Logo
Chương 3520: Khổ Quả (3)

“Bái kiến lão tổ!”

Kẻ này chẳng phải ai khác, chính là Tôn thị chân nhân, Thân Sưu!

Tên Thân Sưu kia không hề biết xấu hổ, cứ thế ôm chặt lấy đùi lão nhân mà khóc rống lên. Đơn Ngân thì vung chưởng, đánh hắn liên tục thổ huyết, vừa đánh vừa phẫn nộ mắng chửi. Mắng một hồi, nước mắt già nua cũng tuôn rơi giàn giụa… Cặp tổ tôn vừa rồi còn chửi rủa nhau là súc sinh, giờ phút này lại ôm nhau khóc lóc thảm thiết.Lý Hi Minh nhìn sang Thiên Khuyết, lại thấy vị đại chân nhân này cũng đang nhìn mình. Cả hai đều im lặng không lên tiếng, mặc cho Thân Sưu kia phải ăn thêm vài cái tát — nhưng tu sĩ Tập Mộc rốt cuộc vẫn có chỗ đặc thù, chỉ thấy thổ huyết chứ chẳng thấy thương tổn gì khác. Lý Hi Minh đợi cho màn kịch này diễn xong, cũng lười so đo, hắn đang có tâm tư muốn nghe ngóng động tĩnh bên trong hơn, bấy giờ mới đỡ gã dậy, thở dài nói:

“Chân nhân biết bỏ tối theo sáng, thật là đáng quý!”

ahc vô buồn kia nhìn yl àm vn tự sẽ tình, tm tử i.ác con nth ytnur tường thêm hnis keo dù cầm ,in đến luôn in hco Vy kiệt, ưgĐn với ntê àm hnKhá .nt cũng tay dcư đi dahn linh il con tự cgũn hcng rằng àngy được hnl bo aíngh ruột cho gmn t
tđ àHoi Tch hóa lúc úgnCh nl, đu ph cơ v biến ca il hàng, đã hưnng ncă nhđ ý này… hôgkn hgnn Trung, uh Trường tử của mn uđ tu nb óc dâm gơưđn năc phgươn uqá uy hnnêi được õr ưhc
kế sách ya.h là một Qu
“Khánh Tế Phương!”
đưc ãĐ nghía nt Tế Pnh!gơư đến tường !ir clú ngắm ơginư “Khánh
kể Suư :tiếp âhTn
hu thì K trì kiểm vy ếi;nb ra vậy mex ếđn thế ãđ cứ ncgũ hàon ùyt iđ àont útr ch hcB Hoài vn oxng phi hìhn cc, Lân Kỳ trực ònc về xét mt Tch tiếp Bạch ìht tình nào gnrTư nuế c,c gbn ihc luôn phen. gĐn ungrT ânL ếNu òcn ng ưpgơnh, quy táso hàng àngh, ohc ngđ
Thân gật ,đu ct inó: lêni uưS
Bởi in noà đ Nht ngch chẳng miK ht ohc a,ty dù gônhk ra n.a ũcng đã vì
người hp ,lc ob cqu chT quay chủ, phi gơưvn ac hcư ayN lên uchyn Pưgnhơ đương Khánh thế. cơ báo cầu gã Lai, Tế tr màl ,th yêu đế ca áKhhn Gã đã gã… ơ.sn níhch vn nghiệp v hthàn Thục ut cùng tiên nhât đế ungC bm là nhiên
is ntiế nggi ưhn óin r:n nH lên, gvan sấm cbư dội
dcư đại nikê nưhNg ânhn Gã tên gtnư ý! óni không kia, đgn quyết
ch Tnâh nói kngôh u,đ dmá nhiều, bm obá: uSư tg
cS hMni mt mb: lẩm hct trở nên iuáq iH d,
bt ,icư yhtKếu hi: Tiêhn
htt npơưgh oc là tnê đại của Nam dp đại h trận, tm mới ìnhn ath mt liền t bên hik lon b đây t “Hai nggi nh gian nghc để nén kẻ ti nnê nânh tại gưnnơ gòvn ãg hn tặc ynà, đại thu biết đi thoát gn,ahn đi ác
Tnưrg ?snơ ư? ngCu aLi oiàH
ut nhiên gngna cảnh ngđô linh mô àngh quốc ưvt ng!T Trạch lại tính cho ginư ab ânqu ncư ùcgn tm iv bàn mang dn auh,n uđ ,hi otàn quy bo, bộ oátn phía bc aqu hpn thế ăn lấy tT Trn ưhC nuq theo t,h
hnNâ r,i cm hgcn Khuyết tnê hmêt ếT Chnâ kngôh trên ưPơhng càng hKhán nânh biết môi nhcg cn iưc Khánh đến táoth ưgĐn trốn đuâ thc âus th d lo ý rnt gnũc phi đi tiêu kia uđ, àno đã lắng, đậm: tùng được phải uhiêâ.đnT gnng
páđ: ưuS âThn
trì cao âm bốn đại giọng: gvan cười, thông V nal pkh gia Diư óđ thhna nâhc đứng b. vgn ct nnâh lực, ncu hpáp ac s ax, àyn cun thần mm
Sưu Thân áđp:
iác nói gì? Gã
cạnh mt phnâ dám đi chuốc chi Kỳ iêunh úmr ânhn v níTh tgrno gươnV nB hBc gàyn aob .an ca ivn tm còn s cuộc nhân mnh với Kỳ c,rtư gnch lại quay ưtcr hháKn tr lấy ngơ hcân được mã, bti chẳng ùngc co xui ênb ânhc h trận, gai đứng tb ghon ox nhl đại vừa t nnhâ bên đã màl n,Lâ dám Vu nLâ vác ghônk uđ tm vi Cửu rognt
ht hắn th àl ahcư mà chc .uq đến aty “Nhưng đã ,vt bảo nhân rất
ov, Sưu âhTn eoth mnga mt hơpgnư iđ gp òvng ha, gì ưhn v rõ còn úhtc ngươđ áckh đang hki h nhất, uih dưng nhiên không nrêt ingư gã nói: nc
dt gntư hthàn cgùn tc ilu vị útr âunq hnìt vn lòng kgnhô nhn đã n, nnêyug ânnh bnếi áktho ngũc đại hình yqau đại grnă tin b ra hỏa uqna đô k,ai v n là nquâ tyunr acm có tc im ihc khiến viện. cn .nđế hki Kim ngrt Đây hcTư iuc ếTh tướng vị tv tNh
ết,bi đi từ hacư ri! iĐ nhân iđ ir có sm hnnâ ãđ âhcn đui luâ
quân nhân tma Thục Cu yNag Thiên được hnn ra, !âyT đgn đã Hiện êlin của chân nb Tưgn Thiên nrg thhn sơn, inv v ưngi diư T gia h ãđ híap chi ig cânh bniế khc ca ếđ. vi hai ưntg v ch nhân, n,đg ưhc v khoảnh bỏ lạc aro rêu quan t iđ nht ohc trướng yuqa umn d nd
n,găL hpơngư rút đế knhgô rtí amN chnâ na ir Nhưng va ucynh vn còn mất Phương rnư!gt ,lc gã mấy Nghi hhKná hTc qnu dưi lý ikm kch ovà vi Tế đi bn êhinn uâđ ogntr Thước chúng đột iđ ,đi tmâ hânn nquy ngay ncă tosá khnoh
hi mà nhkôg Tế iH náKhh Mihn cuhny nhíu Lý nt:iếg vi ươnhgP lên ,myà
nêB !ânnh lên đi c trogn ri! gnLă “Chư v nlo ãđ Nghi
uđ đô chư Trạch. là nêti inếb hãi nkih xảy kẻ tT tu c, nV Thục hcníh ra
yht hTnêi yàm, vi lp hắn Lý angs iưc tnê nình nói: đầu iH tức vuột hMin s ínhu li ci,ư tm Khuyết, qyua uđ cl ch đ y àyn,
đâu nâch õV nhân i?r ư? Thcư oLn
một :óni rồi hMin ùg gnũc ýL iH lát, mgn gt nghĩ