Logo
Chương 3520: Khổ Quả (3)

“Bái kiến lão tổ!”

Kẻ này chẳng phải ai khác, chính là Tôn thị chân nhân, Thân Sưu!

Tên Thân Sưu kia không hề biết xấu hổ, cứ thế ôm chặt lấy đùi lão nhân mà khóc rống lên. Đơn Ngân thì vung chưởng, đánh hắn liên tục thổ huyết, vừa đánh vừa phẫn nộ mắng chửi. Mắng một hồi, nước mắt già nua cũng tuôn rơi giàn giụa… Cặp tổ tôn vừa rồi còn chửi rủa nhau là súc sinh, giờ phút này lại ôm nhau khóc lóc thảm thiết.Lý Hi Minh nhìn sang Thiên Khuyết, lại thấy vị đại chân nhân này cũng đang nhìn mình. Cả hai đều im lặng không lên tiếng, mặc cho Thân Sưu kia phải ăn thêm vài cái tát — nhưng tu sĩ Tập Mộc rốt cuộc vẫn có chỗ đặc thù, chỉ thấy thổ huyết chứ chẳng thấy thương tổn gì khác. Lý Hi Minh đợi cho màn kịch này diễn xong, cũng lười so đo, hắn đang có tâm tư muốn nghe ngóng động tĩnh bên trong hơn, bấy giờ mới đỡ gã dậy, thở dài nói:

“Chân nhân biết bỏ tối theo sáng, thật là đáng quý!”

it ơưnng nògv k nén trận, mi ếbit đ lon tht hn uht nhờ nhang, phương tử đại đại thoát mt đi pd Hai mt nêb yn,à Nma b tặc cá từ nnìh aht hnnâ chừng co đi niag ging đi tới êtn của ênn hạ đây hki nli
hnnâ Đi đi luâ iđ óc !ri từ ir sm i,ếbt ãđ chân hcưa điu nhân
nêb êbn còn dám xui hoảng oab iđ lấy r,nt cuộc uV tự ccuh nrgot mắt rúm an. cạnh uC qyau co rc,tư chẳng vi nhl Bọn Lnâ K uđ gynà Bạch rốt iđ hknôg ox gntor ihnuê va v gncù bt chẳng Lân, vi nnâh gơưnV ânnh il làm nhắm dám vác bit gnđ viện được ínTh sợ chi hânn trước ,ãm Khánh ãđ pnhâ h ca mt chân iag Kỳ ơgn ânhc mặt
hn đã ưach cch th có àl yta thể đnế mà “Nhưng uq. nâhn rất bảo t,v
th na. a,ty dù chống ra đã iKm không hNt onà chẳng gã đ ũcng ohc in Bi
páđ: Thân ưuS
!ri nhân! onl Lăng cả đi ãđ lnê hưC Nhig vị êBn trong
Tất mô vi tu nigư quân crhT hnít uđ lại một nhp tàno hnc nauh, phía hàgn ilhn bc ly dn hoet hưC uyq mang bnà agngn th, bảo, ba uqa ohc vượt quốc quận gnùc ih, nênih !Tgn Tnr htế ưnc đnôg bộ ntáo ăn àm
sâu thmê cm hnơưgP đm: Khuyết cth nc nchg iếbt đưc ngng Đường oáhtt càng chgn Nhân nhân pih nrt têiu đâu hnCâ ý nêt gnùt đã phải ntêr thể iak môi mà rnt hKnáh rồi, g,ln nũcg d Knhhá .đuThniâê đến knghô ếT đi nào cười ol đầu,
inó ãG cái ì?g
đ:pá ưuS hnâT
hi Tế Lý Hi Phương mày, ếgn:ti vội Khánh mà hcnuy không uníh nêl inhM
i!r Phương! ãĐ ngắm tường nt được iươgn đnế nghía cúl “Khánh ếT
uhi theo pơưhgn khác êhnni vgnò ưnh hôkng òcn gặp h Suư cthú êh ntêr ươđng nâTh mt a,h gì v iđ ãg khi gman õr đang nhất, ưgdn iưng nc vo, nói:
tu được không Trung, õr húgnC quá định óha hcT căn đã phủ mâd lúc nhiên hàng, phương lại lớn, v đầu nươgđ nb đều đặt gTnưr ac nắm chư uy ý nyà nngh t có ăcn uh nhưng ac iếbn oiàH
ghưPơn đế đi năc lý ếT lạc, đ,i ngay bn írt nhokh hiênn háKnh ri ãg Nhưng vào Lăng, cTưh hncâ mấy gôknh nghcú mt unyhc sotá vẫn hTc tmâ qyun rút õV pnhưgơ ikm amN Nghi ưnr!tg chk na đâu còn av hnnâ vi dưi quản trong tđ đi
thìn yv thì hnhì ứng xnog tnoà Nếu biến; nLâ hậu phne. quy bằng ânL ìth hcB cho mt pếti Trung c,c pih gưrTn Thục àhgn, đgn xme trì unế osát gnũc chi K c đến crt àHoi vậy ra ch còn vn v àon hn,pgươ Bạch lnuô ùty cc, Kỳ thế àhno nĐg kiểm còn xét đã đi rút hàng
ưuS nThâ kể ếpi:t
háhKn Tế Phương!”
gia ngv mm pkh ct âm nb đó hápp icư, thông thahn s in:gg ânnh lna nht trì vang àyn cnâh ac x,a cuộn đi cl, cao gđn b. unc iưD V
,nhân chân uC gi dn .ếđ biến niH agi dưới cl âcnh v nnhâ och ac Tiênh Tố ivn t mta ngr d g,đn tưngr hai quan của quân yuqa v v cđư hic Thiên hnn ra, yNga tướng ora b íhpa hnht h ngđ đã ãđ urê Tch khoảnh ,ơns người chk liên đi nth T!yâ bọn iv hc nTgư chư unm
ra chư chT tu rTch. Tt iãh tiên đô Vn c, àl hink k chnhí uđ ĩd biến yx
Sưu Thân tc tg nói: êinl đu,
hnáhK cũng cũng nếđ con rut in ygnà Vy luôn hac linh ly hnt óc ,ni ái.c ưđc nhl nrg vô dược một tya ohc t nv nthì, ắt tường ob đi t kia nt. lại kiệt, bnu ocn ghcn sẽ sinh cầm nhìn t nghía cho với tên ưgĐn mà dahn nmg keo truyền hêmt
nơs? ?ư Trường nCgu Lai Hàoi
Thân gnôkh i,nuh inó áo:b gật ,uđ ch bẩm mdá uSư
kia, nôkhg knêi nói…” ưNhng gã đồng dcư iđ ý! êtn Gã tướng… uếqyt nhân
chân ư? noL nâhn Tchư đâu ir?
sải vang như gign Hắn dội sm tiến n,êl ión bcư rền:
nnê áuiq tm rt Hi mb: hinM ,d hct ýL Sắc lm
mac othká im đô v cui không Đây hnìh nrgă nrgt td vốn tốc uaqy cắn ntgư hnân binế úrt .vin àl có ,n ntàhh itn Thcư đi v Kim .nđế gcnù nòlg đi nguyên ãđ lui truyền ct ưtgn ,aik qunâ quân kếinh v hki ếhT tNh n tình ũcng b ra hnn quna ah vứt chi
hnMi ct qauy lắc ó:in y,àm angs y hc lại nêt nhnì tm hêTin cười vuột lập nh hty đu Hi sợ iư,c ynà, hnuí đ Khếyt,u iv đầu
ánKhh ob nêl gã của Phương cầu ếht. ãg ơc ucq Cung trở là chT là sơn.” âhnt ia,L nưig đế nêihn lạc, gươnv đế ãg nv làm ãg ca Kháhn hngpi ut intê iph chư Tế thành híhcn về ,hc phụ quay aNy đã ngđơư Tch bm ábo ãG yêu hynuc cùng t,h
tm hy.a hsác ếk uQ
yuthKế Tinêh tb hỏi: cười,
gt cũng ri Mhin một ùg nói: gnm Lý hnĩg lát, Hi