Logo
Chương 1794: Đại chiến (3)

Độc Cô Vũ nhìn một màn này, kinh hãi đến mức không thốt nên lời.

Cửu sắc hư quang, đây còn là người sao?

Đây là quái vật thì có?

Hư quang có màu sắc tuy lạ, nhưng cũng từng được ghi lại trong cổ tịch, có điều những ghi chép đó đều là đơn sắc.

xõa Vũ ngcù ra cĐ là gn,tu n,h vết ca nh htân không hãn, dià hc ôC hnngư gcnũ ing. nưcg gđán bị ótc ho gơưhtn nhc thương muá,
cs không nhc hề hư min toàn thân, àon nkghô hàno à,on qyun dùng quang hcd ac ,àyn linh Mt mạnh cách Mc lực àl được. Trần útch
này, hdc áqu miễn ilhn khủng mức Lio bố. lực
đu àm c mạnh nagđ Cô đất hmn hất tb ôm baú mnh àyn ănvg nyag irt b khoảnh giữ ánc loa u,sa Cả nưcg ht hôkng gnăqu it bị cs đến ar yuntr lồ ct àng.io búa ycâ khắc này v búa nugl nđag Độc an chút, khổng mt ab,ú êln rnug ,đi gcũn sc cán àm lp ni bay
nôghk ikh ovà mgn ưnhgN ưing khí àov íth li iơr ák,hc tm nlh. mt
nện Mc vào hắn. mc tngh tm ca quyền rTn
tm ũV ếtgi rưtc hắn. gnHoà Cô Trần ngađ imế,K mt chém gtnor nh muốn o,ginà đnế iLnh cM cĐ ra bay lưt hyná Thân ết ra
xt iếntg b ênl n gvan hâtn Độc ì,hnh bay, inđ hnđ ati h ãđ bên lại găqnu x.t quang av ũV Mà Cô
ig àl sự gngi hắn do mDi nói. ta Tuyên thật ,nti igế.t nur “Bây êigNhu chB
Đc b C bay háđn càng ax. ignư ra
biến ri sao? D
trước đỡ àđhn Mc Trn đưa hai ch tay êln người.
giờ Bng hnTêi yàn k ũV Trần hôkgn hạng in , thúp il Mặc.” ba íhchn chđ là trước, Đc “Trời
nh mtră úab dài cây thân múa, íb đó ung,qa trướng, usa lần. órt aby mái hptá ihnl rgotn mik gấp nhiên úab ctó bành bộc ngàn yat, ũV Đc lớn notà bỗng lực gnô àvo
imK Đc Bất áhpt ,Vũ Độc H Cô ,násg Thân hânt đó nhi apíh toàn phạt là v chém nH mnu .ũV gitế tás hóa,
Cu lớn. đã ý Lúc otáih yàn gnQua ôC ép hđn Sắc trong lên Hư lòng lui, Độc sc quá ca nổi
ra oh Đc Cô yv thgơưn àm Vũ uá.m li b
tmh gnră cĐ mà ra chí gãy đy không v chỉ ming Cả tná máu ang gan cũng miệng. uđ ôC pé khi cnò ưtơi hrcá, li, hàm xơnưg ,usa htc sau, ra b hn ũV ilư nghiến b a,ìl cắn uđ
Trần cs mt ungt àov lần về nrT nn nd ihp, Cô b Mặc, ncâh li vung phía cưc c đá cĐ a.r Mc hmn búa toàn y,àn
ri sụp liên ngn đổ, cây ra gcnư ym úin niú pháo đỉnh ,iàgno Mc ht ãyg nng mt n cyuhn theo, đại cả bay gũcn iếtp lên ovà đụng núi, nrT phía. bi cb t đâm ngn mù hnư grun nđ
mình Mc oteh én tr xnug nđg bị tyh hnưng n hư tr tr ít nrT đi vụng unqah nb ,ntrhá hgônk hni hptá ac khng il trông nyà v, hn átc ,cm cây nnăg l ãđ cảm ìrt ênn mgia niu.h gnn gũnc unm úba
“Giết.”
“Chịu thcế !đi
“Keng!”
ênl th kia, tháto được ikh Mc àny igam ánt, không ôLi hn ,tm trệ Khcí mc ngay qnuga công ôli cb, hár,tn rTn kchí trong trì đó asu iôl né gnhnư n.iơ nthâ clú bao ánhy giác tiêu ,gáip agqun b ncgũ nưig hcnếi đã mc cháok đến toàn
Sc àny có ca thường cM unế hấn một rnT hư cĐ ônghk tr qnaug .ìg rồi ngũc ôC thể Cửu hơn mnìh, ngkôh ũV baú vừa nhìn onà bình Qgaun h ht Hư hngôk a,r mnh iv un,ih
đánh nh một Mặc qnyu i,h bay ra ly chớp Trn àgn.oi
nh!àB
,h ignư útr từng lộ ib,tế sẽ ătmr ghnc hếnci lngò iô.đu là thì umn ra ngort úcl đều ra ishn igao àPhm lui, ,ý kphiế sơ sợ đu đ ãđ tm sợ ihk gànn
vgnu ngađ cán i.t về rTn Mặc yl mô lao búa, píha nH
“Ầm!”
âcy búa còn na cm Mặc Thần il hnơ mnh có uih giam hnơ. yếtuH Sc tm qu Ấn, iđ, Trần như hơi ynà
?ìg th cu cs quái ưnhgN qu
tđ .di dữ sâu, trực tm riơ tpiế uhnyc nn ngru búa mặt tm hố ugnx cái C ra đất,
nh ra tự hnmì đgn thấy hNgưn không tay. rTn bnè Mc thủ,
pk nb Phương êrtn rgnto ra, uqnag ngkôh gThnư đo lo àtn còn đo gêNh lắng, lôi nh li bụi ùm từ từng đã nr.gtu để nĐgô một hưca
c!R
àgo htté C d teho êln, bên dội, tai. gió tnếig mang uvgn búa
vì ,áum Cu htĩn Quang sau gmn ìhnb ca iv ưH ngược igNư hổ axu mc nht thương hành ìhm.n lại, tr bị lại otrng thấy Sắc ra b ngcù một nta s ho lòng, dọa ý ếkhip vô
!Vù
coh e Áhn ôC Đc ngr thương th bản d lóe nVă lên, là ihếkn Tnr b t như thân, ncũg Vũ gdnà nMg hgônk Mặc. mt Dao hỏi dù
cM ,ht đắc sát na Tnr pá íhck Vũ. li mt cĐ nl
ãđ ao?s tth ta hìt cs rằng Niơưg ếitg s cho ư?” Cu gnqau ht óc được