Logo
Chương 3552: Trường Canh (1)

Đọc xong bốn câu thơ, trong lòng Lý Chu Ngụy bỗng dâng lên một nỗi đau đớn trống rỗng. Mọi thứ trước mắt tựa hồ chìm vào màn đêm tăm tối, chẳng rõ trắng đen. Khoảnh khắc cái tên ấy in sâu vào đáy mắt, tầm nhìn vốn luôn tỏ tường nay lại trở nên mờ mịt tột độ. Từng vết nứt đen ngòm như mực lan tràn, khiến hắn giật mình ngẩng phắt đầu lên!

Hắn tựa như người vừa bừng tỉnh sau cơn ác mộng. Trên mặt vương đầy kim huyết lạnh lẽo, hai hàng huyết lệ chẳng biết từ lúc nào đã chảy ròng ròng xuống tận cổ, trong miệng ngập tràn vị tanh ngọt.

Thế nhưng hắn dường như chẳng hề hay biết. Những dòng chữ huyền diệu kia vẫn không ngừng chớp giật, đan xen qua lại trước mắt. Vị Ngụy Vương này phải định thần mất một lúc lâu mới nuốt trôi ngụm máu tươi trong miệng, chậm rãi thở hắt ra một hơi, thầm kinh hãi:

‘Bản lĩnh lớn thật!’

nhi ýL ácc gĩnah đã câu iêhtn ếtbi hạ Da đạo àyn ca uq v tnhg áqu htt rgtno vào ihu ca õr ràg!n ý gia thơ s nay, bn
gập uđ bàn ,gcno duỗi cht àiv ba tay. phải ra tấc sc tya at gmna khôn òlng lập nóng lạnh mkiế lẽo, vị hpn tay ngón nH li ba nóng đu il bèn quang Từ mkếi, hai chb cùng. lại, òcn nógn cgnh voà tya tc ébn gnth ta n ékph ý sát theo
guxn mi na vin ,th hTế ciá, tm lòng nếit àl l coi c bi bưc hknôg hướng thanh li l thấy độn cảm uyaq nXgo int vì nug ytu tm rt bảo thi ghcn đã kiếm Hắn kia t gcôn tìm nl àov t.đ đã như y.r qau uqy hc.í boa tyh nh tiên v ulâ lỗi nh ếtbi hcgn về âsu t,đ ũncg đa gnhưn mi mt xuôi, này
huC gnig unaqh phủ upêhi tôrgn đạo, tử Lý tu bt pgnho l,im y sĩ. Y đan àho Ngụy ìnhn người hiện khí kỹ, gtôhn định aqgun phát hpn gmna áith li ,o av thn đh.n bt tức iàv m ni ac khí av il kmi ylun sĩ thần
Ch bán vẹn hoat vỏn thôi!
àny hết ếnđ mc imKế ôv háhtn hay ngũc sùng xme an,ig aưch iph òcn đổ chng grton t là việc ngs imếk. êint ếTuyth ođ căn nychu nó iak tm hgcn nth tới, ănm ra trnê niơ umn miếk của nh cTh ít 【Tầm sẽ Dương làm v àl Nmă địa, không, lý…’ hnêit gùdn vật óđ là đo Trì】 iph lập rìt h tôn óc ưxa môn nàb tm nhưng này ếmki đ nv Nếu đa. gnth ra nsg
Ngụy ,l Chu hpc niên ưic tay nói: này ýL thi hiếut ihn htân, Thấy
trước thêm t iD uxt Tưhgn cúl nhiếc chờ vẫn chẳng nuaQ nào, in.ưg hc đứng đã ũ,c mt tm hiện ibtế vị nưtg nhưng àny tại
igơưn àL
gật thốt lên: ýL khẽ gyN ln,ê nháy người đng đầu, crtư cgn kinh kim ,mt nhnì lóe Chu mt thu đã
tường: càng nh lòng t trong Nghĩ it đây, thêm
t àl vị ếkim kia hiTá ri đ ícnhh rằng hit tổ nhất kiếm E C, âyđ
phẩy tmh tếci V cl bt in:u uxa yat đầu, i,đ này iưc vgnơư Ngụy tan
ýL ãđ ra Ngụy lnu: tếk gtnro glnò mt hnp,e Chu ghnĩ đưa nmg
xa tư iênl uM coh iđ Huyền gnăL Thông ht phn T Huyền, âuL hnp có ngth quen Tếiuh ak,i nauQ xưng hcm hcính ac Quan chủ. tử cũng hgưtn Thông lạ Đài Dương. chữ đo Haó hT! gLăn Lâu, danh là dùng T quan nCò tám ca iưm cuth đ yâđ chỉ chín đến idn óSc ca Huyền. hnTôg đ àl
ágđn gưhnT nhpgi nhất áhiT Diễn của Huyền 【một hc cơ uanQ n.)h một aoH to aHo này nhgt àl Luâ gnLă (guuLânc ngay ig tiu Đâu đo đo tầm một ũngc cả tầm coi T gi,n là nng mà gcũn là uncg tih thường, Lngă rác, hC đã chỉ ch c Ưgơn Tử như Thái điện uit cung】 Huyền ôv ưntgh ođ, Din lớn k ghônT Quan C câu thượng thôi!’ Ương ac bng
ýL b đá:on luâ kghnô ih làm pnh hkí nlug Li đng otgnr địa, cph nađ cíh hùng pt ý lòng Ngụy hp htnêi tráng âtm. vi th uhC êbn Hn trngo hnc kiếm nxe động, nikh bhnì ,yàn cnũg suy mờ tếk hco lờ vẫn
àH Lạc th Cũng v !ayn chính đang hiện là t đêm ưs ghpn ngày
ếiuth cnò tm li nmag nưngh iàg của thêm mt ngdá cghn Chác ũim iếmk, v mt hnaht dngá ca khách ăn giang pih gngi hồ mặc cõng tm chính, vẻ lưng li ênb yàn ,nhơ có ca .dn c tm y u,t git hnath K aco dấp hnôg nmag ênin mếik hc phần đnao tm aus na.
ai hào nhường chưa òdgn hoánkg đến s, gnàn sảng ‘Ngược phóng và ngạo, ămn uiêk clh hyt yà.n tng
Cung iht hiệu niD mi thiên h Danh ám ntg hc .h gơƯn tm măn xa!ư òCn ynuH cũng vi trn linê cB ich cả đạo Lôi âĐu li mật Thái nêiTh Hi kai áp thiết Hoa
ccu hcnô dám giấu tr qua, hưC nv t hoại âhnc gì. cếhim mád đ,yâ th cũng onà nơi iơn phá ncũg âuqn ia hn nmă k hgkôn gnnà đc tm biết hoT ynà này nhgc v nào trì kiếm
xuất để th hip nh đnế exm đnh ‘Đợi iGgán nth Tuhn quan,
ĩng,h ngộ nuyh ngày tc hôgnk đó. mtr tirn nhưng nhắm trí. hàng l my u ,il âtm yus hn min hn aik chữ irT nưdg ênl a.n gtn art hTế tiếp nc aqu thi uđi tm ng,đ m kh iud Tâm ãđ ar eló như ontrg chỉ inl
Đi nư!vơg ếikn uhC biá “Tuyên
che htì khỏi Đạo... Têhin hi,à thẳng chĩa mếik. cũgn hco ý ếikm toàn bn àdhn tích, imũ âtnh ità (韬) chưa nhgnư s lẽ os thơ oha"t các àl rit, n vẫn có ""ohTa ũncg một asu tnug úrt thì nhìh ynà t àny óc th hết ích dốc v là ihnhk ưcđ mạn iênt ibà vào ãđ ca agĩhn thgn mi hưca cao h v hanĩg vi hC ưnig agnm Ch hoc nửa thỏa, ar ý kiếm ođ tph an là igu àl đu l.c an nnh v quân, Nếu đậy ngô náb"
êitn Cíhnh mikế là kia rồi.’ v
nmă hành hngc giã lòng. tu ngoài ta ákch àon thực òCn ut, nhất àl hai cam một ybâ chốn ếmik hnđ àny im chc hip nga quả gi, mt àgiy uếN lại
i,l thầm nH khựng kh thán: mc
nhắc suá v ig phải nhất hnnâ câu đại gđn gn,nă còn gian chẳng àm tm ích ngkôh âhnn thậm y đu tơh điểm thì Mt ti! bnu tên ít là nuế vật
hík niêt chht đây và lại huk là Nói vi với àl khách aik, tại tnh thân ơin mlâ s hkó câu cvi gái thực cn nhi hkôgn mhc này ncò hip htn thgnô uhng ưul ca còn trách cũng quân làm gnhôk khí... bích hnlĩ vào n,h luồng c đt imkế bc ý cnâ tìh cho ếnu nào, tm vị của h àvo gCũn íđhc chân dù n,i nc!h r.ngot bản nayg
àm ht iđ lhĩn kmếi àvi tầm .v nhân hâtn ít, mxe có xo về nb Ch nét ad kgôhn kia chút của thường nhiều ra hưn thú cm hhn àvo nh hui hnngư huyền v ếbit tht gn k hc đo ưđc Cho diệu. nv qu đạo, quá