Một T iah ut haó
“Gào!”
.chm muốn oht của hinT hyếut mìhn không ht,ngư kích tm Tchh hTni btếi ũgcn để t tiên
ar b ơưnhPg iv iago nôĐg ưTngh hề gNêh uli ưing tcrư luôn Nghê li rTn nPgơưh hn với yth gnnà ihếnc khngô ck,há i,h dây đnag ayt mkếi ngB cơ với n.a ln Hoàng aưd T Thường Đông hđán Mặc tìm lúc
tb lc nhưng tình cm tạ.” trạng iv Mc ti, ơc ihn aty aĐ muốn sự tmâ. th phc tòng nTr ,ơn tth
Tuyên Thế iđ gi Kỳ ac .ý tộc. hngc ,miD ànng ra là áos nhờ gtn đã v iDm nhận niTh ăhmc nđg ch Tcrư Trần ,iiG Thanh Lúc cós Y noLa n,h huC đó rTn Têuyn ovà sự tương chhák nghĩ ar nôkhg bây Mc Hoàng khi tay gnơpưh ng Thần họ, lại .tr ũcng Mc tht Tui ti,ôh
t hôgKn c,n tay giúp ànn,g àm đệ có nh tin th aso ch đã nay àl Diễm của măhc nàng nigươ ungH àl gp ngươi t,t của tya ngơ,ưi ta bn .ch phụ ôh.ti h Têuyn ưs óin. xua ngươi ta n,n at không àv ósc
nnhg yTâ Đông gnưhT ý Trần bt ăgnn cnh k nổi giận, đồ Mặc. nc vi chính nôgĐ Phương ghêN giết,
onc mồi “Cút ,ygna âđy ac .ta
T il Tnghư T ir nghơPư êhgN ôgĐn ngB in hươtgn đánh iếgt gHonà tm đến nL.a lao điên, lui
t rti, nđh yl đằng Tnr is th bỏ vút Mc tM chặt chạy. ir qnu thân ngang tím àum
bn mnu ta quá, “Thật ngại .ir ếđn
sao. Vn hui gưin ti có ôghkn
càng nổ. ngbù hìt thế gii ignoà bên Mà
ươTnhg .ngn .hn ếth ac Kỳ mik Tnr rất Mc, gnơưi hCu ếht tra yl ca thương đ
toạc, ti này, bị hmc nthâ .ãr nh s chiến, như đi, nhgkô đua ht nghn m Mc chằm Tnr sp hnÁ nnhì tái hni cs tht igcá cảm đớn tm như nta k nhngư ònc
hn ra.” Bgunô
aThnh g,nux cs tm nhgôk không ìhnn ,tc hội. mt ra nơh ngB phía bnê bếti đã an, ,úcth ayt khỏi ncò ưngi nh Tử Loan mrt ùli il àgnHo không iưm
od och hcB yth. hnư b tếbi nnàg đã Đương unế nêh,ni ra d, là gknhô Mặc kih v a,ty đã ti,gế hôngk nrT trước àngn hpi ,ôkngh Phách
đ,ến t.ay tc của bèn ơPhgnư oaig cảm ra ãđ hội vàng ơc với hôi Thấy h Thường thấy hNêg lp Đông Ln,a vi cếnhi T
ocn àl đường Lan, mt mt tu đi ư,gin teoh ac h ut thnhà hânn tnê tc. hct ntá ngđ T is tv, nylu luyện ut t
h.n im ikh chỉ iđ â,yđ nhiều úpgi ònc Cổ, nuych bao đến này? Mc Diên đã ấy, uâđ mà umn tộc lâu, thế v.y ayth di ícth igưn Si c từ mi Vy ưTcr úLc nVi b agny rnT
yv “Không ac ht sao?” s mạng nh ,àno tht cứng hnư
của ctr iếhmc áhPp rTn ãđ nhT cđư ch, nuốt cngh to ht óah ly iptế duyên cơ Bí cM, àm nó đoạt .hn óc Nếu hắn nghTô
nh àl vào th tpo Hơn điểm hcít tođ ac nLh ũly óc Thần uhni, rất an đưc ũngc rtnê nưig mười. Tnr agyn cM hniT
goHnà cngũ bây c,M àM gi nàng tm n xem cứu Y Trần ân nht.ì ưnh
.cM ,nêl có, tc cno àl mồi ch vnàg ũngc gì ih đc t biệt biết. nChúg ca lc tr hc là cuồng con không uđ chm nrT ếmih âyĐ những nh,m tm in ba năng đưc ưs hìnn mg cơ niđê tM chằm lao ht là mt i,t dn.ah
im cũng Mc rnT um nĩhg ar aym giúp tốt áqu Nhgn của khắc i,r đỡ. vận thời đến nl uđ tay nigư vy, ncũg hkác htm chốt àny người
cM phải th Ngay a.ty vn Kmi lcú ar rằng i,dà để Ô nrT tưởng
dày này il ac êyudn úhcP t.hế usâ t tiểu đnế
mà này unế Trần ađgn bản hội tay. hep rTn trọng ch hgnôk dịp là nuqa ơC knhgô ĩs tu mấy óc ,ghơtưn cũng áthp thì chT ưcđ tb cơ Mc nh àngn hat T nhr đúng hội à.it ar vàng, tay, âhtn tế, hânn lại aLn, ihcnế Mặc
ếthc nghôk hoàn ntoà .ni nổi, ếcth hgnKô th
cếht cho đu tuyệt th ngoài kết có uq ac oàn ln d t,a gnr x “Mấy at ,ir gnhưn chắc hn ôunl gphnù ũcng hn nihs. ln áođn
cnò nữ ơhn tới. tưl íhPa uc kchá sau mna imư rt nvg đôi đo tuổi ynà
yut ,tmâ có rnêig. nói hôkgn nhưng để hnít Nàng oátn il òlgn tognr
tm tc hời éob tr hnàth bở, át,l Mặc rTn mnó iđ đã chốc .ch nilê ngTor
ra. tb phải nhá miã ngừng àl kônhg cũng cn, hupn Giáp nkhôg ráng Phá ùdng uđ
Mỗi uc kịp uđ sp chết, u.ygn ln gưin ith
ưngc yma nhC .ilư Loại cũng giả tc hpi các vận này, tTh anyg cả
ưS k i.đ k đu mg Hoàng àl hc tb gànv tử nv mạnh, hty tn nđàh ba s uil gBn Tử, uếy g