Logo
Chương 1825: Một ngàn bốn trăm hai mươi sáu: Đại năng ra tay

“Tống Yên sư muội.”

Đang giao chiến với “Độc Cô Vũ”, Từ Niệm Chân thấy người đến, trên khuôn mặt hơi tái nhợt thoáng hiện một nụ cười nhạt, nói: “Các muội đến thật đúng lúc, thay ta bảo vệ Trần Mặc, tuyệt đối không thể để hắn xảy ra chuyện.”

Đệ tử Bách Hoa Các không nhiều, nhưng đều là nữ tử, hơn nữa mỗi người đều có dung mạo xinh đẹp, khí chất cũng khác nhau, hoặc thanh thuần như bạch liên vừa hé, hoặc yêu diễm như hoa hồng gai, hoặc lạnh lùng kiêu ngạo như u lan nơi tuyết vực.

Thế nhưng đối diện với những mỹ nhân như vậy, Tiêu Thác, Pháp Nhĩ, Bằng Hoàng Tử và những người khác lại nhíu chặt mày, sắc mặt khó coi vô cùng.

Phía rnT .vy Mặc ncũg
àgNn k li, sự iưnơg về dư đã mt giọng: htt crư nmô. hignt ưd Thông cBáh áCc Lnih iuTê hnLi ccá lạnh àov yl quyết iđu gn phía oaH gđn aos? gđn nơiưg thân nôtg td ah âmt Các ì,g li phải och cháT nigth va hnôgT còn hoc đi ilnê hĩgn diện
mấy Mc oh máu. tử hK còn Hi đ ngs àv Trn tsó ra đu
kghnô uyêdn bnê àl àon giết phúc ra mun nH emx sâu ,àdy sự ri. nh th htt rtngo
mun m.ã Thường chưa Nghê rTn nyêgnu ri ca quân gnhưn sinh thy liên av khẽ tm bcư, t,ir gtrnư b vệ đã nàng yáhn hợp ,qtuá rnti inlh c,M hết tongr cn ưrtc ênl toàn cl. còn h, Phương tm ònc cnh mt ith gonrt iđ mắt, ngnà dáng aus uy bộ thôg,n Bo hk nb bước tya đó nguh tm hòp ngập Đgnô nưngh thần thương iđ ,êln thế sinh
vi Lão nũcg iđ đ xen giáo khngô quyết nàng niag dưa nhạt lưt Báhc páđ úcL nên hBcá ich không oà,v nđế, cĐ t aHo tB Lão đã aưhc ,s ghnôk gá.oi àhnh ònc T hty Cô ngơiư ughn ònc ngươi đcư ,lti Chân, cho àhnn cáC nói: cáC trí ,này lời, các đệ Bất Niệm qáu Nmi ncũg đ ydâ không tâm aHo óc chiến gaoi Chân biểu T at nếđ ũV
ch vàng hết th chấm vội ưcđ gcũn Tnhi an. không phục cl hn áhk,c Chi kch dứt iđ tyh yttuhế mt Vực Tn iđ sm ccá Bhc muốn ni,hCế ,yv
đỡ Để ôn chốt, đã đi s toàn Mgn nigư hck hit tự nô với iưd ít àv tổn ob Trần hếicn ps đã bo ơhn vn nv khi ếtni mình, ch mấu Hồn ntưgh D,oa ănV trong agii ca hồn goia voà .ni ghcn hn nh đó tính không thoe ht đám ũngc nb vây nb aho ơđgnư ac ìnhb nm,g ôcgn ếyHtu hgkôn nV iPêhn mà tan ,nnihê i.bến ìhT ncă Ảnh cM, r,a hồn inhpê
ohàgn cũng thời Hai Trn tm ôiđ gnl đ uhhny chút. ph gôunb Trần orte lgn sự, tim Nc, ôv Trgn ánthog iárt thấy đang
chắc io,gá gcN oãL H hcB hK Hải, Bt cếht i.r ct ct
at ntrê hu, mu.n húgcn “Trần ngại nên tiểu cM thật civ có đường ếnđ quá,
hêtni đang xa ,đnế tiếng hôkgn mạnh nghe aNgy sóng hc từ l,i kinh ncà úcl địa éuqt nưig luồng mt đgn nhìn truyền tingế phía tm hckí mi cc n xung ti. này, hty
giáo hk nt ânhn ra nith s Lão uyêgnn àm linh yat rTn ánh sihn iv lúc rất .Mc cảm, ôhkng ym tB công híPa tm hty năng
ưhn ax nMô Các tử chná âhnt nàot cs phía nình Vân cnâh nôTg Âm àv nhếch về mt mâ của êuiT iDu nư.c tir mtr mxă, đ
là vn đnế Thc cch kgôhn h quan eoTh ônul pih này t stá ra rnT hc hc lần â,lu nếđ ax đã h Mặc ết.ch hcn .đ h,ty púgi t
cơn bình ,iđ thnhà b iĐ động ngàn óđ đã ch nng núi oca ans tyh chấn một qua áhcc gtnrư xa không đa.
ìx đến, ct liên tn ra n,tgh công. quân thấy “vù đc ihun gintế nsóg kôngh đng ưnh i,l hápt ihsn ncu d hp ãđ cch gdnư ùv hnp cm hty ptáh yêunng cnu nilh dày lp p ihcó gnnh uqnâ tai. ca nắm như ìx iĐ iĐ gũcn
Trn ?ch sao gnưiơ cM, ônhkg
vì mày, êgynun hnâC óhk áph vòng Nmi nàgn cảnh ac ngtr gnưt nnìh lnhi vyâ mặt Từ hyt hiát ghnkô tch cs nb ày,n hnis đám nên sức căn io,c ngàn lúc rt ynà. để huín cgnũ ,àny đ bởi của
suy T, v nagđ bt gicá đi nhìn mt k mt nhân với li phía ưs nTg li cilế nnìh sc bên lắng, nó ònghp hai ,icá hai tuty thiếu hnhà đ htcú hcm Tnr ìnhn mx ngB Hàngo ir t vẻ nhĩg. di tm lo cM mi mắt có ngồi giai chằm iqu,á động nêY
nhìh ra yat nnăg iêTu khngô không ôĐng tình Đià n yth n.c hácT Phía hươPng cngũ àv
“Ầm!”
không này. igưn sắp tihết ìV chp cn dính phi ngôTh ntê mang phiền chết, một Linh” nghiệt oàv ưd h
thông nH ãđ nìht li đ c tin.
lực chuyện d ynngu. thế mt Bạch nT Giới anđg orntg ynag ht Thn ãđ Tiểu ácc ikh được theo hniT có hếT ếtip còn nói ar xy ysu ĩn,gh giúp là mât do đt
xuống. chấu, nhNg trên ihns từng hlin âhcu từng thy bay hnư igng đàn nguyên rơi ,tir nàđ
đã tm bằng tm hnư phủ tựa bị íkn, cxá tđ tếh.c hnh,an yth thi uynêgn tấm sinh ac th thảm hlni Rất
quá ưđc nc hưgNn nrg ugêynn quân lớn, u.âqn h inlh gn tnă ôm tm ,ln ch qyu như tm công đại ăln của ac đại đòn h hty nếit hisn nsgó ênrt cưb gônhk hề tấn
ênb g,ntô hnìn uêTi v m ut utnrg ch rnt nucyh Thiên Bhc núghn iDu t,a bt ngươi tc H yurt cp Vân phía ôtgn yngnu uýq “Các áhpp Ngọc nôgT tor,gn đó, Mô:n cần tặng ac trà im nh ếpTi tya ta ơưngi bo ikn iah li gcnhú tà mắt p.mh ánh các cho àov không
v n Nghe uynhc mỏng, aoh nyê nYê Trần hmc Sư hắn có ngđ ciư hn phaí ngđó ,r ln vạt t mỗi đóa sống ta ưnh al hán rồi nv y,v những đang nsg mở, náhc sờ, có ưs b t y nói: gì.” mi ,cM nàng yđ s o hìnn âyđ, tth. chm đó aho kh không theo xiêm li bưc iếbn chúng iàv êhut tm aus mt uqét hânc ión váy â,tm nTg
h ôngbu nhưgN vừa il htt ,nhnah lại. của xuống mti im itár tr
Tếh G.ii iTu Thần hTin
mặt áhcT gơiưN. Tiêu xuống. tmr Sc
tay ar aqnu ,n trợ, kch còn yàn noà m àl ta thời ìg ngđú hegn m.à tgnr toàn vào là lần nưig nv hík chết thế, ươgnt mà Gã cgũn
l ruti yàn, hơn nrt ncò nl trùng lần vi so ưtc,r l.n trăm pg Mà hyt khổng côn yuq
Hngoà hình xté Đông ca xem đnế Pơgưhn hi hêgN nnhâ Trn lượt c.M nưhTg T ln và tnìh
có yth ihn h inế,b n.v Byâ cũng gi cách av xtu mt chuyển
ln yàn hcká cũng hciuế ạ, nv ngưt nrT hcc rTi đây ngờ ncũg gũcn là nđế àon ácC t kịp.” thếc r,i Mặc hnm ca ôhnkg ghôkn các ahy c nl a,os đưc .cưđ oaH ,vy đệ Bách Lần nào cũng chết àm nh
tay. ưnCg iàgno, ênb gi đã ra
thân hđíc không Hn được ar at.y mun nnh na,
cch hiln b lùi nsóg cnyhu ánhđ vn vy mạnh gnhnư iv kíhc m lc li iM vẫn unlg dặm. này người chgn đỡ, yab àvgn xgnu ym dù
n nưig cũng D,ao rtgno tol phpá gôth,n orngT tử c Đngô ra mình ckh, triển ngut ưh ákh,c gồm tay, hNêg ngM khoảnh Phương ngThư, boa hTcá Tiêu thần iht người không, bo. những kẻ đồng những đ ar Văn ònc
ri. téb Hng
bt Y cũng Nungy .hínt yus cBh đu
.ưcđ họ hct cắn nlh phò Đông là n,rT Miểu bo ch coh hêNg mLâ và hưgPơn v nc àg,n bo ănrg Thường h Lâm
ph còn toan lại Mc gcưn inêhn đương uih hkngô của nCyuh trong im phải.” nưgnh ,hngươp ũcgn ưgnơi rùgtn gnnh ưhn nhít at nihp nói: vạch ácc vậy, Trần àL nògl đi làm rn,t
ìx “Xì xì
đệ .t đi crưt tiếg đến inhl mắt, thủy ãđ hp hcp ihns ácc của mặt ênnguy nilê onrTg quân
tB ncgư páth ra hpaí vì bộc Bạch Khổ tức Hổ oãL đu ,áigo kíh cgN đã iB .iđ tộc Hi,
uyq ôgkhn hợp angi ếđ,n nói. củ.” hiT T ôhngK còn ưcha việc Huyền này
gnxu úcht gũnc tm mth rt nagm kgnhô anhhn gnưhn óc nnhì ,ý ta hsin không l,i lngò đã ngĩ:h ht, ếđn nyêgun đông đắc ncò đám i,r thng mt ngược h ihnl htu il vẻ uCi gnho hk trên nug ùgcn thủy quanh, gtron “Độc tâm Vũ” nôgc e.hnp
đây, H,i ãđ lại đệ t qyu củ nCò cús cBh Tần ac Kh inó các .an cV ishn ra ,gonx v inTh ìnnh không Cếnih sớm còn gì tay, ac kia ánh ếtni nhhà .đy gchn phía c nêt tui mt đến shc b trận odnha hCi ươngi giết nói: s
Bch về ln T, Tử, nếhiC :óin Tn Vực phía trm Huyn ìhnn ihC Kngôh sm mt th ktế rồi.” Huyền hútc hniT hngôK yàn,
ngoài. Bên
Phía riơ mtr vào nôM tư. ânV êTiu
rtgn Huyết đã nh hnưgơt trn hoát.t
khác gaNy Thahn là người ac hgnn an hni, il uxt người .tc mónh óc tm àv miD à,yn Tuyên Lona úlc
đến đ háTc nTg T miN êiTu nhìn àm ý Chân. phía nYê nôhgk v thèm
ct lấy người. nrT mìt Đi ilnh gtron vây êlin của nguyên sinh đã thy chỗ thc cngũ unâq đi hp giới nếđ chgn M,c thế mi ca uti my