Logo
Chương 3498: Săn (1)

Thục đô.

Khói tỏa mịt mờ, tiếng ca vang vọng.

“Xưa ghét hư danh, nay cha con thù hận. Nào hay thiên thượng vô thường chủ, dưới cầu Đỗ Quyên xuân đượm sầu. Ân công băng hà nào dám tạ, phải hỏi có lưu hay chẳng lưu… lưu hay chẳng lưu? Nhân gian tranh đoạt sinh linh thán, lại để cú già giả đế vương!”

Lụa đỏ treo trên mái hiên sẫm màu, khẽ khàng lay động. Trên đế tọa không một bóng người, bên cạnh đặt hai chiếc ghế, một cao một thấp. Chiếc ghế cao cũng bỏ trống, chỉ có chiếc thấp là có một vị chân nhân đang ngồi, tay nâng chén rượu, ánh mắt thất thần nhìn về phía xa.

rytnu tés một cũng từ mặt miPếh vn àĐn khiến nưh uq,nga t ế,nib hiTá Mà sm ơhưpgn t gai mâ động H,ư ar ignếT xa nhận uxnyê itr hkc tựa đến. aqu anhht sắc ấy đề.
.hơn ikh nhhàt uaQn nay ,âhnn gia rngto ămn nêhiu đp đã đắng yàng Di táp tt đến nhcâ ac aos là nà,y thông, nêl hC htáng phong nỗi th.ác àl một ua,q ut ba gnũc Nhưng thần oãl cũng iơn gdân ngòl tộc nôhgk v hngTư ãbo ùd hôm bao
đ úi,n ihC iuM ta igi “Ngươi ig Thanh ết,iph tai. sầu.” dâm vậy, cho ámđ tr nch, kôhgn ngb hát ión ly yâđ êm ưđa lại hc hngá là eghn thấy vào hnda cả
lão chữ ar hai nnh ny:à tch sc Nhưng ca ngn
liệt! chậm túr ht dngò ar hồ nào uich cio sc đu nyà ưhtg,n ngđa phù c ưrTng tựa mt hn khó óc cúl àioH từ àon cl ál l tay tb nhảy tu ob V gũcn phát ka,i ny otngr sĩ irã gua,qn cnhíh lá kim nih óthn áo
nêb nói: mt lại, uyqa nhc, hnt vỗ ayt nâhn đu án lên nhàn kh chân V
lm rTc :mb Khánh
ìg này!” hyCnu thế
nâhn tục nió: vội nàgv mkúh liên Lão lc chắp mún a,ty đ,u
v itr lớn Hoài hhánK Nyg hnàh hcn ml huni hnư ếhikp to hđíc ynà ưnrgT ưdng oàv h s mâl đgn :bm bếit Tcr động gan ưctr ơhn, càng ac nỗi yàt ênn ơnh hn n,gVươ
inNêh ?Ô
Sc kinh mt thốt hãi ln:ê ếi,nb iđ lão
Nuế bi ũngc hni bn c,l coh s ta…’ h vẫn gưhtn iD
phải óc uth đ !an it t,h uaq tyếun. np it, Ô ãđ nt gNưhn áđnh àl phòng còn áit Nhiên nchg âyđ nào gii vững ncò Đông gđn ch T ghưpơn được đ nháđ mt ig gphòn ht rồi ãđ ađ ,aos lập ntgư, bi
gnrot êln êbn mhc hán tm gnsá dị lóe nình đng cnh cs. hk mhc hnhKá Trạc lão,
àl người ânhn. htín Thượng chuyện nâhc óc nàthh otná thương hip cnũg iv ngùc gnkôh cth i,v nhân ngkôh yt, naQu ôgkhn hkông ìth oãl “Không âchn unế nt yah, cách s nrtug s ra ntêr cui ht vết này nyuch yx
đu gì ith tam c chẳng v ãđ ut đgan kia gkônh nngh khác nhT ếthc! ôTghn âyđ tp gi ,na ca ,pk nhất gutrn quay ,uaqn T ưnc ĩs th hơn
a,r trời. hhìn hiện ònc hânt iơn cm nhngư ngột ih mặt xuất ếibn cs ưcb bỗng d,y áhhnK chân ưndg hưn bật đt ứng, Tcr ãđ ,đi ưcb nđh hêm,t mt ênhni đứng
Snơ đa hêmn tT này rtnog rtùgn mạch ac m ra, hiểm gnvù gtorn bằng àĐn s àl rnt địa Nuế hpía inó tưcr ghnp là ohc, sơn cTh hTc gùnh lòng Ô ikh vn là gnc đt rTc,h áp ngõ nô!gm íchhn u,h chná ca thì ênb điệp, hiêNn a.đ mt htế nhưng ac
hmếiP Đàn mtr mặc.
tia tiền óni háckh gnô đ này vãn b ếđn mhô ghưTn ãđ ri, không unych truyền ib vương, bi tth Minh thất Quan uq ph.òng .l ayn ,gi engh ht đã ta nhà không ct Dương tin Nhưng Đế khí bt
êihnN rồi.” Ô mt
tc pl hnnâ cnhâ rõ. hiểu oãL
ar i phá ca hóa thêm lại mt an
phá on,n Nghi vượt pch công h, ếnchi L,gnă Lâu tiến, u,ênXy Phục, hn qua àl hìt chnih v aqnu ưgN ôs,ng Vụ Sơn ir sánh lại ynếut iptế trùng vượt ùtgnr trên hhcín hoet nưhơpg hpá Đngô, dọc liên iêhtn th nôgs hnda Bình ngùh Nếu ac ải gnưDơ phòng với nổi iah ir so inú qua
a,ty ,ưic niên đầu yd gnđ bt nói: htnha vỗ cl
òcn ra. đại ,bi Lnâ V àl àl thế páh âđy gnưnh mếPhi hnki ngă,L cngh nũcg ải nói, ngạc. cngũ àm hung ;hnã thể óc gôkhn nào, Thc háP phải giNh lòng nghe nôgc yuênX, đó đó Đàn tin Bhc ngch híđc cửa páh xác yx K giờ uhcny
trọng Đây mìt rt gnũc khuây. nũgc nxog lúc ioc sát, cvi :ih va ý, úhkc giải hắn gNeh nào m một hyt yuế, cũng nhạc, hip vừa gáim ht nèb thcú hắn àl ba mc nahrt mi av
iágm xy tânh sớm n!hich tm để t đi hnà ,nhhàt nH ếđ đô hcT ást thnh êhinn nhân yhcnu, ra tnr với nêli híPa tức lập m.hnì đã ht inl hTc cl hki nôgđ chân đế,
nyâg vội hKhán rTc đng chỗ, sc gnàv ànĐ mhếiP hạ đuổi asu it iggn eo,th iưgn :inó hk ếni,b tm hpaí
cười ,đu náKhh gt nói: cTr
ygâ ihmc by tôn, yhun để gũnc il Khánh ngọc nqu đc chính cao họa. t. Âm đu tử nc s lúc ycâ Huân, màl ôti iGó hct ung gôđn nâht cơ cn k tt vt chư thoa. phụng ly ,ax nơi trị tki, oá Chư il gp
xa, sm !irt rp tsé đá gncù nưgơPh tđ
óhc ngưi Đgn àl Phiếm mPh nVi áhck nói c gài nco tm hắn chẳng ,nh kẻ ngay hmP h ohn nào? đây đường! chẳng trước kai loã hTgnô Thn áh gNy nơgVư gnh bên Lão biết hc nĐà ũcgn mặt
đã Nhiên Ô cBh K it rồi.” Lân
gnhn h,iP đu gđan Knháh Lập】, ctrư phi này thịnh 【Quốc hiện nưh Vương u,T nay.” nhất Đế iàb khúc hành ym Lngư ckúh Huân ,nâCh
thgô,n hnt ca Hỏa ht đã động uQna hiệu nyà cuh lão cơ nhỏ nưhgT nyà tích, ođ huT tu ghtnươ eoth lmà Phiếm】, gnútr lưu n,làh 【Đàn nhchí iph đo. đại nht nv nânh hctú Dương Ly chân lão ah căn. ưngnh ếuhTi oãL auS hnân il yut hnb ĩs at.i ayl cnă h,t
ănm óc cmh i ô,gknh gun uiêT ,nyà v v aưx ti đ ánhđ Ngô àno ađ? nnhg rtú Nnh cáhk Gigna cửa cM hcT gdun th đ osa Hoài mt n.ôM lui năkh lp, chng mlà iĐ tVi ếuN nthàh t kóh áhp
đ,u Lão i:ón êbn iv cười nhnâ nhc đng hầu gt vàng
âyĐ là xem như ta con ir tin
hcân àl hPm hnnâ nrt ig! “Nhiên Ô ơin
động nhnâ tnh ti,a mấy tục ct egnh dâm uvi hgn ontrg hty. Đi hiêtn khúc ĩd mhếi àyn ,ca hcn oàign êinnh ta để nêb hco nhtha trần chúng người th
à?no Ô? êNnih ơiN
v. K cnũg úth
Phiếm ànĐ vi pá:đ
àL itb này gây vy âqnu ar it, cáhtr ngdù àm như do thượng sự nhb vô tnâh đc n!â iàg được không Chỉ đã nvã vào hnà hn chẳng là tt khai iđ cvi g,nd ib ta nòc gì!
ra aty Thậm đành hpi hnniê nhcâ êtinh ãđ :tngiế nếu ln cíh Dương, lão óc nhân mất, àny Minh naqu buộc uđ rằng k olã àl bo động cm ngũc ch uq thná tam tm àny