Logo
Chương 41: Lang trong núi

Vạn Thiên Thương ở Lê Xuyên Khẩu đã hơn nửa năm, ngày nào cũng ở trong nhà, nhìn những mầm lúa xanh biếc nhú lên khỏi mặt đất, trong lòng vui sướng vô cùng. Đêm đến, hắn đối diện linh điền trong sân thi triển Linh Vũ thuật, đang ngồi xếp bằng điều tức, mơ hồ nghe thấy tiếng người huyên náo ngoài sân.

Hắn không khỏi mở mắt nhìn, thấy ngoài sân ánh lửa lóe lên trong bóng đêm mờ mịt, như có người cầm đuốc chạy đi chạy lại, trong lòng trầm xuống, mở cửa sân nhìn ra ngoài.

Thấy một đứa trẻ cầm đuốc chạy vội vã, Vạn Thiên Thương vội vàng lên tiếng hỏi:

“Hài tử! Đã xảy ra chuyện gì!”

sắp chỗ vàng đưc hN đi tức Ngưu asu vội lp ,ý gunx nđg Trần ad, pế.x đó tìm
h mt! cuhT
huiếT trưởng!” tc
Mt lồ ra dựng màu trên nhnì màu gnađ kih lùi áxm chkoá bọn ct .il ưnh .h bcư pé óis ,rng thôn mõM ,cb ,hnn chằm khng nco lgôn ovà àid iuđô xanh ocn tai áđm ot hkeó nưgơi mình sói ocn thn g,ànv cl och bò r, đnih miệng r,ng ilên b mch
tay, yv hui Thương rnT Tniêh ngđ Lý gHn nasg Nh cho ói:n ayqu ìBhn ,yd ar Ngưu nV
ta, ob thuyền!” vệ nhà gia ýL nV ov nV cần uđ Khẩu, òvgn hia cùng tm êL vệ ta ta ođ, gia umn ob vi nilh huynh úncgh umn không inơgư cũng Xuyên
“Vạn hnyuh!
!yđâ êniT sao lmà ihP s!ư
tâm th êL úgpi ig ôgnkh nếu quái nV nTêih nhìn li ynà đo tth hưTgnơ aqnu ocn người tc mnhì, nă ìg tế,ngi ib Xuyên nilh pl gnùr nV ônhkg hn ht phút cười đỡ. hay không! gia kh thôi, uyê ýL inThê ra uh,K uêk Ôm không lòng nc tht trong ônhgk ynà ưgThơn
đại àl a,t nòc nmh lui.” chúng đường ăn tí ãđ đã snhi nôhkg nh ta hhtnà ãđ khôgn cũgn iha b, tu tu gcN csú giả là ovà aik Cno linh hKni úhncg gniư, írt ig chíhn ,unâL iênt ãđ mở, kiah hai
đến qáui v htun quái ac iag pháp cngũ gia sát rnt th ut ocn yêu àny unế .kai hgưn không cgN nêl ưnm qua tìh guhn tính nó ch Luân, nam, Khánh thôn, thn, ađ hc êL Lê gnvò háhnK ta “Chuyện thế tình Khin đó, tru yêu ocn ônđg ơ,ns iv hip nd il, óc xu ưigơn
nheo ni:ó rmt nìhB ,li mt iggn Hng
ôhKng sai!”
â!gVn
yth tr vừa trong Đứa alo hN quanh móhn vây tm leó kia rừng, dậy, ãđ ngưi người gNuư Trần lên ra. đng ánh lửa iha
híc ra ukê còn táhp ngkhô kịp than gtưhn ,óc tiếng nưgi on!à chết gnKhô thậm
gì. àyn yhn,hu s th ýL grn đcư hnTưgơ iThnê h,pt ch ôgnkh con pigú kôgnh e uyê vi áuiq tu
Bình iếpt Hạng nói: đu, ýL ct gt
ic,ư inó Lý Hạng g:htn ha Bình ha
lá.t hc mt nyhuh “Vạn
Vạn nrg tya r,õ ngàv àl ó:ni pl s Tgnơhư ncíhh mắt vội nB,ìh hN vi qu x,gnu nrT ògln ưign ênhTi tc iuh rtcư vnàg gHn gtnro cph ưgNu
nênih ,áym ,đu đt gnH khó ăhkn m nhìn pm nggn Tinhê nìh,B ming nói. Vạn Tưnơhg l lặng môi
ct Vạn Thiên ươTg,hn ra mt .tưgrn thiếu iga nV
vàng đu,c ênit lng li na sân an cưb gnn Vn tb nhôkg ămn hty lo nêhTi cbư, ngoài vi ynà ca ,mày ,hơgTnư igơ an gnd tr ra cao v. ar thu ihk bưc níuh nhìn aĐ nânh
iĐ thôi!”
ván ưnig cnh chằm cây già cn.h ênb xa t đã uyế vào co nhìn đi pt không yg cm đnhi rừng chằm or htnô thn, raì cửa, gỗ nNhg yat nữ bên tngro ph
hN ưN!ug nTr
Hgn Bình Đt óin: ênt lhn dây cung, nlê uôđi lùng
.oln nohg “Đừng
ngl guưN nht vgnà iv itnế ng.he lên, Nh rTn cẩn
Thiên thế yêu n,na đo nThôg trẻ ngồi Nai,h nv,ư đành il xổm :iak tình ếnit hgnnư ýL gi rotgn Vạn xuống gưnhTơ nmhò ađ umn mtì uáiq rtogn oáhit hc ika lgưn đi ngó lihn con s
cgN lnh scú mới cm sinh hạn thận nhất, knhôg hhàtn nhỏ cn ta Kinh àny đã cn at giới òcn chgún nâu,L “Lúc tu ếđn phụ sao, snă hc yht sói, chuyện htn àvo oil ehng cn .cưđ at nhm thân ôhgnk tốt, giờ
ưhơngT iggn mch h,nìB bút cầm ngH gortn Vn xanh n.ói trầm rng, àvo iđô Thiên ibcế nnhì mt hnc ngđ mhc bnê
àL ngal trong ú.ni
phái gn,ưđ yat ra gnhpò vếti ba khỏi đ nưig tư,h hưng êtnr nôt,h gna ta Vn .gai từ được ếnđ hkngô iơgNư ba bất bc tcr
voà ýL nhn đôi trên hnìn đang im ơih nhạo. mắt dià nhếch gHn lên, lhn bậc miệng đang s,ân ưhn cưrt ưic vtư auq thềm chm ư,ing lùng đu óhke ca gnđ hBnì Ngẩng y mhc
t nhạt .êtn tm mt trong ,ênt ýL Bình mũi đã hin bấm Hạng gáns sngá trên êtn lên ra náh bgón áic, ũim ly gn vàgn
ôhit ôhTi ih!tô
ưguN nV đầu, iôh hỏi. iggn yđ Thương hln nTr nhìn hN m Thiên
hTôn yuê mné ra chửi, idà gậy hoặc định it sợ dài, tới, cnhâ tuyệt vòng con nvá oàg hoc đim tm s uqái cao chặt gn,agn đuốc nh ignoà được ngoài, tht,é an ,gn đều hãi! coh dnùg ,iđ không thì đối xuống utqé ac mt êyu thận.” đinh iak buc con Nếu sói uáiq áiqu thn đp ngm yêu nc g doa aol đất, och cno àny giơ aki hik
Trần Ngưu, aquy ìnhn Hn trm đu ói:n ggni Nh
r,i quái cả pDi êuy àl iĐ cùng thôn uđ ãoL ếnđ nghe ếthc ôtnh nế,đ nói bo nnh!â xem.”
gnitế gần, nvga dừng ax hắn. ưhgơnT nnagg hô giây, muốn il il đnế inêTh t vài miệng, tc Vạn mt av m
úsc àny onC sihn
“Vâng!”
đối lùng cm tnh kia, mign mc ón, gnH ýL nhìn ếnchh il hnìn con con l cmh khinh hơi cđư heók chằm hnax ca yth yêu átt,o hyt hBìn lục nhl ósi iáqu thường. hnl gcũn của ngiơư khgn iv muà nêl ynà, glưn mặt vào sống vài hpn onc
yêu im thể “Lê lại hkôgn hLni an ar quái! chuyện gieo được.” gp năm, ênuyX phải đạo xy uKh được
uc ati liên hỗn ngva sân thé ngớt, ct êuk tm khoảng hnm mt gơnưTh hck, yth nưghn ônhgk gt onl. nV u,đ tiếng ngoài itvế chói nghe nlê ihnêT ếgnit
,gcun bước ngng thấy hiên rtng cầm mặc hkí cười nhe i,t hanth đgna Hn iápg một ăgrn ngang hắn. uđ ưngrt ,ìnnh vũ aty vi niên yâm,
li hoc thư, iđ sai đưa inêTh nc ogia nói: hn ngưi ba ,uưNg bc uđ thn i,ak icư ìnhn ưngTơh sửa khổ ưth hN lắc Vạn Trn
gôkhn? óC êuy uqái thy ai nyà nhìn con
tun đã cNg thành ìNnh gngnư ưnh Kinh nâLu hiln hnti nht t động rồi.” tí oha nth ,vy gt,uny
ành đó av igy ìg dn ysu Thiên nc ly Thu thận, va iàv t:hchí ing miệng m gii úb,t nơưTgh nV igâ,y vitế tâm ovà ghnĩ
như àvo vài quái nph anlg ch nhẹ hct iggn ói:n iak, gnũc con Hạng vẫy gimn yuê óc ơhi chằm tm tay, iak, eóhk hnhếc lên cnũg mch nco ýL ý nhìn ác ưci, nìhB
vô ch inđh Nhị vừa hôi thôn cùng. thảm n.óng Trần có chưa och il tnrê ếhtc còn hai gưuN kếni như hết,c rgnot htnô đến đy Tnr pg mất đào Nhị b uđ m cm sợ òb não, đ,ến Ngưu av gn,i đầu, hàn
nli trngo ngcù ióN ý nđế xnog hTgnơư Vạn Tnihê đ .khác gnhn vào cũgn ns,â ginư ônkgh
ngươi Thông rồi!” ihN,a h,iNa “Lý Thông đâu
ânu,q lòng v yêu Têhni Nghe Cảnh iđ tu kh oil gnTưhơ ar ưhgnTơ Luân như ngtr chỉ đnế ưnh tch Vạn ,vy ógi Vạn ênhTi đâu phong, hnìn lp gonrt ió:n qáui ilu tc ,yàn ynuH iv náđh lực tm đối nhđ lấy póh itu nh có icư ĩs
àl an nht mi tt toàn trước hoạch gia viết giải khi này ch ca at yunhc thể ếK ta tnh chính trời uc i,nv ,ưth óc ihn ,ti cb một !nság ếyuqt ếđn
snâ ãhi ax, về cló mt i,ng một ngiư nình óckh mt Hạng đt e,xm ámđ gngn kinh già ra ng.c hoặc ph đng cưrt ađng ìBnh àl iđ uđ tmr mi nữ người ếyu thấp đu giọng lửa, íhap kihn
yuê nhLi uânL quá?i
n:ió kh đã Vn cưi gươnTh â,ns ênhTi vào Lý av nHg Bình
chỗ định động, nc dn knôgh ti người êyu dần an,m liu áiqu iàg aob uếy v vây s at, rút c ph đuổi huna .oeth ùgcn con nữ nngyêu chúng này “Thôn lùi l,i phía nth đinh
yêu ta chủ il áuiq uNế ac gia ôghkn cđh con ynà
người đều ưmi yếu Tt trượng, mỗi mt nđế bo thôn già cách hp nhất gin xung inv uhanq nmă n nhìn óc tí đội đinh thôn c êbn .v ioàg,n ogrtn người iđ bo gtnro iđ tm đm yà,n ab
.đyâ Ngưu đnế gưiNơ đi rnT hN gọi
m nói: l Thương inTêh lng Vạn ôhi, tih ,lhn tục nht hôi táot m lau iptế