Logo
Chương 3467: Chuyện Quỷ Thần (2)

Đây chính là [Vụ Xuyên chi biến] chấn động thiên hạ!

Kiếp trước không chỉ thiên hạ chấn động, mà Lý Toại Ninh cũng kinh ngạc đến rớt cả cằm, nghĩ nát óc cũng không hiểu rốt cuộc bọn họ đang diễn vở kịch gì… Người trong thiên hạ kinh hãi xong, chỉ có thể thầm cảm thán:

‘Tây Thục vậy mà lại sợ Minh Dương đến mức này!’

Nhưng chuyện này quả thực đã xoa dịu cơn giận của Lý thị, cũng coi như cho Vọng Nguyệt Hồ một lời giải thích. Đối mặt với cả vùng Thục địa rộng lớn, Lý Chu Ngụy cũng không thể cứ mãi vượt Đại Mạc chinh chiến, cũng không thể mãi ép Kim Nhất đóng cửa không ra, nên rất nhanh đã trả lại quan ải, mang theo thu hoạch đầy bồn đầy bát trở về Hồ Thượng.

óc cp li Bc bỏ cửa ygN đã gii uayq ưcrt nay gi ra ,v unhcy vn óđ thN còn công qtếuy hngkô nDgươ ntogr ht nhuêi chút Lý gi nhất th ri abo di,n tốc ít ra. đnóg th imK sức? đây phương rnt uhC đyâ
il ích ht ccáh àl ,đó tại vẫn gi nh s chí đều àl ,T một gtorn Thất đỡ ưH ođ, ếđn il êhTni hnuy h có gnnâ iúpg íb pháp], gnưhN àvo ca oTi hnrìt mth còn hcn, ýL huct ot c này ac nylu óha aih ngưh Tục]. bí chi mang lớn. [Thoát mgn Huyền c hínhc Lnuy[ b ohTe rtc Ninh nt không ưgin Đâu tha.o hn onc vì il Ti Tính quan, uáq óin cnò
Quả àl óc Tt! huệ!” ginư ođ
Ý ?oàn thế inơgư
àl ncò mắt ngược lợi uiĐ một trong ,hn này il ế:th
gnkôh Kim h khi ucc bn đã htN cânh rút còn hận p!k hhKán cơh,i ht
àyn công Uyển ưhnơgp anĐ đính nưght đón gknhô mnag biếc, trong v, cthú chất òah từ iđ my l nghiên thứ ,d tya ign. itr, nh lỏng gnt được túy ngọc Toàn cứu kèm any điu năm ly chníh uts ếuhytK nH êBn ilnh tuhc Lý trong phương. do hk đã ohet cng nxah cđư biô
chẳng Nưhng núCgh ht giúp tihô, ciá tm nth học uc vô hkôgn bọn ni haò đưc làm cgúnh dit đhn gthn ,nh k tình hạ đầu àny gi,n at ưđc uýq, b àm usâ hóit ym úttr ca ly tm vô h uđa trừ gì? ếNu khác .a.k.i còn lại s iđ loạn àl hnìm bọn iv at ohte h vô trận. hơi đạo an cTh mt! chẳng hC hết cớ duyên v, đế hct ngũc thực nc onà phải mgn
ch dè, thấp kai, ikgnê ihMn vn nĩhg Hi trm gngi cs l vẻ :hi iah ýL mặt syu v gnâm
uđ gcũn iđ trước ika úci phải nùcg uic hânn thượng…’ ơnS ‘Vị
nc tnh cui hikn nhiều, ión Hn hắn, hnìn măhc cngù hc va av Hi nđg nth không il hnMi y,nà pá:đ ngẫm inghn t.p Lý ngc chú cs yd, hpc
th. iáC ich Toại thần ontgr nht oàv thì ngu t tính loại bn giống ig giữ imêk nnhâ ynuh uk.h ovà gii đ hinl boa như thn thuộc gắm th hóa thuộc gửi mng cd,ư lại ho,ta iego Ninh ylnu hu,k nhàth là ,káhc ôkngh cch, phải cũng mình đ,nh nmih nhêin
kia iTo nggn Lý nói đương ngời. mât d,y hgưnn mt ac đứng gnv độ navg kiêng iếpk nôkhg li iH trí. rctư nH ýL k Kmi gtnor ac iMhn ngiư sáng ênhin átih lời thấy tN,h ihNn nhá
niNh m,t íhk gt nâhc tếin Toại :óin hành êln uđ Thành Khiêm mở áchhk nhân lễ.
đủ. ếth nc hC àl
uhtc hàThn Ninh heto chốt Toại tD ìnhm hmcă glòn t engh điểm húc hoc tưl giảng hgnn mt hề của iph nghe. i,uc hiểu ra t mu ytu Tio ý ếđn htut Lý ggni v nn,h ghôkn nưhng igi l,i h.p mn hiKêm sau htế hco đó Ninh lại ôgn nh kiên tm đã cn đầu
tt kia. hưng nngh ncgu nl Thục il Kẻ v b gađn âhmt iuđ ogtnr này, đế chính vây c khốn thn t
phía hNt Kim “Còn
nrêt quc yTâ cũng Đây hơn Đại ynà không còn một óc ubc khiến uCh ếuN il nguyên ưgTn v,oà âhcn thì nânh ngam àl nhng gnotr nhúng ób nh ln phức Lý ngyuêN tcrư Hùgn ếpki ygN ta.y tay b hipn !iunh ếht
ca ìg? tếK qu iúc civ uđ
T sau ađ là cn c !l hôngK i!r hữu yna v uđ ođ
nh tm Ánh xuống: trầm
Kim ao?s Âm iT thế Nhất n?oà nghĩ hĩng
nhMi inbế yutt s ưnhng h không như một nhgôk ta, ra nếđ dám số nđg nB ưgđơn ign nhiên đi iđ gnn tay!’ ,Dgưnơ vi
nqu q.nu “Sẽ gcnũ na bao dù bọn đâu… sẽ không h không lâu
lâu, :óin hồi gnig hnNi Toi trm yus
ht:ưgn êlni ,uđ nhân này tục v kia khiến nâhc uĐi tg tná
himKê hThàn chân ânhn
vi trọng Từ ế.tch ếnu đu ihsn iđ hgcn khỏi một dám ivc ri nghĩ ýL noà inbế tìm với htuyếk s nđưg ir nThgư đyâ Hồ t kih như nói, ákhc ì.g htì ntg ncgh oTi uNgyt Phủ, Mt imđ đến gnt về, T .H nh hgĩn ahcư tr Đối cB gncũ chưa Ninh hắn, ếnđ pih khỏi Vọng phương, k
umn hcgn Vương pươhng C có máu ig cái num về h!n Ngụy đ, chứ nc mạng inh yl nèh nh hknôg àyn Bc tth ht thể k địch, ac đã cắt
ydu nH íb là at ri thể ôhngk hnhíc này ếpik hki chn chế qáu ax nhất,
iggn hgnk nH thấp :nđh
tốt…’ ahưc hcc đó uaS nuhyc lại, ncũg gmn àl àyn ãđ
nm hTc này li h cương, rngot đế Cừu thay chT cuối irt tux vương. iưd đốn Trạc ciú Đế gcnà nch xưng V ết,h t,cếh nước… hTc Khánh da tsá urt k đi Vạn một gũcn trì, ghkôn hKhán Tây được cl trước tht aty Phương ùncg ếT sgan th hhcn đu yếu, ch iđ hNgi, hcnh mẽ. trên il Khánh hắn vn nagng tnh mnh
rời cáth nChg gmn chống nào!’ mnu Thượng yhunc voà chết íb ta ht h,nc pé k àm ũngc không ùd mgan óh.k th ‘Tính kih là những lại đã cưỡng num ,cđh ai ũngc Hồ ta
:áđp ingg h Tio Ninh Lý
Toi l ưbc đ ưgin htt lên iáTh người ngnhà Hư bước. Bóng Lý hn Hi kmi hpc Lý rộng nl tnhâ ànhh hn trên àiđ lóe ra s.âu cúi ti nNih dậy, kia. ,tm hiện hai đã hnMi một gntro
tM thai ngồi ságn đang isô náh uhyn ninê t,m t hnhíc khối hcân khoanh thanh gnô nh.đ nnghé aig trào aól Tcưr đỉnh đang ucn đàn crưt nưig glun gưnng ơc một cùng, chiếc ảo thành un,c diệu tột mắt. tm tngr trung
chết, đôi binh, hct họ Phương gôhnk nưgnh ngđa ếNu nhìn thấy, htu ãđ tưởng iác at giúp êbn Tyâ Thục gtonr ohTe htt il thc thì mt ưnh hat h li oli bọn tr ib đáng chúng á!đgn bn gai Tế kim vãn mt, hKánh câu b ni.ếb hco có qua minh đ s
vi lại gyN aT báo s Vương.”
nmh ếĐ phương Đế Ti đưa nTg ý àlm ?aos tới, áirt cht t Âm là ac uq Bc
nnưhg lui Dương bị cgnù hế,t amN nihếk my icnh,ế võ, đó lại cho đến hi hhn.ic àM từ nhbi Đế ynê hiếu uinh k đánh được n hơưnpg nâht Dù nt cc Minh nl mt này đc lần, vị gươvn nl khí cũng gàyn gkônh đã