Logo
Chương 3533: Chân tướng (Thượng) (3)

“Cớ sao phải lôi hắn vào!”

Người kia lại tiến lên một bước, để lộ ngũ quan đoan chính rạng rỡ dưới ánh mặt trời, đáp:

“Bởi vì… thay vì để hai nước nổ ra đại chiến, chết chóc vô số, chi bằng chỉ hy sinh một vị Tử Phủ.”

“Ha ha ha ha ha!”

t htc nib bc.h cn nay gôknh axư íph quả ácC ơưngi lời đ,i nulô
những Đại .cM hâtn, còn at nổi lẽ nuế rnêt g.ì minh, đây óni vào, hNt cgnù cvi umn kẻ Nếu thgn chu gì cuối iv vn Ít unm nuq ch gũcn hnúgc tay cđư đnga nhất là ta nhgún uâĐ chính sm c otsá tm “Chuyện nuyH đã ol ivc ncò hgcn ngiươ ta hcrtá đạo s đó Kim đứng nòc ikm iơ.ngư hìt cái hgnc nihkh biết itm
bt bt đ đặt.” ý ý húgnc hsni à,l vốn đ mời nôkhg gai úngch ođ ir mắt hC tu óni tới, ta ơnưTgh nếđ tánh nhân útch àl ta nhhtà kịch Tyah h gnb ĩd chi ntêr sp húngc àov ca phát ngươi yêugNn tch nchgú “Không, linh chân úhc mth uđ od ta inó mkếi uq đó, at at ơưni.g nch ũngc mi ,inh ct im vì đn.ế asu tya ãđ
âcu oànt tphú hk hn đ,gn àny ms cho tgnor av vẫn nohà hknà tYế tâhn nh ngưhn mt, đoán, chm nhận. iha ngdư mca umn cưđ mnu inngh hgen miếK giọng ig suy rõ. hu không n:ió đã Dù lòng rãi hnm gnlò như tr nkôhg nêti tha àm bản ih li
nòC thời hyunc cuối v gyN
đích t ra.” grtn tâhn ng ,hết nơưg,i ht vi Têhni Thanh ohc nhhíc ly àl áCch do thân áhpp iDu ggni unchy
hắn tếpi tc ión: Nté inhnê, mặt nth
ìnhn tìm ént nđg dường đi cảm i:nó ,úxc mặt phương, Hn doa hưn chút kiếm mhc umn mch
đu nhúng s, là là ud ruTng uách il gia àv thếc nghiệt. tí ũcgn giải bọn ĩs cnhô pháp quyết Quan tht tử kia quá tu gây Dương il hpưng nauq Lý mà qu ngu nht quốc Nnhg bị suâ nbi ânnh ĩs tt thế gmo bán nrgut Tu huni gyN ra n.sg dù Minh cũng ac luc ĩs ayt không con b đmá yđâ họa.” àgcn iô.ht sống, yNg Càn il ếđn hu hu voà ưnhNg ếht để ch sát đám y,m bán yêu. íhhcn ut iak ãđ yunêNg ônt hP,i
at od nhgkô phải it g,ucn Nth ri. nUy gơiưN àl nhkôg .năLg Nhất gniư tđ cgũn ta đu cá imK Tyù ta, Th gGian đme ca oàiH tchár n.uq hn,t gnch làm cách lên đó Nhất Lôi iKm aic óc Qnua mnh iv sánh dám đ mKi
h,n iếKm tm chỉ tiên ngl mm gln nhìn rctư nó:i cưi
hắn óni: ùcgn ưci ac nlh gt đầu. tiên gcá chuyện li Cuối bn ,tânh Kiếm cũng
nơi nThi lạc, ngđ il k nânh yBâ Nam nưh xưa ihK iđu tcuh itru hàng thành hnis Tốt các cuq kẻ tás linh ,govn ma khoanh Khi rtuâ lực yùT nình Ngy ?ai tính tya o,ln Nam loạn đại ?ia nga ieog là idt tnà óah Năm c gi gaiGn gnôc nà?o bách thế thin Qaun k đo nâhn m!l Bắc ơgnưi khắp hnà cr xua !ir hhTna lại đại “Tốt!
gáns tử iưd nhá v ngb ođ mt ión: àyn hk tm trời, nuôhK
Đo pđ:á t l gnl
r,uư phi ,óđ ođ àl v người uqnâ unâq ăNm đã đến, cùng bối t háTi cB nit chân ?knhôg chuyện uygênN rtò pươhgn đấu vẻ… âhcn vui
đnế ônn cũng htp s ùD chúng ty,a ar onđ thích mt nùgd kmé vậy… ta ếnu đ ôhgkn nbu ra tu óđ. ht đ tòr àml my aso
do hcgnú ưnig nôcg cnhg lên việc ,cm in ,hcn úncgh đánh túng. Thế lớn biết il dày đều Mạc aM thể ãđ hóa sao có hc. ta công nđg sĩ nv ếđn uas nliê ulny yl đầu miK rnt kiểm cghn nq,ua k gũcn ma ơưđgn uđ ut Hai cuhny công cr ?ta niêhn đ mlà Đại tháp htúc gưn,hn at trợn cngúh ta huyết huyết đó, oàn thN íchnh lgưn do sập năm ytun thao iat têrn không an igoe pháp tông, rtgno cho átos nhục nrgt Từ tsuý
at gtếi l,m .giưn hmn Tt không
àcgn các làm hatnr ciã hácc tư nay òir truâ đ không vi như hcr iđ thịt, ta “Hôm ơgiư.n il
chính h iưgơn ntiêh hết đó dòng rt du gTrun ônul vy, qýu ánb không ocn em nghc cao tu uyê my h ánb là ết,h coi nnâh óc tnh v óđ năm “Ngươi ácc như nói uh aig, nhiu sĩ? sao? nnâh gàonh phi auQn nòc hpi àl
icư ón:i nH
nc yđ tnh gưnd am chuyện như cười Chi ,gnia êln mai, cđư páh nTu htế av nói: cười nh Trình nghe
hnúCg coi ta .qu ntgr chỉ tkế
i.Ph
cếht nơiưg măn c nhgc T nhàth nđế ta miếk hmt mà đã ý, iơgnư đo ,iàoH Trường ta úlc mắt nv các do ps rênt ihp ut nìth v đ ccá con hCn đ,ó .ir àl đặt…” ta
nóng môi kiếm tay nó:i nêl t m ar ưic lặng, li tiên hiệu đã bị lại. đnh ănng mi vừa Đạo đưa nH
bình t:hn iàd, ht kh Đo iuđ t giọng
“Phải.”
nhngư mặt ũgnc nưh khẽ h kiếm, u,đ lúc cl tb ưrtc il il có nói: mt hgnóp cười, gn ar. tb at ht hán oĐ oàn sắc nh t đang bén c
li ht crtư đó ho ếTh hơi khan nh hc trọng ayth mt sắc mhn, gnya pđá liệt. ,iđ nôgkh gnhnư, nam vẫn hắt mt ióN nêni ar tm những sau htúc nthr t nli nyà, khc trnug xong :il
ý ãol àl c cGái sao?” athu nit gcũn êihnT qnuâ chân bối,
hNưgn án,đo không àl syu iàv ahy ta sai.” tếbi ngúđ
nH h hững nió:
hcp không ?aso lmà đó, óc iưgơn như ìg chỉ cqu ôil ntgr đình th ln tòr “Nếu ênn àvi đoạn gnĩh chẳng Đi óc ămn vy htiô Nyg
ni:ó nggn Hn hctú, ưci tm li
vi “Kim bn không tmâ ta gcnh giải vn ơiưgn pđá nơưgi cnhg vậy thôi.” phi Nhất hhítc gơ,iưn nc uaq ênn nghĩ đã ,ìg gcnũ hỏi, ta
mt urntg ánt,ohg á:đp ùcng mặc kia maN cuối mtr ênin t
đưc hgnk?ô bao ac cgnũ óc onl nhiêu idà lâu iđ uci incếh hpi chẳng ănm cuộc ?aos vẫn nhân đã Chẳng rt ,t bớt ôknhg iph óc òcn ir đã hết kéo i a?os tbiế ành Ngy dám an gknôh Phải, quả uvng nmă ép htt ếuN mở đi ca ơưngi bao ưngNh hti đã bách m ,ta lon igm ùngd i. nhân đ nhân phải ínht đ ođa óđ Ngụy
u,nxg Kiếm dằn nglò ênit :óin kh