Logo
Chương 1774: Một nghìn ba trăm tám mươi hai: Hợp tác (1)

“Không được.”

Trần Mặc thẳng thừng từ chối Đông Phương Nghê Thường.

Làm vậy thì hắn an toàn, nhưng Nghê Thường sẽ gặp nguy hiểm, nàng sẽ trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người trong tiểu thế giới này.

Tinh Vy noàh ht nv ht il pcư iđ, chúng hi at óc iđ vứt xong, hi cơ nhL Thần tàno cph
ơginư tv ít h oeht nchg đ,i Lệnh hip nhL ácch t,hoe oas. chc nph s chB ãđ inư.ơg ùngd thân bị ngươi cnh gũcn phát s mt là angm uiđ óđ Tmì ta.” nb hty Hơn hc trước họ ếnu đ Lệnh, tmì uâđ inhT nhđ vn nữa, xác ,chcá Nếu bn iTnh at ihn bn âyđ Thn nhiều Tnh ,đó ưtcr Tnhi tr nTh ta ìmt ingư ac nhất đ Phách phải nortg
t,hn pch cl, da óC t.ht tốc thương, tăgn ahc nguyên sinh mc nihl còn ih ilo loi cph máu, ih
ca ca gưiN phận thật htân Cô nch txé aty nàng, s và nếđ ás.t Đc ưcđ sẽ nếu l Kh hạ ônghk cnũg hNgê iH guxn hưg,Tn
t “Vậy hyT ngươi đành r,i được Thn th nrT phục ý, .htn cđư Mc ìnhm yhã gknôh g.nnà cẩn ihTn đồng nàng, thuyết đưa hco hLn
tinh ìg inhg hcíhn ng hắn. igá ,hnt là ac chính vinê ca àl nđa toàn hoa ni àny c,áPhh yđâ Bạch nhgkô ýQu b
gMn thể đi. ưign ngnh đ cũng ginG Do,a àv Cô imN chák ũV cuối cĐ ir T Chân cnùg chỉ như Văn
unyng. đành ch cu Mc Tnr
hoàn Bch phá ca at nđa dgùn tu chữa ht của vi àhln tmêh ,háPhc s ếth dcư in vinê thể đt l ònc có thêm này, ùnDg óc ,tếh il .cb ađn ch gnhôk ơnưhtg nàot tm ếkhin
nà.hht điểm àm Thường átn vẫn rt Mặc gnNưh i,nó nrT hêNg
Phương ly hya điểm ta t,hế mất o?sa hêgN còn ôngĐ lũy Sao nói. s ưngTh tích inơưg
b dcư ếhiTt éhtn tB Ô Pháp, Kim ,gnmi Nói ca ntu huin cứ hiTnê là vậy rõ. ir làm, mt iđ cM ađn việc lực một at vốc nCò hoTa Thể nắm lcú àov nut yah c. ưdc ,kghnô gô,nC v ừng nV Trần hnp óc hp hi C hnư àl H
qu b Trn mt dám biết nên người không onàig có ty.h htân với Nàng Đ Lc ũcng háck, nnhì còn hiu áqu Mặc, Thư thárn Hà để
av ì.nmh thôi, Không giật xem hìt đã ny xem
“Nếu huync ìht Tôhi ,qua đã nmìh cho đi, bỏ ln yàn gkônh uas s lãi c gc an, ìmt il qua nhiều hgnĩ
hi ếitb của lấy ngươi.” ôC ngũc mgn từ ihm, tính gơư,in “Đùa muốn ión. nmu cĐ không it,hô ưgin thương, ta mt không Pươnhg b Kh và Đngô được ưnhTg ta giơưn Lnh tay ta. mạng nkôhg hTn nuế ũV igưnơ ta chút bn đến ac htn chỉ ũgnc mìt s Nghê ch pcư định lắm Nhưng ơigưn nguy ưcđ ta pg cùng c ac t,a h Hi ưhngn nếu Tinh
àv Văn ra thy hưởng. gi Mc vào ih bây hc,ká phải mc áhbc chỉ hco e cp tiếc. điều lưng ,li Trần sẽ quả giưn inhu Da nh tós hìt gnM mắt khác, hắn igưn âĐy kẻ du phải nd, khgnô đi trong ágnđ cứ Nghiêu còn phải hưgơnp cân hu àov è,d đ ngób htu những àv nhanh v ingư àl Nhìn bằng Thgnư oDa gsn trách dưỡng mình, hưn c.hp không dựa tth hncgó uhkt àvo cBh cũng vic yat dàgn tm ad Nhêg nhắc
trong iv hn,c chắn hng hyt ghnn s iđt m,ưi kẻ hik ydu qu mm tuny rằng hìmn cch thủ ngnh hng tốp nht đó. sẽ ìnmh hco ,hcn xpế trong So khác ca áp
cM Tnr vi .huin nòc áig ýqu tc nơh giữ Ha ihnL Đan So
tnh s Vy đot iêtu mình h thanr đ htì nb Lệnh. hnđ Tinh nhT xem mc
pháp thi th lục Phách, lấy tìm hm.p tm rTn imk art ahnqu bắt cBh il bo vt t rt ra bi v,oà chiến tm ir l,tư ìnhn rậm đcư Mc np uđ
gcnù đầu má nàng hắn tm ayt ev ir úci đi. utv rồi M,c hki ir đỏ lên Trần áci gò hôn đi, tm ca nhẹ ưTcr nrát nhàgn nbà cgn ciu
đ ưnh ch,áhP yhtếu igc nòC gùdn uĐ yut hcế nthêi óc H thể phpá tv nhưng gkhôn với rắn nnưgh at àl àyn, Bạch tnưhg cp hng. bo ncg bo, kôghn lnuy páph tC tuy chB ngnag nsáh gũnc lui ht òcn hctú ty đ
đi, iưngơ nó s đan nội ca Đông gêNh nĩgh ih Bhc tốt, hBc dưỡng ra ìg, nhanh ơ.nh ni Phách, ađn Mặc. nếđ Phách ãHy hưTgn phục hco yl âyđ ùndg àl hco ươngPh như uiđ đưa iuđ ac Trn
đang kôgnh iếhCn uht iv at choh àyn nôkgh ngh n.ió cho ươ,nig ưigơN nào.” bt v,y ưcđ ưđc muốn chịu ơgtnưh ùd ,ìg nt Tnr cV sao ìg nũgc ln nói ylũ yb iph mđi kỳ Mặc hêgimn ihC ctíh shán Tinh b ngươi
ưcha khẽ Nghê iL igmn hồng, rnt,á dn tóc “Số ngưh i,l nhẹ hátgon Phương đot khác ta đmi gnyu xong. là Mặc nuế ng gưTnh lại, không từ òcn của áPh,hc thì unế Trần tv này muốn gp cưrt kẻ gvò,n được d,t òvng ngọc tay nôgĐ a,n gnhôk im od thể hắn ãđ n:ió .nôhgk đi ta hmi mt ml nb nigươ tv đưc còn gnig nbà gương đ név ln là ta gcNư tay iam có eo,th một h ganm iđ Bch chn vả
engh il nTr vẫn ếht, tc đi. ngôĐ àngn ,ta achư lời: hpi Phương ngươi hết, ra, lần aty ôhnKg Mc “Nhưng…” yên àny hnnưg g đã hgêN âđy nưhgT c nói ưnghn
viên àl ghưnt iaig này mh.p đu cdư hnng ơnH tứ đan a,n
iơưNg Đông nđ nưhPgơ ta của v s nh ,mât đi, kiêu Mc Trn thuật ac cứ nói. gnưrt Tưhng Tnh cgũn hnãh hniT ngực, .đy yên lên Lệnh chút Nghê cất
hơn ivên mt các Ngọc chủ oli h tt nr,tg grnto nlưg yđ miư hiln uihết hpáp là của nhgôk chB không vt đai dược, ct, kngôh ca ahc uQ dược. cM, nòc Hổ nrT àl àm nl gnia ym hc châu tr bên nađ nl, àum bo gian hơn nkôgh