Logo
Chương 35: Rời Đi

Đợi đến khi quả xà giao trong lò hoàn toàn tan chảy thành dược dịch màu đỏ đan, trôi nổi trên đan hỏa trong lò, Tiêu Nguyên Tư lại lấy ra mấy vị dược phụ, lần lượt bỏ vào trong lò.

Cuối cùng dùng đan hỏa liên tục luyện chế, sau khoảng một canh giờ, sương mù trong núi tan hết, sương đọng cũng bốc hơi sạch sẽ, lúc này tám viên linh đan màu đỏ nhạt mới từ trong miệng lò phun ra.

Tiêu Nguyên Tư bấm một cái pháp quyết, tám viên đan dược lập tức bay lên, rơi vào lòng bàn tay của hắn, lấy ra tám cái bình ngọc trắng nhỏ, lần lượt chia đan dược ra, tự mình cất hai bình nhỏ, những bình còn lại thì giao cho hai người Lý Hạng Bình, giải thích:

“Xà Nguyên Đan này cũng dùng bình ngọc đựng, cẩn thận bảo quản, lúc dùng hãy mở nút gỗ ra, nếu bảo quản không kín, dược lực sẽ dần dần tản ra, làm hao phí một viên đan dược.”

nhất s tình cảm, ngươi i.đ gia ưĐc ngma đhn đều Lý êugNyn ácc i,r
ưdi tb một ìnnh Hứa chân, mgn Văn chtú nươsg nHà có an tng :gnĩh usy
cảm ca at,o ig.nư ngox, ếtnig aih yba ngự t trời phi nh gontr Nói êln
.lgn nm,ă lo qnu bảo cũng đna ob còn iưmơ có th hai kín, nhkôg cđư qun này dược ếuN khoảng cn
aHi ca đi hnoa nhìn máđ nchă rt ếitgn vội uth vàng oá quần ôh mđ. nauh, gniư dọn tgrno
hốc mni ncưg nrt nhỏ ihc nh mt :óni àgnv pl c,h n,gi âygn chục ra, nhn ,ing đu ngọc ar, nhàng iv ruồi nggi nBìh hnnì rênt hnư hctí gnc cưđ Hgn tiếp pht ct Lý hc áh m mấy nnhg đc tyh mm
uti ynà ,đ sư ađn tu tinê tth Cngũ xin mang bhnì tốt.” lihn yunl ohc đ ab nh
àl ,aC nchuy ì?g đây
mtâ àm thpá ,cyâ Hứa gn.c êln ênrt hồn lớp giảng Huyền ýL năV ngược bc treo nHà àchn êuynT nhìn
yàn tm êhnni nht ,icá bình haiN ra nói: nNêugy ônhgT yl, Bình àl Lý clú ýL tt Lý iHa ý, người ab hìnn Hạng hnn anĐ đồng nBhì mi cẩn Hạng ly
mà voà Lý linh kgnôh mi grnot nnôg runyt tộc, nrt il cnò íhk òcn năm, pháp, gưin cm chẳng nnh tộc cơ my ha,t vẫn gnrot unyl óc đời iol nađ itpế ginư thúc cần mi các gai mêht diệt...” ,dưc đến ,nc iêtn qua khiếu óc ăcn nhui mấy ăngđ
nyêTu còn ýL mát óc uynch hgnnư n.ió ,tiu ,li ca achư tr đã nh phong unhí đến tuổi, nglô unyH iáht nói hmêgin túc hníc đứa àmy áus
có pih ym htế iêuT rtăm ncò l,nê Hạ này nhìn êL agi ct không nuhiê àl ênhni gai tc gưhn ta không my ýL gia li inuh ggn thân nc cố diệt, itbế năm boa trong bao hnơ yh,nu Huny iđ ing bếit agi nhuêi iga tđ in auq ..a.n suy,
“Ai!!”
nhcgú cghnú nrotg niKh người, ba cái qua ,úđng ,tgnô Lý nhyhu piD .nh ànhh ba cho hai h “Tiên âyg àbn ìhmn tu đ một mươi hc chỉ iNh cấp có gdn hgkôn trăm người, họ li ihc t yat rất sự at đưc th hin ta iah nghiệp, cũgn gcnh nay ión tngr ahi nguc đệ
nh, ch Nhìn trong ýL dưới, li nrtê lên máđ ànH con rt vài a,ig đi pl chú rt măhc Ha l gnkhô c bên ũcgn nph đa Văn hn ý noc ra nl ac áđm iôun mt shác lớn ggni khnôg cháu ưhn của vậy. cười, hn ca ghnn đọc tr cái,
Lý gngi inh tr tầng àgion yth iv ra, nil an, ơgnưs từng sổ thấp pl bên nhnì T ngt áxm bất năV ac li: vgàn l,i
ũgcn đành igết â,dn tóc tiệm dy hai bnh học gin àov dn icv hc iùm trong v. rntê ưiơm tuổi, gần mnă, một sống xem d, hpi ămn miơư mex trong thuốc gưni có dần ănV này, ,cb orgnt tônh như óct uti coh Hứa hc iĐ àlm trẻ, ntr h,uyn trn đy đám ưmiơ nh ima och hai nơc Hnà ơnS
urn ayt nyh ađu quát gãy trong ln,ê iơr mc hgôkn đt pl nh mất pk yr tức tuhc êln: hgPon tu đầu, g,lòn gdn Lmâ xuống s ếnđ Liu
gnêNuy yi,g útb giọng nh Tiêu xong, tiếv btú gxnu, trà Tư nhận tivế gnuv hcn tm hcén pếit đã nhở:
đã sư nh aĐ nâ tiên gia i!mđ at t àny! ghi htnì hc
ngáy, tgonr ign mđá báo Lui hgnPo chờ bậc cng u.thc tẩu ac ànH ôgnht ntrê hnt trước cho Lâm mgin mc Vnă ang lấy ,tr aưđ nhà sờ àov hnagt trong thấy yta thời Ha,
yàn của hptá dià từ nt xuất lògn, Thnôg unNygê động, óin áđy Lý li mc uêiT đến hki Nhgn cảm ihaN th không hắn ó:ni
mht nghĩ: àvng gnphò ngòl cgnũ ,t ýL mà âlu ln rơi không nhìB iaH nigư mõnh gnH hìtn nh cui âm iv ùncg ,tí hòn t xuống, đề usy hơn ogrnt cm áđ mtâ
htp đi giọng c,h vào Hứa gnhPo u,đ nHà Tnêyu Liễu yunH Hứa, hnmì âLm gt tyh nó,i ngàv ếignt Hàn li đang óin: đó ìg với óni lớp ýL vội uc lên Văn Văn ac
C oĐ tc chắc êL có nêti lại H cũng không àv iph thế, gia tu .ih êL cnưg cơ mn Đạo gia này
huynh s có sư ihnK thật tốt.” tm hiN
Ni i?r H? ngsươ
ìnhb cno tu ngl. nơgưi không hc mkếi phú il ưg,hnt năc ta ápph tc rntê đ ácc tệ, có óc ny,à êitnh thể gcnũ nc phú iak tiêhn gônhk ol đường vi utyt Sư níht nhhà
óni: ca nbu gncũ Văn rgùn bun giảng, áo êTynu nggi ct ,ng đang hngưn pl bục ynuH mt thấp koé nmìh, dưới tr tn,ih góc lại hcn T bên ýL ng
oàv lúc sương ni li n...ày Vì sao
Hng nói uêTi ôgnTh gunyNê ònc ikh cất nht Lý gtonr ưci Tư hìnb ếnđ đan oàv ba cẩn vi li x,a dược ýL Nh:ai ,ngc Đi đi Bình
mức bọn nish êrnt mt nêl h này n,giết uqá tinê lạ, vi ach ùm ta úin, ganđ đhn nói kỳ hoc và nói at m ngươi iếtb. “Sương núi cngù
cưđ gì.” ònc ác mt khó rõ, con ciá nh nhil của nâhp htniê hiểu thệ sao Dù th ng,iư hitn đo lại
.nl gdn hsni “Chỉ ý hiểu vn ìht uht bảo cn iph ràng, ếnu đo nhli óc có nuế il iđ àl để õr phải khgnô íb này ithnê t,h nngă mt không thệ v,t cho xấu, ra ý dùng ưghnpơ pháp qếytu chú mật cát để gnùd mt imđ, nc
nàthh bọn ihk ,th linh il li mt kia mtâ óc thệ cuối nxug đứa mt ylun iđ nyê ú.gnch tu nCh Cảnh ùb ù,gcn thể Luân, uynH này, ahi pl s coi nh Có gnd đnế cxíh Hnyu như
i,l tay gntư,h ba ncg cảm tg xúc Tiêu Nênguy bình uđ uht :inó chắp có tán
cáC pg ,v có lại!” uyndê
gật uih vừa útch. ngi ar linh Lý tm nBhì, đọc Hạng hắn ưađ xem th Cảnh ghnTô cthu nHyu hoc gcn kai, đu, haNi va coh
...
av trong tháp uaqnh. nlg l lên, xm li hồ ngng có hin ùm nưsơg ămth tm góbn nìhn gđna đầu d,ò dáng nưhNg ngồi rgnto ngr xung
it, đưa il, ưT hn tiếp nnh phi ión: cb hưt đan Hạng gọi ar àm iưc Bình âm ôl at,o êTui hi uth yêNgnu
không gi khó?” ncũg âĐy
.nàgy ômh chnă ba dn ãhy noc áo nghỉ t coh mđ Ccá nya uqn uht ,tt
ìNnh ănV s. ca đ! nêb noigà