Logo
Chương 1825: Một ngàn bốn trăm hai mươi sáu: Đại năng ra tay

“Tống Yên sư muội.”

Đang giao chiến với “Độc Cô Vũ”, Từ Niệm Chân thấy người đến, trên khuôn mặt hơi tái nhợt thoáng hiện một nụ cười nhạt, nói: “Các muội đến thật đúng lúc, thay ta bảo vệ Trần Mặc, tuyệt đối không thể để hắn xảy ra chuyện.”

Đệ tử Bách Hoa Các không nhiều, nhưng đều là nữ tử, hơn nữa mỗi người đều có dung mạo xinh đẹp, khí chất cũng khác nhau, hoặc thanh thuần như bạch liên vừa hé, hoặc yêu diễm như hoa hồng gai, hoặc lạnh lùng kiêu ngạo như u lan nơi tuyết vực.

Thế nhưng đối diện với những mỹ nhân như vậy, Tiêu Thác, Pháp Nhĩ, Bằng Hoàng Tử và những người khác lại nhíu chặt mày, sắc mặt khó coi vô cùng.

ct bc pthá H iáo,g gNc Bhc cưng ãoL hkí .đi tộc Bi vì Bất ra iH, đều Khổ phía đã
ưhpgơ,n nhưng làm ưhn những mi nhiên iuh nđgơư il Trn hnip Mặc ccá iđ gcnư hợp “Là oant óni: trùng rgotn ngươi chv ògln trần, hp.i ncò không yhCnu ac cũng ta tnhí vậy,
ìX ìx
Nàng gnhit .nmô âtm ndi htân ha áCc lnh tht iuđ tm ưrc tôgn Các hLni nhĩg đng gằn ngươi oHa các lụy đại ilnê đã ihnL hônTg đứng oas? vào nưgiơ cho sự iêuT Thcá nghiệt Thông ,li gg:in gì, ohc ếquty hpía v td av il “Bách k hpi ncò
,na đhíc hôkgn ra cđư y.at nnh Hắn hâtn muốn
bình Đợi ngnà thấy không đó bị san ncơ a.đ xa cnh hácc iđ, núi ngn nđg nthhà ch coa tưgrn tm đã uqa
v Tiêu Chân. Ynê kgnhô đ pahí thèm gnT T mNi ý cTáh nhìn đến àm
rơi Tiêu ovà tư. trm nâV íPha Môn
htángo tm rtiá gnl huynh rnTg tim đang rTn ph thời tc.úh lỏng Nc, iôđ àonhg Hai ôv treo thy rTn s, gncũ đ nôgub
yNga cákh imD hiện, àv ynTuê cúl này, Lnoa một li àl ingư nhgn ac có xuất mnhó ginư t.c Thanh na
hình Pngơhư hội ưlt Tnưhg xem Hoàng hìtn gônĐ đến nl cơ Trần xét T Ngêh ac nnâh .cM
tm tay hnưtgơ Tnưhg ith ,qtuá oB trong mt, tếh nàng nhưng ca kh triển cahư đi nágd sau thần ưcb b Mặc, png kh bn c.l sinh đi cắn .ãm nmu ,nlê b hpò gênynu av nrT nòc ilên óđ Phgnơư àm ontgr ri nhyá ânuq tm nngà éx htế ,itr toàn hung b,cư g,ônth uy tm linh h, chắn mặt hp trước shni v hưnng tyh còn ênl ôgĐn ưgrnt ãđ Nghê
chặt cần Tưghn h mã .đưc vệ chỉ là Phương cn cho iuM gôĐn ngră âmL Lmâ gàn, bo phò nr,T ob h lnh Nghê
ogxn, sinh nếhCi Kh hTni hnàh hiC tử súc phía nìhn v nói: ncò nói ìg ntê Bhc ếtig uti aki ca n.a nòC đ nhcg ếnit ưnơig quy hkông c hsc lại ra ánh trận Tn ãđ ca tay, nếđ sớm củ doanh b ,Hi cV .đy ccá s ,đyâ mắt
tm t,m .t đại ca đã hợp sinh nguyên ưctr linh Tognr nuqâ pch các đ tyh tiếg iênl nếđ
yunH Tử, Tn óin: úhct nKôgh ln th v có iTnh inếhC ípah hôKgn nình nà,y “Huyền T, hcB tm ihC cV i.r ếtk rmt ms
il ưs nhhà Yên động uá,qi aigi ihuết phía ol ln,g hai v phòng túch bt nBg usy nhân ahi đ ađgn sắc mt êbn T, tm mắt mx mt Mc t mới giác ir có Hoàng ic,á nó nình li liếc gni hmc ìnnh ngT nrT hìnn k tytu mch nghĩ. id iđ nó v iv
của ph vây htế onrgt nyugnê M,c tộc tìm gni.ư thủy quân mấy iig tui đã mọi đến sinh iđ ly cũng hc hnil cht hgcn Trần Đại ca ênil
uâs rồi.” bên Hn tth s ra tiếg àyd, húpc ht noà àl duyên gôknh hn muốn tgron xem
“Ầm!”
luồng đang ytrnu haíp n địa étuq ncà mạnh người ,ynà uxng hkông sóng nghe yagN động ếignt một thấy cực từ lúc hkíc i.t hink ếđ,n im thiên tigến mt ìhnn hc lại, xa
hc? sao không nTr nươgi M,c
óc íahP tm linh công guyênn rất nhân tyh tB ra nTr nhá kh Lão không m,c úlc mà ioág năng nt với thiện yat s snih M.c my
.ơigNư nx.ug Thác cS rmt iTêu mt
củ.” T yàn civ hợp hngkô nHuy nagi chưa inó. yqu gKnôh n,ếđ “Thời nòc
ra toàn mà khc oàv rt, àl cnũg là hkí trọng ta ãG m gúđn ln ngtươ cếht người quna gnhe nào iht này có vận tay ế,ht à.m ònc n, ìg
dữ nưh ập ucn vù ôhngk chói ca xì” hnsi ct ũngc hpát gôn.c như nguyên hp Đi thấy nquâ dyà dường nhg,t cm ai.t gnnh nuih thủy Đi li, tấn nliê ìx unc ùv pl htáp động chc snóg nqâu nlih nm ãđ ,đến itngế ra phần đc
chết, ngma êtn niưg không sắp àvo h thiết hndí hpi iLhn nà.y pinh phức gThôn cần một nghit “dư
ãđ Hn i.tn để lại nìth cố ônhgt
iuT G.ii Thần ếTh nhTi
sát Theo h Mặc chắn xa nrT àl nếđ gipú vẫn lâu, ihp nếđ chứ Thực h uanq thấy, cch từ chết. từ này uônl .đ đã ra gônhk nl chỉ
mẽ Mọi hiln ngưi chuyển ,đ chục bya lùi mạnh ym lc kích vận b đánh nulg hgưnn vn óngs àny il d.m vi yv àvgn gunx gnch
Bch Ngọc il :Mnô a,t ccá ngươi ycnhu trung Tiêu êbn coh gôtn ca tgn ânV đó, trà Hổ nhìn uDi tộc iah piếT rogt,n hn ánh tông, v ch ngươi tay tu hapí nc pháp êhnTi pm.h hkngô Tông bt ngnhú quý Âm im ta ovà ob pc kiện “Các chúng tm nngyu nrt truy
gá,io tc rồi.” Bt Ngọc chắc Kh tc H chB oLã hếct Hi,
rt ànng cúl iáht ngtr yà,m nb ac mNi bi của ico, yht hkông ìhnn cảnh nyà. cũng nvòg páh ilhn ênn này, nnguêy sc đủ nhíu nàgn ncă đmá mt khó hct tượng cs T snih Cnhâ n,ày vây ìv đ
nguyên ăln đi mt tấn ,nl ch hsin đi của h họ ngr nc lớn, nitế thủy nđò như h nhil ătn ca uânq một quy nhNưg ng ghkôn ưbc tênr gncô quân. đcư ôm qáu gsón
.httoá nh nrtg Huyết ãđ trốn gơhưtn
uxn.g rơi ưnh gnhN ging đàn cuhâ uhc, ,tir linh gynunê đàn gtn trên yht gnt hnsi bay
Y usy Bạch bt ht.ín Nguyễn đầu cũgn
ănng ra ũcgn hyt àiĐ Píah Tiêu hgnkô hhnì Phương aty nìth àv ngĐô ôknhg cThá n cn.
ir. bét nHg
Đ nV íhtn Hn ,hninê ãđ của ch,t nVă đó của nô hìT mà Dao, th hơn sắp giai vi Mgn ntrgo cũng tiến gưnơđ Tnr đã ihk giao hmn,ì tan yutếH căn bn mđá chủ nổi. hao nh thi vây vạn đ sự hbìn ít Phiên mấu ếihcn hkc tn ôhkgn tự hgcn ,ra ghưtn vn hồn ưdi toàn Mc, ưngi nh mạng, phiên ôgnhk hồn bo bo hn theo đi biến. nb vào gôcn
chiếu ,ri cũng nào oàn ngờ đến gtưn được. Trần gcnũ Các sao, hcc hay Hao ghôkn Bách kp. nL cM của àl mhn kách cố không ln đây được ếhct rTi hếct nyà t nh ln vn cũng vậy, đ , ácc gcnũ
.yat giả Cường nog,ià nêb ãđ ra
ntug Dao, gk,ônh yat, gNhê Vnă nđg ch,k kẻ ck,há hápp trong Mộng ũgcn htn hư aob Đông ra niưg hnhko olt hTcá b.o hng,ôt mình àv Thường, đệ ncò t người rnit gm uêiT thi ra nghn hngn c ẩn gonTr ngưhơP
linh cgnư tyh đám ta đã ùgcn ghnưn tr óc ònc tm công gthn iuC nhanh kôgnh cĐ lại mt phen.” trong cũng cđ rồi, gĩhn: Vũ ênygnu h đến nuxg khổ nòlg hmt không mtâ mang a,uhnq ý, uth úcht sinh gohn nhìn trên t,h v nug nđôg lại,
đưc thuyết gnàv hn nữa. Vực hcp tm y,v hck nihT dứt thể ,ếhCni áhck, không iđ mhc hBc muốn Chi tếh đi hc Tần tyh sm iv cũng ácc lc
tử Khổ đệ và nòc gsn đều tsó oh máu. Hi Trn ra mấy Mc
cM vy. Phía Trần ngcũ
tếpi Tiểu chuny óc đang uys yagn giúp Giới d Bch mt do ra cưđ àV các àl lực nói Tinh Thn toeh rtnog mât nghĩ, đt ht khi ãđ Thế cnò xy nguyện. hết Tn
cnô turi so tyh Mà iv uyq ln pg rtùng rtăm lần ơnh tnr hngk này, mô ,ctưr n.l còn l
nước. tm trời hcán như trm và đ íaph Vân ac t ax thân xăm, chân Tiêu sc ôTng nhìn ácC mâ nàot m Môn v nhếch Diệu
mth Rất tđ ht nhanh, unyêgn ishn b như phủ ac yht bằng ,kní ãđ hit áxc tm nilh tựa chết. tm tm
ivà im không động in:ó éqtu ađó tâm, những inó ln b ìg. đây, gànn iưc vn “Sư chúng t mixê nhcâ at ncuyh ưnh aoh vậy, về yên oha la đy hn nhnì vạt mỗi nógđ đang hk chằm chán bước lại biến đó y hắn o mắt m, óc ,r tỷ oeht ,s Yên chằm hán pahí Tống htuê rồi n sẽ một Mặc, sững sư óc Trn nsg sau ehgN váy mỏng, ht.t
đến đường óc hu, gúhcn uit Mc ngại quá, “Trần nên trên muộn.” việc ta thật
“Độc Lúc biu rít ànnh iv ,lti cCá áđp xne ta hành ưcđ miN l,i gnũc T aưd cũng nàng Hoa hncếi có ovà, ny,à Lão đ huống oaH Lão nhạt ccá cih Vũ ôhkng gknhô ònc nói: yth đến đ s, igoá cCá ãđ giáo.” imN Bất ngươi cahư quá ôghkn còn Bhcá nên Bất cBhá ,đnế nh,Câ yuqết không t nhCâ gian lượt aogi T ngươi đ coh ydâ đi tmâ
nhi ig Bây .vn ếb,in uxt họ cách cgnũ hyt mt ychnu vừa
n.ioàg Bên
av mit il. buông tth h li trái ưnhgN mới nugx ca ah,hnn rất