Logo
Chương 964: Biện pháp của Thẩm Đống (2)

Lý Siêu Nhân rõ ràng cũng nghĩ đến điểm này, tay cầm chứng cứ run lên, vừa xem vừa nói: “Đây không chỉ là một ân tình, mà còn là chiếc chìa khóa phát triển lớn mạnh của Lý gia. Thẩm tiên sinh, ta thật không biết phải cảm ơn ngươi thế nào.”

Thẩm Đống phất tay, nói: “Không cần khách sáo. Cùng thuộc một dòng máu Hoa Hạ, khi đối mặt với sự áp bức của người ngoại quốc, nếu chúng ta không đoàn kết, thì sẽ hoàn toàn tiêu đời. Tuy nhiên, Lý Hiệp Sĩ, ngươi vẫn phải cẩn thận một chút. Ưng Tước quốc không phải Hồng Kông, thế lực đen hoành hành. Ngươi muốn đầu tư ở đó, chỉ dựa vào chính phủ là không đủ, phải có sự hỗ trợ từ thế lực đen. Ít nhất là sau khi bị ức hiếp, có người đứng ra báo thù cho ngươi.”

Đỗ Vũ Tân ho khẽ một tiếng, nói: “Thẩm tiên sinh, không đến mức đó chứ?”

Thẩm Đống cười nói: “Dù sao thì Đăng Tháp quốc là như vậy. Ưng Tước quốc và Đăng Tháp quốc có chung nguồn gốc, chắc cũng không khác lắm.”

ngay tr nxah ct Hoắc nên lập xoa. Ưgn ônĐg ac Sắc mặt
ta.” đmá hn đản Hoắc ngoan cuq ig i.đ ,ãlo Nếu một Ngươi óc chỉ .h ht cưT ônhkg dữ hèn hip là ngĐ grn oànđ cho “Ta ar ngươi gnƯ nói: mTh hung hơn cn, ngươi ngoãn, s hnát ngươi mun gnc. Tập h inh thể
bị Suýt .ri n na vệ sợ. “Thật nhà ta sinh gánđ ngtro áqu tếch
ũV đi ênti óc hmT ươgni :hi ni,hs Tân ?nôkhg Đỗ
......
ndùg Không cđ không ti quan ôgknh mgn hắn, trong ab yht ytut Siêu nhìn hmT ht không, usa của đối hắn hntí thầm ghĩn ýL mc nếu chcá glòn gcnh hca ũgcn phó âtm ,gnĐ yàn n.òc biu ac nkhôg biết đi s âhnN vi mình. con nhôgk
iat mt tiên là uChyn tin ciư ânT tức ac ,hsin ĩS óc gì hTm ãđ giải theo mtâ v có n mi nhiều quế,yt Hco tếbi tiếp kô?nhg piH ,nKôg gtưnơh urntg nHg ac nói: iơưgn Đỗ ia.g kônhg
Cm oHc nói: Ưng uyqn, .nơ ôm ôĐng
Ưng mC ơ.n ,uđ ni:ó Đông Hoắc tg
Knhgô ,ưcđ bo .ob ũV Tân đây Đ yl là óni: hcế
kghn tht vô hêin.t Đmá bố hppá ynà vô àl
hi xem hiu àyn ta mdá ar .ir ar hiun ginơư nào h hia rt. Tho i:ón Đng có tư hHa,a óđ, il a,r ahó bang mhT uđ
mhT sn.ih vệ ,ac at A chỉ gtnu óc nhà b Wan nog,v nổ n. coH àl Tsuen a.oHn một Không ưhgtnơ iag
không sao nữa.” ta nữa, ành iđ Dù ámd tòa vào làm việc
êiSu Đ đến a.nW eusnT Đông Ưng coH tR văn ânT, hàn Nhân aòt h,nanh ògpnh
nơigư ión iv gp ngƯ đni Cúp của tih,o taò cynhu Đông: ri. Thẩm nhà gnĐ “Hoắc lão, òpghn vnă coH
phải nrgot ta hnt Xã k ?óđ th hnư ngắn ar Thẩm thời rntgư gĐn sao ó:in óc nôhkg hgnn ntê,i àlm mtì Đ, gian nhgk bố yv
21 ac nhà miđ aĐ v tầng à.nh v tòa hsin n
mob áph tung hc mt vài ôncg ôhgnk ln, cu và cb bn ngd s icá được Quả sức óc ưtn.g nổ
cHo cũng h.káhc tục gônĐ ưgnl vậy, tâm im cửa, ta nmh grtnu đang của sinh, mất mtâ Tiếp óc gnr lo ni:ó đóng các itên Thẩm khác sẽ haodn ngh.ip nhiều “Vài rungt lắng gh?knô gmi gnƯ ìg thương cách e ngươi hnư đã
auqn iv chỉ nêit c bây rồi.” Nhân nó, ig iv ơn ngđ is,nh nói lòng áuq óc gai at àit iư.ơng Suêi sự gt,nr ión: hmT đi iưnơg hCgn thật ,yv àyn tếib óc thpá
mdá uđ làm Khách icv c atò hkgnô đã tt gnàh cyh xuống i.dư nhà,
aHah, H ón:i mạng ba Đại nc cách lêni agi diện dám của ngươi, cá voà nữa.” Đống ếđn ànođ nơđ imư trung đại quan h. có h i.ưgn đt không s mád “Còn có chỉ giản Ưng của tiếg ta ac mt ba .ơhn tníh gnkho ndi hnm cTư cHo bom pT Thm ht ,ìmhn stá quc ngươi âmt của huêt
Đỗ Vũ lặng. âTn ànot àonh câm
quá b,àn .đgán Vũ thT tức :ión đập àl Tân ing Đỗ
Tân htì chính sao?” kôgnh Đ lập tức ũV hỏi: “Cách tngh
miư n àl thế chn bom, v nói, hàn ođnà ac ùTy mại nơđ .iag uq mm ci,ư nc Kngôh òTa .oxng tiện ca Tước gp àl người ió:n tìh giản tđ Đng h đứng hơgtưn Thẩm pT hcc iàv gnƯ K cuq. unhi tmì hếT là aus ?ai lần á.uq Hco
vô thì ảnh hgnư ngưhN t ngcù hại.
và qu.c Ta hNnâ ctúh quan ch h iv Bnga :óin chủ Hồng gnƯ óc của Tước Siêu bnga ynQu iĐ
Thẩm ac úcL ,àyn ero Đống nđi tiho .nlê
ón:i ngđ âNnh đi Siêu Đỗ àv ũV i.ơgnư thanh “Ta gcnù Tân
mt ói:n đi thí hiơ bước.” v, rtcư Các Đông Ưng tth sâu, ta Hoắc tm
kgônh tya giơ óc Thẩm yV áhcc nói: .oàn gnĐ at l,nê ahi thì
oAl, đó? ai
ol,ã sao đyâ? byâ coH lmà ig
bnê ngƯ r,a lập gnưi .nqhua bưc im vây Hoắc Đông t tức tnrgo
thì không rntgo ghtn hkgn nói: gnĐ áhcc th ra nng mtì mhT hchní bố đó. những ùDgn k ngia thi
rồi.” “Được ếbit rồi, ta
nát nxô x.oa người Mi ànb
tiên gnơiư icư Hoắc sinh, nói: khổ Ưng hcác tcíhh ac Đông hp aih mhT không at. với đu