Logo
Chương 3522: Sợ Hãi (2)

Khánh Tế Phương ngoảnh đầu nhìn ngọn lửa rực cháy nơi chân trời, gằn từng chữ:

"Ngông cuồng!"

Thiếu niên coi như hắn đã nhận lời, bèn bày ra tư thế. Hắn duỗi thẳng một tay ra phía trước, dùng hai ngón tay nâng thanh kiếm vẫn chưa rút khỏi kiếm sao lên, nhẹ nhàng đẩy đi.

thứ áMi bong tt ccá khổng xiêu mt iđ r nòc c tróc, chỉ son gnưt .l iHào chui igếnt đng gvnà m còn xuống sau b iđ vẫn àm động dường còn áhvc sơn gập đã gãy pl Khi Tưnrg ar, gnNh từ xo tm lồ ưnh ,ưax ol yan đt, inhtê điện áoc ágn,s hc tn,á ênhi trên vy ơưti nb sơn đêm gynà il thay. mi của ùhng rcú. nn aognl ch cr hắn ht
hgnc mi tm trí. Tế noàh Bay iđ tc này clú il li tức dm, áhhnK hn trăm mới thế, nhít bo tinế,g àl liệt àl đã đ,u đnế àm hỏi: tình ágnv Phương vốn vy lng hnơ iđ hay onàt ơih
nm đoàn uiĐ kỳ ing cả d người gnhôk pg ngoài áođn à.on h l,à bt trở pih
tảng ưngd aih vào xanh lưu quân rút điểm tngư V rỡ đại nNgh núi. biển mờ rngot tm li đá b cbư sc ch kch lực, nc chẳng ãđ àioH như hắn hiu ơrt tếib bị áhot chữ tm tr,i mất, không ai kia cr na từng tv.ếi cbư 【Trường
ámd này nnê píha v Cừu ếhT gì, thêm óc om Khánh ámđ hắn gcnh rtăm v tiếp ai óc nH gnnhư ,ĩs k hôgnk âyt ưgtn nơPgưh cth nữa. thế kghnô bài tr gùcn tá iếnt chká thẳng yab umn dám Thế uyt hiểm mTh cghn iđ gl,nư v tm bỏ nam. lại tu knôgh tục uư ưngh ínht hmc ếhcmi mạng hnng chủ ,lc nv là lại rõ hip đi V quân Tế grn, cuộc md, đều thân ión hcng lên. s
Cả đã ođ tm. oHài thống ibnế rưngT
Vừa chạy pkh Lăng, o.nl vượt sngá nòc úin, lp gxnu pr đi tán nqua đất, iưn,g uqa hpía Bọn auq bóng ơưnngl:V" tc hìnn gưnt hngc nrùgt h nhá qu còn "i!r dòng nlê. nơi iD sư gnăb sĩ đồi enm t ,it ônđg àm thôgn tu nđế uônm mt nhân, lúc oeht đã tnr nb lấy nth ải là ngcư Trên hty này ngôs bay h Ngụy
nhâc lc vậy tâ:m lục nưghn phù nhận đáp động này iv tb một dù tờ được k nhân nào, đ nv èbn V không lêin hồi tđ cam ihntê, hgnc
vệt khiến nh đua ta .ncùg hKhná grnă kim làm tig Phương bn tht hnư lấp àL hknô n:ĩhg Vài ar nũgc Tế đu voà bàn mt mth tyuếh rt.á ôim lưỡi, lá.nmghN t àyn gbn da ámu rotà aty vàng lòng cát nióh
Lý cho dnàg ãmh định nđưg s nhiều ht tni unqâ unbôg t Lân ha!t í,hc ynà nh đã yna nlo đi rồi! cơ hnt K ámĐ thừa nhân đi có t,a áh dễ nágng uđ đ đc cBh ih nl thể at, mhô
dmá th iv yh gnv ax ấy!" "Không
quá nhgôT iđ b l.i tu V Tmh nht xóa lhn kia chn ưgnhn cười il nig,tế nói: ahi Thế đó, ab cản ácc n,ig uC s ar tướng tay k quân toan bên Thần ahó
o, vt oal n chỉ ndg. chyun lời, mc rồi cl ùcng mt ángs ngc n:gm iđ nơPưhg m àtnhh iv útv không yth ntg àyn àyn hóa đu âym goahn gnul gnưi m Khánh trong íhk Tế tD htt mt chóng bnè ly uhtk nhanh tóc, ,đưng sứt tức
một riơ nh il yat ra ihnk ânuq về nưgd khi gcn, c àm tm mình trung nnh Hn il hóa oeht ôm chút .nniê chỉ òngv mnga ưnh n.n nuột hcká k ut đời li ếhuiT ànoh k T kếmi thất ht dài khổ đến do by cảm lâu gnv nl :hnát ir não b iênn ônhkg ar ưhgnt v rênt tếuih mt cờ vậy, oic vì kiếm h àl ìmhn Tanhh
"Chư đu ta nmu hàng v sao!" Nyg
niú, rtú thể cưđ pih dưới t gnya mn chân hôgkn chỉ gnđa chnhí àl niú, v về úin v Tch iđ ng ca lân ó,đ đô Pih gcnũ k
ưnh rách!" tv giyà àm ta vậy ưNơgi" b li
úlc hCng khi nghù btếi iđ ,kai t nng xa i.t ngòl cứ v hcm htàhn hnđ đạp là cio hpaí nh như im gnrto Vương ĩv t il, thú, mãnh đô dường hty gNy igó vòng na nào, úni rnôgt ãiM đã tiến nđế hyt gnh hắn một tr am.n hmếci gnađ
ưcb thoải, thoai leo mna những lên cnh một ,nl ê.rnt inú phía hmc cd đô từ uaq bắc có hpưgnơ đyâ ípah àghn nam, Đi tm gnphơư mth thể lên udng àm Hn iv ,ngđ Nng đã vn gnu qtuá nlê nhìn này cb qu từ đá đi Thc ãv nmhì tượng c.b t.i t oba
ch "yaN khác "!r d,ân xưa, nuâq tướng ãđ đại ơhngtư Vương ncà gNy
hnNâ!" "Khánh ưĐng
h "i!đ đ cả quân! Tn"gư một Tht
rực nutếy ơưghnP lên átph, v ika Tế ãđ r kiếm hoà chịu bgnù trời tiên Phương gtônh quagn Thanh kiếm g,xun ênl bt ưtl hhnKá cnơ iác np pđ c iư.gn bẫng s ikm ếmik gni mt xua không này tay nagm sm Tế nôghk ánh unế ti ãđ nh kiếm úthc ttá t mt n, rồi, bng gnađ nhãi u,ir tưcr trên e ghkôn ohc háđn theo đang Khánh nthha đgn n,lê nht như nưgc đối ggián bay nhm gnrto Lgnă bt ôv .ươhnpg mt rongT gtn om narh trước ti Đoạt g!tnur nnihê tên aso snág ,aik văng túv vung nhth đủ mt hn is ákoch .tai mây
nếđ nsgá ngt ípah ếtni uys quanh Hắn ol sốt âtm hcng hèmt nếđ .r xuyên đã nổi, cr ct mnơ h,êmt này hc naqu màng étx s nớp ưtcr, gnux hônkg ãv auq không đ nũgc ĩs chuyện vi i, bận utr tếpi li mĐá .an b tu v luồng
c óni,h cm ếT inơ tyh cúl àbn hn oh nkha hpi nH nóng. nh âlu đagn lồng kiến nhiên đgn nhrìt m nhgn đến sụp đập óđ th đã dãy any đ ,asu vn tn chuyển, trúc úni n,itgế lngò đều ếhnik nghC ohàn đột mc nrug tiếng, boa nôn gào ra ngực, hmn Khánh nr đua Phương à.nto téth gncà xem: thêm chn ncôg tya vài hai
Thế nbè hmT uC đá:p
!ih"P"
ãi:h áuiq Tế norgt gncù cm nghe yth hnki ognx áhKnh n,yà ôv li ,d gnòl gưhPnơ
phía ,rp gnđ itm ud tràn ,rtưc ìnhn hnn cây l n,iga tích. hoảng ếph yđ vào nếđ hKnhá pihnế v chỉ anl hti hik vết sp đã khp chốn. đầu ônm vì c ếT ngưd ànch tm v như tung leo nay khng cây cm thấy là đ ếbti sợ, nhụi nh nmu gnnh vn knhí âdy hắn đã ni lao áđ gnnh đp hcná ogrnt rm irTá coh il sơn Phương hưNgn ngc rgn cm
có nưdg ióg phóng cũng khóc dùng gnitế tđ nh hn biến cl có gnsó nư,ig th này. mất đi uđ lcú ch đ khi tm tc hếT kể ãđ túng, hắn hcp trong kia núi nêy tb uđâ lồ ,o ưhn mi mgn hninê ngang mũi ngược ngọn àl giấc l nếđ t đ pd tm ngkh th nhnì oàch óc
thc hìmn trời y at ũr đại g,nm tnưg thét: tl như àny lnưg omè igm mc người phi .lti mạnh êrtn bị Hn mà hướng áo cũ. yl đi mhãn grtn nmag một htáo émn quân gưdn ht nrtê khoác tiếs ungc cng th ưir, Những uxn,g V Hn aqun tđ. con quân b như ait mnga vô uiôđ, gxun ,nh êđni tưgn igác nh, ynh cm t lên àob axnh chỉ ca ngh cổ cđ gào ch gtn nếđ người, angđ cót dựng v bộ íaph