Logo
Chương 31: Vạn Thiên Thương

Vạn Tiêu Hoa ngồi trước bàn, vẻ mệt mỏi không thể che giấu được. Các tu sĩ Ngọc Kinh Luân ở Thăng Dương phủ đã ngưng tụ Linh Luân, theo lý thì ba ngày ba đêm không ngủ cũng vẫn tinh thần phấn chấn, nhưng gần đây có quá nhiều chuyện rắc rối, Vạn Tiêu Hoa cũng tự cảm thấy mình không chịu nổi nữa.

“Liễu gia phái người truyền tin đến, Nguyên Khải, ngươi thấy sao?”

Xoa xoa huyệt thái dương, Vạn Tiêu Hoa mệt mỏi nhìn về phía mọi người bên dưới.

Vạn Nguyên Khải còn chưa kịp lên tiếng, một đại hán ngồi bên đã lớn tiếng nói:

nghà thấy ành ămn nb núcgh num giao cho nên sống ,ir ly gnhà nv “Liễu gmi c phm ab trong gia tm ab đu trọng.” làm ni cng việc họ sp phần, àny ph,n at còn bớt, tt tồn sẽ hnkôg
iLu tu nếu nô,gt phải hành sao?” b cnhúg ntogr ,ti gđna gia óc hi ta làm giưn
hKhác ir. kíh
đã gôTnh khi viện, .il tni Liễu ar mâ nil iđ h aihN genh ncíhh t gia, nrtuy tới tiu Kính, ưbc niv dừng thấy mới inv iđ Liễu ar ahnht
htm lnê, nêhiT nhướng àmy Tnưghơ Vạn ct Lgnô lập gnh:ĩ
niưg ìhnB hgeN uqn iac chuyện knghô emx cũng Niah t olã cẩn thận, ra iag nyà ,aig gia ika iak Hạng hai Liễu cao ndi, Liu nkhôg th,p phân lộ giờ ôhgnT hgtnư này nuhyh .àno cgnù biết inó Liễu ghknô il do hết Liu đ nói
hc tu uit là chúc cảnh n!gm ô,iht Tức Thai đáng iig không auq ìg nCgh
đi óni Bn ìg chuyện họ gi v xa hc! i!r ãđ hếct cha đều không nhà màL thư
nhn cl ếtg,in íkh thể pháp cơ một khẽ Nhai gnng tuôn cười cm tức, hTông trong háik r,oàt uiL chhn uđi ó:in mc ngôkh
aiNh hỏi: cảm gign lmi uth Liễu c,xú hnTgô trm
nnê gNyêun tm m óin ingm kia Vạn ưc,b đại ith nôkhg Thấy nitế áhn clú nlê ynà htn iKh mi ni:ó li,
“Vạn Thương, ntgr!ư tc Vạn i,ga ếikn iếhtu bái ênhTi
,tc hCu bốn nmă, bt nhth.à ãđ mex Hnàh như gn
hai hc c rtnê ,v uđ Nhai Điền hui mắt Thông thầm Thông vẻ ntorg iNha iuL hnĩ:g Lui ,rõ iuL nhìn cM
c,Kúh của ohgn uiL chút đáp mắt qauy Nhai hk Nhai áhn Thông Liễu tnhrá il. đu loạn đ,i
hìBn iuL áci nl nói: Huny mô ùgdn óhkc sc unTêy ikh hNm Nhi, ttáho của
il Tiêu tg giọng u,đ nh óin: Vạn Hoa
yChnu ì?g
nhắm thu Nưgi ac cohh vào này ta! hnp únhcg unm ba
chua glưn Huyền txó rt iLu túhc ihaN nhgàn v nhẹ Lui Thông Tun,yê voà :li
aCh là mt của hậu…” onhak ưgrnt tm hyuhn gniư tốt, ngươi
ntgor lý uih ch vci uaq ntr,ưg tc tô.ih thiếu danh in tônh gnhá gôKnh vt hgcn uqn
au!s “Nhìn iáht ca ônkgh tgrún Tề, ătmr cống bối lại mph ãlo tni ac ông mất lhin đo pnhgo tộc, năm tới nữa ni hty của Đăng của ac bối, ãđ nhíc ấy igao cân ânnh hp còn suýt thân iga ãnv nãv bối, nhớ th cđ pC
ta nuaq mt ếB đmê, iđ Hạng tm rc.ưt ìnhB gyàn gp
hu uh uH hu
ta.” cơ, li at chúng chúng ayt ưbc âchn tiếc cơ may đã h,pc úni cảnh nhgôk iĐ nằm Cũgn mt pg trong ưcđ ưngđ gia Lê tuty dưới hcm lnhi Vạn tg,no hkôi gnđá sinh li cho dn địa
đi yàn mc Thông Lui hpó, Vạn il: Nhai inưg knhgô ih,K e tyh cười ax nhướng êynNug người gnlò rằng d mày, phải páđ trong nơh
đáp: uđ yugnNê thật Khải hn,m Vn tg
ta cũng Cha Tạ !ach ri? ocn ca igưN Văn uiL đâu
no!c la ơưNgn lừa ngơNư con!”
sơn rtn gnăĐ gi vngù Đi mở ìnhn tt Khuyên cvi páhi àyn tnh ãđ Vạn này? T as?o at cđư đến hếimc núi ir ta thì ihkn ti ưgniơ h th nc úgnhc gia đi húgcn đgn ,iga Hngu rộng i,g Cấp sẽ Vn nrt ưdi óđ lớn, niH các inưg tm tơr rồi, hcnâ gia Vn cũgn Lê ai pC
iưgN rồi, nhgkô inêhn iga ithá Lui lão ưign là tiền úTcr nkôgh l t pgohn gnt nigg là thường.” này quả gai bi h C,ơ
mch hgùn mày Người mt oa.c nình đang đôi hpía v h ign chằm Hao rậm, nrtê aio uTiê nV nyà lông
htt, úhngc phải nùc òđn. cẩn oDa thận nhp gai gũcn đ at nV cứa
T àlm Đgăn với biết nb phải unx hoặc hnđ đối T cxú íb được!” tht nth ngm uLi iáph đ dao ,ngđ iv xúc yttu tới Đngă không dưi ta, quyền iga thể iếtp người th phái h Cấp ung iưgn hci tới pC tếip đám mật, chúng ếiknh
ih. Hi
àl “Nương! óc ca,h ìmhn Ti onc iưgn không uđ ênigr im có! oas
t,m giọng v đ inó bút Vn onx,g mt nét mâ n:ói mt thp rtnê hná trcư kh uêTi cm bản aHo m,tr
đang uq nig th ôm mhN chút đt áv ca trên oeth ukâh nói: l agmn c,khó quần nuyêT c Nhi, tm o,á yl yvá gln nvi gign Nhm ynHu ấm tgron Bnìh Liễu
túhc lóc btiế iLu Tuyên mNh tc ,khu aso Bhìn pl chók á đang nHuy hìnn mo m.òs màl Nhi ôhgkn
giao nào coh cđư hy,a hết lực gia aig agi Vn àl h, nhli óc ahi at! không tm ngĩh chủ cũng uLi đin iag nữa, đi hngn gbn tới ,nhm thc ht ac, nt cgúnh h đó người ìhmn mex này bọn ép tếh ch “Còn Liu bọn
tm gnlù hk óin: Tiêu nlh tiếng, cười aoH il Vn
ưnơhgT ing r,tà Vạn v rít t ưgTnhơ niv, cúi Tinêh hc nV vào đu. mt v loã ung hc hk níchh Têinh đnag nhìn tg agi iđ
rt iơn ti ir rt Ph đã tânh mt xa iđ
gsn lp Liễu ct iNah vi ônTgh ipD sốt, tay cằm, n.Shi hpt s iLu tay đưa
ôngTh nìhn cđ khúc iLu trời, cười Nhai ,đu sc ,hcn uLi ggnn tb mở hnNì cl uđ khích Khúc ngmi n:ói nêb ihaN yth
Vạn cm cầu n.h t tới inkế amn xưng eoht rưct đ săn àl đgna ac, tm tử người ước óC th gai
cn Liễu :nói êyuTn lp a,iNh hnìn mt ưcn Liễu nyHu Thông n ct lua yht
ti cm aSo chứ.” lại ynà
ngừng suy nglò nh Trngo hôgkn il mnig icư gnh,ĩ nói:
Cấp êiuT trong v tiếp: cb óni tm gnũc aty nV hưt ux,gn nhàng hn tới cNh trầm, à,yn mâ gia đt Hoa
Đ hắn đi. vào
iggn rtogn énch trà rmt ,unxg Điền Liu đt Mc in:ó tay
không đ đuâ. “Ta mt ac cđư đệ ngch hpmà Đạo Lê năgĐ đã ati ra ámđ tnhâ T tới ,âhnn ìg Cp ig là uKh ,ir hnìn ưgđn hc qua mt thoát t,hcế
này…” áiC
.Mi
hN r!i đâu ac con tch,ú cah
Vâ.gn
chỉ vàng vào an mhN hai iđ cól inưg khóc vi tni v,in h ủi rotgn nb thiết Sinh n,h iuL ngxu, nhìn .vni Lui uênTy nHyu lại còn iđ Dpi éok Đgan õg đã Tuyên, th mth uynH yth nđag cửa Lui
sức tg cười úKch Lui dngù .óin ,đu ahNi
nói: tph xogn iNó tay
lời: ungx xổm gni iv Nghe thị ngào ly có yv, ngàv nyuH nuy,Tê nghn trả mô Nhậm túch Liễu
âcn? íhnC mrtă
ưbc lòng thở igt,nế Liễu Thông mô thấy aiNh àdi nghe nàghn một viện, yHun hn tgnro khó oàv iLu híchn lấy uc,h Tuyên.
bi. Biá tiền kếni
pC ánđg. ăgrn gia h,ln l pnh ,ln ncò at th cũng “Ba môi pé úhgnc gai iuL tếh lượng, qáu ơưhgnt không h sẽ
Diệp nhbì gnlư piág nil i:ón inưg asu đi li trường đoe âyc sáng, ntưg nhSi nhìn àny iđ tm thường, nd n,gcu mt mặc ghnôT người chắp ánh tr mo Liễu da, yat v,ào Niha ênl Liễu ncò
nV lời: lau tr mt, Thniê ncư Thưngơ
hiTnê Mộc bt nói: htm nV bình ònlg ìhnn khí gcn cùng iuL tĩnh, trong Điền thy âm inhk ưgơTnh li vô phàm, đ
thận, lùng cẩn léo, hgươnT nh lạnh il khéo ta ión ynê ta .nht giao civ yàn cho tâm hTinê ăn
Chu Lun!â ca mtêh thnàh tu nmg ếitn hHàn c,ưb một Cúhc hNai
không ưhgnn mlà quá ănm cl B ly ta những đủ, Cấp đã b, giới lùi pitế C mà ng gđn,á Lê giới, ưtcr yv lấy li ig ranh ănm tặc ơc Đăng óc Tề êinl ãol aik yM gcúhn ri, rahn àlm âyđ hi cht ncò Dư th dốc.” hgknô tên tm in ơns đạo
n:ió th Khi ihnnếg gt ,đu năgr dài ngêNyu Vạn
hgnôT Nhai, àvo ìnnh đen mt thẳng đưa tóc xuống si khẽ cười n:ói Lui ,ưci Khúc tay vuốt ,ita uiL rũ đôi ar gnnh sau Nhai
gntor Đ mt lại: nV Tiêu mở aoH lòng, tmh ih âuc mắng gun! miệng
qu óin: đgn m,t hngn đã ngào mặt trên yđ lúc Vi vàng dy yl, ưnc