Logo
Chương 4: Kế mượn đao giết người (1)

Chương 4: Kế mượn đao giết người (1)

Tang Đông ngay lập tức hiểu được ý nói của Trầm Đống, vội vàng nói: “Đống ca, ta có tiền, ta có rất nhiều tiền. Chỉ cần ngươi không giết ta, ta đều đem hết tiền cho ngươi.”

Thẩm Đống trầm giọng nói: “ Ngươi có bao nhiêu tiền, mau nói rõ cho ta, nếu số tiền quá ít thì xuống dưới bán trứng vịt đi.”

Tang Đông nuốt nước khan nói: “Ta có năm triệu.”

ađ oàv ac nham .ir hsn.i êbn nôM tên Tinh ar tiên yx Đông hmT aik koé ng.Đ chuyện rtăm ônĐg nbà lưu ab gnaT đnáh nĐ ơhn ac “Tưởng
óc nngêyu của sâu pih tích .hưgnt cnuhy rogTn ht sihn iang ưHgn thời hnnâ tm ar ,àyn tiên ngắn hnpâ thc xa ca rất gnH lại qu Tưởng
Đng .ca ,Vgnâ óni: lên, tm Hoa A sáng
ếtK quả?”
tỉnh :hi Thẩm ni?uhê Đống cho Mt ãm ,il nTag gĐôn Làm bao
hắn.” shni hgnôk đã nĐ bn gnĐ là piết chính trên cơ quan đa còn nắm Ch hắn ión: ca này lão iđ àl Môn tgnr nc Điu hìt an, à,nb gi Thẩm .unq Tưởng trọng uaqn tiên th óc
tc VT,K A gi hco hn ih st ca dn két lp iđ ìtm ta Thẩm ưgin ,aHo ntê đ ika. Đống
nuhyc A ,iDêu vy? ìg óc
nđúg rồi.” “À
.tmâ itb ht rgTno tnurg sang trgn tm
hô.gnK
aoH A h.ui ni:ó “Đã
oãl nil hn chết angT em Đòn ùndg nLog là là ln dao ac mnu ca õr .at Đông ca cho lên ac nco ta đích nh irat tr hn àlm hnt đ ếgit Mục cn M,ôn chính đại gnKh rt n,gàr
aH ha ha ha
.đi ơgiưN amu uh igi uq tyqếu
đập lgnù óin: xcíh htt m,hcí àbn, ưnc mun ,ir ngươi nđế này qu s gây thc Thẩm Đã Đống nlh hế.ct ly umn áing
nagT ngĐô sắt nió: “Ở kté của togrn VKT.
ul lên Thẩm A oaH .ahi Rt Đống nnahh đưa ãđ
i:nó hKgn ý êuDi shni, nưTg do Long?” tiên Trần dự ngài do
đ không Nói àov mấu Đông tấn Tmh Tnga hnĩl A của iđm của đây, hti chọn Đồn cth Tưởng niTh nió: th gcôn tiên n,ôM iuê,D Đống. ý ìg? trước li Đgnô báo nyà cth sinh icV nđế ngd ,il
ngux Mới Hoa. Thẩm bưc gi của gnĐ xe, A iln hnn được cuc
gật ,uđ oHa A óni: c.Đư
êninh ta âmch ar hipn iT Thẩm ngĐ đã àL ai och lệnh ?ơignư một f,oas ếuiđ phức? i:h ign đột tmì âyg đến nêrt thuốc sao il yta
intê nshi hn chắc ưngT gĐn lợi nh ếNu ayt Tmh ây,đ hại. đã v khen
vốn “Khủng Đôg,n thể.” Tang lc ac hnht cầu àl ưngT ac nhkgô Long óc thì ngăn ànH hn nhưng iđ sinh đ :nói bnâ đ ta tinê
mn hỏi: ?âđu Thẩm S gnĐ đó tiền
bằng mtì muộn nih,ên Đng Tuy sm ra chứng s thôi. hmT ũgnc
ul “Ta ta đ ah,i ngux đón ngài.”
oiag hco ta ,Hao “A ngươi.”
nhôgk sẽ Hnà đáp: ri gp chắc ch? cr rTn êDiu ânB
Chuyện đã ba cho at ngươi.” ghn đến đ ăn ôĐng ht:gn ca triệu nữa, vi ôngkh àL này, nào còn ơni nl áph nước óin ntr cvi gTna nBâ Hàn để ãđ àml
óc hắn cgũn có làm thủ tm Tmh Hàn là không bng gnH hngn kết nư.gH ìg. it ac được Không ĩhnl gtnor chứng, ânB nĐg
Lúc yhc c,a Đgn đnà ngĐ y.âđ ó:ni ti em hhann ,ynà stá ngóhc êtnr đang mTh nhc ca đnưg ti
nhiên ia H:oa Hnà đng li ar inó Đống ế.tbi Tmh đi ac nói ayuq với uđ A coh cửa ân,B tđ ti nyChu
nkgôh vía to: ôh di nhKg,ô Đông nói Tang vi sợ ta lnê hiã nđế hn ymâ,
ếhtc địa chiếm at agnT nòc ãđ ưcđ tKế Đng Tmh giữ.” hắn ànb của ,ir quả Đông
bná tgnr yV tv Mau xuống i.l ta gĐn dưi đi.” Tmr iưc lạnh, nói: ôti,h nxi
ếht tiền iđ. nói: Đgn ciư hTm yL
tè tnê s nĐgô nữa.” ãđ TKV lên: ãvi đến mt đứng nưig Tang mát c ,ri và hét Ta triệu
là la sắt ra, .M mt kté đy la chưa ôđ cnò nph Thm nbê m đô gnH rngto gĐn gKnô, hn
t.hế ar Tnga còn đem đ ãm mt nli hôkgn nói cự, nĐgô kháng hácc nào
ngươi at ngĐ ơưgnht ngươi v Đôgn có ếth ta t rồi, c,a ht đcư ganT ra đưa thể cho đáng hưac? tiền uđ óni: mđe
ã.m ìtm ôhngk đã a,c két ibtế ts, mt cúngh lại nưnhg nĐg ưcđ ta
at “Đống hpát khích i:nó ir. hnp A a,c chúng Hoa tài
igy uDi,ê g,Hưn ac đcư gi hnn inêt t iđ cuc qut gnH ãol Tưởng Trần ni,hs .tnrg
óc giơNư gna lớn đ.y lá
i.tn Đng cáhx quán násg túi Đông, ig ,nđe cm aT màu quyết Tang đi đ ly ió:n chia Giải xong Thẩm mai nđế v raB tui ,trcư
umư gitế hắn động, oad hui glòn đao rõ đây ân.B của ưngi nmư ànH mâ nrogT Thẩm Đống pl là ar ct
ìmhn đàn ca óNi lên Thẩm ngĐ đánh Đông Nhạc Tang đi mnag tỉnh, gaTn Hỉ Đông xe xong em tải mt cbư nói KTV ti cếchi bt hai othe .it
đã “Ta i,r nưig uâđ? it các gnađ
gĐnô nhTi đ mất sinh vào nôghk exm ưci Ln tiên nl: gnĐô Tưởng trộm nắm này à.m âyđ. og do àg s “Cái âuđ ncò mt xong iug Tang này
cổ thì qtué onc oHa của dao auq kp gxno Chưa A hắn. đã inó
Ch.c
tiếc, Đông hn là angT phế ghknô đáng at kẻ vật. nưghN lại ngờ chính