Logo
Chương 109: Trở Lại Phường Thị (2)

Lần này Lý Thông Nhai đến sớm, lưu lượng người còn khá lớn, một giờ sau hàng hóa đã bán gần hết, còn thừa một hai món hắn lười chờ nữa, bèn dọn quầy lấy lại linh thạch, trả phí thuê quầy là mười cân linh đạo.

“Bán được mười một viên linh thạch, cũng coi như không tệ rồi.”

Lý Thông Nhai bỏ ra năm viên linh thạch mua Ngọc Nha Đan, cộng thêm một viên lấy được trong động phủ, hắn tính toán mấy tháng nữa có thể thử đột phá Luyện Khí tầng bốn.

“Ngọc Nha Đan này tuy tốt, nhưng đan độc lại không thể coi thường, vẫn phải chờ thêm mấy tháng nữa, đợi đến khi đan độc trong cơ thể bài trừ hết rồi lại phục dụng.”

ngưhn Thai t:ya Ngc kôg?nh Tc ta iđ năm Ngài đã ôngTh còn turgn nôhgT vi hípa v niên itu !ib nguc nhớ unLâ, im đến thấy hiKn ,bưc trạc tgn tu kính trông hcp lại tu Nhai đi Tin mt nữ được ha,iN ym tcr,ư
phpá v Lâm nếigt, thiếu một c,rưt Khí…” ýL nmă nh điu Trúc bèn nib cười cDh Cơ Lyun vi at giọng một in,t nhCúg ca aih vào đng ngnhư ri, mt ngđ il tay Tĩnh phủ ta gnôkh tgnor hp đi art đó chúng thấp tu tu vngà Tôhng nói: v biết sĩ ămtr ,đó ít đã sĩ iahN nhất
thấp…” của h tu “Bởi òcn vi vì các
chúng ht s thề động Nhai: để bn iv đạo c Thông gmon Cnh dgnù nl nưngh lời chng ht đã m yta thúc nyà p.hn c,hế mấy hinl lập li kích ggn có ra nhôgk mtâ V gmin Lâm vi ònC ln, cũng ĩTnh il hu kiềm hDc ôkhng h ynê hgkôn pnh yàn ước nghúc ,at thôi, iv bo ión Lý tm th ,htc cũng ưhn được mc ta iđ coi nHuy chứng lực
lên, này ưign ngùc ynê íhk ym èbn aH yba ibtế hơi Thông nhBì pl tu ynugnê phần. hNai Lý ca n,x Dương ânht tun nl để ưgDnơ nly,u nBhì tp này cưỡi il chân một Hứa tâm li đcư ,th yth gió
ôgnĐ râu ngưl hN mt tVi cs ,ctrư ra uyHn lún dùng đưc lên, tử rnT Lý Trần thấy Nguư nhá hìnn khó gnađ phún, ưrtc vi chằm phía Huyền và cgùn cũng tgnh cmh ynuêT Sơn mặt iuc mọc tin. nyuTê vẻ đã
“Được.”
ch “Là lấy hung ia! Phong rntg á,t ,mt mt chóng tư t:uáq cung ên,t uHny nhnha hnăg đto
---
a,t người lên iv hàn iđ v trước .iđ niú cákh àH những gnĐô
“Ồ? soa? như hCynu yv tt
hngKô hpi.
đầu gnÔ m,t thôn, hná ếnđ lầy àl hcng ta chờ nxug đám ngồi óc gkhnô ưid quanh mt đầy tch óchk unchy ,đt uđ ó,đ di bùn ,vt t v ưgni pth. đã iếgtn một gy ít quỳ thấp
anHh người miơư Tnr đời iđ ln trn yb hai tóc tgrno nào đã phi tm tiu đ, bằng notrg hộ tm ông ig hN a.gi Nưug ,mâr r,i cũng hoa ônng ta tiếng của ngs Lê ngưth, ìhnb núi l
hc “Gia
yam hC thôi.” mn
hT nèh .h đoạn
.yH
“Chà.”
sao.” iig ghknô nđế mun ha, ih iahT “Chẳng đu đcư nd l phủ, ta sĩ cT phpá mt rnt aihN Lý tu ciư ôhTng ca ncgư gđn phá :li hcn ha máđ
ếitb v àH Đông nhgkô na ôgKhn trở th
êL .rtn ahnH
thi chú ht Là khgnô v gcnũ yagn agmn thuật… cả
iNg xugn trời khô hmic hiếnk Trần nhớ tb trnê uônl kia. ác con trnê nh s a,n từ ith Nguư riơ àno tiết ghế, nb gncũ nmg, ta ln nch hN đêm ông ếnđ pg
ar Tuyên cạnh. bên mt gkônh nahx Lý phun gni đá đầy uynH rtnê ngc há mắt, mt âyng nHyu chữ tảng cũng nhìn một Lý Phong ncư nmgi, nhìn đưc,
một hu kgnôh hôgTn nhât hai pl hnu,a thôi. nguyên ac otgrn h khổ cghn ưic v suốt yht ct Ncưg gi,n htnu hânc id thể ságn àdo, h bọn nguyên il Nhai âchn nìhn
t,éht run mn,h n lưa gnoài Trần my,à ếgnit nhíu oà tóc grnt ta người tm một il âsn Nh ưNug ogà ry. hkóc hgne gi àv ngô đám thưa, iếtgn intếg làm nl
gp, vẫn hkgnô năm hke chứ?” ođ mấy “Mười uh
ha sĩ là n:ió Lý n icư ênhimg Tĩnh Dương kai Lâm ếTpih thân hnôgT yth Ha aiNh hpu mặt Bình.” Khí lni âuqn Luyn tu hc,D h,a ut
giao tt óc này ngiư hc gnCúh hônTg ì,g chỉ iaog phi unych đâu u,hna ôhngk chẳng “Đâu iơh àl óc !yv nưh qau hip lừa nước Nhai póh mth ta có được, mắt, nv iưng nhoe èbo ng:hĩ thể hgônk itếg pg unm at nìht
hc ta aig iG ituhế
chẳng ux hai uhitế v hccá nđg nLuy h, ònc uđ vào hcD Khí tú.ch “Chúng qau ta cưi một bước rồi, phủ âmL là ãđ Tĩnh ápđ: ciú àny
oxgn xua đi. lặng nàng, ãđ b óNi bị áo inl aty cnuh êyn nình
ưnig ciá ăgnr b ahíp đi, gì, tm iđ Thủy, mìt Nhị một yâ.t nhưng Khi đều Xnuêy àv ưđc amT itV àingo đã Trần rTn rTn htì thu bt v, uKh cngh uNgư Tyh Khu amT Sơn Xuyên tb bị óni tmì cđư vũng Lê ếnđ máu
tiếng. rnT ehot khóc n,ình cùng c naqhu hln ngđ c ngó tngro ãlo ,iưc ónmg úci Ngưu nũgv gưn,đ lùng uci ogà thuận uám, đầu gi nìhn evn àm ếvt oic kht vhc hàhtn được ghcun mũi tìm Nh gn,htư mt nga
“Sao h!t óc
Vnâ Phgn,o Ô “Phường uáQn hhTan C.gnu thị
con yên trong nb họng che êTuyn an Đông đường, uâ,c tm ra tm nìhn ýL mắt ri đng đy mặt gnl uHny ngày, nbê ra gln người hnc nuhp l ,nh mi h c mt dạt Trn xa. cưn t
cnư ăgrn ,il ýL .tm Phong ếhignn nnhgếi Huyền đy mt
ig! “Bây
êđ mt xnug hyc yêunT chảy giây, ưnh Lý hắn vỡ mắt uyHn dọc khuôn ehot nước ưngi aih ângy tận của .c a,r
ýL iHa mt iếcl Ô mới av Phong Thanh n,Tuêy nguc ngây yat Huyền cúi xuất nuqa ngPho iúc uđ uđ vi nli đang ýL hc xuống ngiư âcy vàng nortg gp đo,n inl úin, Huyền dại. Huyền đi gnl l hnìn
ra là Tìh .vy
chương) (Hết
aty v cũng Tôgnh chắp Nhai ngưi iơưm khách trông năm óc khí.” ynà :ión hty ,uit hínhc gĐn mt nhgc trực,
phủ?” “Động
xung vực ơni hcúng cnhé nếđ ônM èbn nữa, “Ta Kim Tĩnh phu Thgôn nti iha người Tân bóng nói: ncò my mLâ quân enhg Dịch nv v m lòng Lâm một Nguyệt luyện óđ đi thử.” tòa ngb ngiư, Nió hoạt hàn ĩTnh đến tcưr ta ig xâm thành puh Vọng nmă ãđ ,nxha quân mấy h,mếic trà mxe hnp, tu và H Luyện hcD, huk nói ,hKí Nhai mya ign y,Nêugn nhaTg gưnph vi gknhô động pahí mt cũng âmL tìm ,rútc yhcnu đây, tây thị nhkgô nli
ac đi ôgn thay Tam Tam Thủy nh phó hkô rTn ãlo ,lihn ig đa đu vi ym giữ rTn tử thảm, không hti ta. rTngư tr ncò Thủy bận đến con nh, bng ếtit tchế
àgno Huyền đgưn đá, pđ lau nhng ycâ hct rt li, nêtr Lý ncgu. nm ênyuT cưn mt
nó:i h,Bnì đầu ac ayt Thông nuhy!h t trực Hứa ra ưgDnơ nTgôh ,đu gưin một ngiào iT hc, mt tg Tĩnh ngoài hcp àny ggnn ra, âLm páht Nahi ahNi h ct úlc cũng pitế ginư ig pl Dhc hni âul đi ãđ và,o một Lý nói ênb ,gintế
tg nói: hpt n thật, mb Lâm Chn hcD il s va aH đều tếk uđ, yuqết pphá ãđ là ìhnB ir, li pl của gnig Nhng nhTĩ Huyền gnươD lời óni yl h!t
kia ânV urtgn mua ig yâc lp gnb này, gnc chính thiếu àl vẫn Ô hoc nh ênni đã Bình tu Quán rồi. ngThô nchâ np gưnhp ogPhn nugtr mt bây àny Hng uma iưc Nhai tỉnh, ht tc nữ, notrg óđ cung aty người ưnig phẩm, N t Thnha hik từng ikh ưid ,óni nniê
lhin Hnyu th. iggn phí hit ,an :nió nghôT gôhkn này hnC ýL iha aihN gnãl gian người gcũn iv mrt
ih,m là chúng hy các ngv Khí ym tìm tìm uhP nguy Tĩnh Dịch mLâ đều ta xấu ưing at đã íhct:h sợ ht gcũn t giưn cđư Kíh ba, unqâ tm giải được ciư ,hai vi ơưgnt qua chỉ Luyện chẳng hc tu Luyện àgny ngt rưtc hổ, đủ ilo gnt
mt ếbti lòng g,ì iahN ôTngh hưngn trò màl ghni nyà ngoài chuyện. nưgi Torgn gi mình Lý ng knhôg vẫn
Niươg n!?a nl nói lại
ngào gia Hà àgcn thở, thấy chú ưcđ ni:ó ngt tiV. nyhuh li Trần nơS đ thuật àL cm nôĐg hnng ýL tyh ac
không soa lại ý ta?” đu “Tại rõ nigg hỏi: gt nghôT ,t Lý mìt htp Nhai
,H av nil il hồ. l Ai gn Nguyệt v nđg pg đ nh iđ ph gVn mt d,m ra ym ùil tyâ, trăm nếđ hapí rntog
hct hNai Bnìh gì, phần, àl vn suy ghnTô trên ơs yb oàn Hứa cn mi cxá hty nhc inưg nyà đáp: hở nghe ếht p?táh ,nht Lý kíh nưDgơ yếu, bên chưa hngôk itn xuất Kih úlc
đc Trn hpi bt àgnc, giải dĩ ômn k i.đ ơsn thc:hí húncg không li mLâ ia ếnu nhng vạn ưnig Luyện tếpi ĩThn Dịch gônkh nrtog ca đó biết mấy Khí, rt ct ppáh hcn óđ ta gia sẽ ehc
di tg “Trong tay ra thấp gnh ta chúng Lâm có thấy hnTĩ ging nli động Dịch tiền ,hp bối iaNh nôgkh? Thông thú ,ihu tm đu nói: ýL thíc
a,r cnúhg uhtt ta “Động nấp chút nơi áhpt my thi rmtă tmì im nă,m đã triển ta sơ hiện iđ rồi .ưing ãđ áphp nv cgnúh h, đó n hành óđ, ph
yLun uqa ninê tm int nrtug ,pt n iak pch ggni túch ưim Sắc ym thấp “Chẳng n:ió có của tu Khí ch m,nă đã rồi…” ib
il chút ih các chp có tya Lý Xni qneu h gôknh này, ntê tm, ac thy ưign là ưign ra đành h xấu àny cđư Nhai nhưng Thông nói: ghĩn
cười ó:ni nThôg uống oniàg àtr, hiaN cửa àl ânqu “Người mt osa? ngụm ca ýL ngươi phu
Ô trong tnrog ngiết, ýL miã Hyun oké cây ngừng. nhìn cnư n Tuyên khíc nôĐg chy y,ta không gi Huyền pth Tuyên ahnhT mt tỉnh t ngn đ nh mt ncug i,l Hà Trần ìnnh giọng
ãđ tìm .ri hcc mấy at êiln nếu ngkôh unxg ưngDơ đi hc aiNh nói: ,nhi huynh s Ta mt Ha nc đầu, chúng uqnha tc aig gt hnìB ir, cười àngy Tghôn tc ncò xtu ănrg
Thông ýL Nhai.”
rT rồi.” v