Logo
Chương 49: Đại Chu

Ở chân phía bắc núi Đại Lê, linh khí dần khôi phục, yêu vật cũng theo đó xuất hiện ngày càng nhiều. Lý Thông Nhai vừa đi được hai tháng, thì một con gấu yêu đã đến Lê Đạo Khẩu. May mắn là con yêu này chỉ có tu vi Huyền Cảnh Luân. Lý Hạng Bình cách Thanh Nguyên Luân chỉ một bước, đã tổ chức dân làng, giương cung bắn ra vài luồng kim quang, liền giải quyết được yêu vật.

Một mặt phải tổ chức nhân lực kéo xác yêu thú đến nhà họ Vạn bán lại cho Vạn Tiêu Hoa, một mặt phải lên kế hoạch xây dựng lại con đường bị yêu vật phá hủy. Lý Hạng Bình bận tối mày tối mặt, mấy ngày liền không thể quay về núi Lê Khánh.

Mẫu thân Liễu thị cùng Điền Vân, Nhậm thị ở chính viện chăm sóc Tiểu Huyền Phong và Cảnh Thấm. Lý Huyền Tuyên đã luyện thành Huyền Cảnh Luân, mấy ngày trước vui mừng hớn hở xuống núi cùng tam thúc đi trừ yêu, để lại Lý Mộc Điền một mình cô đơn ở hậu viện.

Lão nhân không ngồi yên được, tự mình đóng một bộ bàn ghế, đặt ở ngoài căn nhà có đài đá, ngày thường ngồi ở cửa, nhìn gió xuân se lạnh thổi quanh quẩn trong viện.

hco vt linh hytnu êikhgn Túi sáu thể lên linh lập tv Đình gthưn pih rt ngàn ghônk ycnuh tức hnng ìnhb t hcp linh dưới nnê ,yta cah ânv cnâ này ngưi vn mnă vật, được ênhni Tiêu y.àn nbê m yhn.ut ùndg
trong Thông Khải ,Qu li, .aik ncg Quả nihl cho Nhai dịch gòln mNă tniê hníc uađ Nhai tp hBc phẩm uq hia agi nlê mhp ôgnhT mt nghe lnê nòc any, Bch nói ătrm ânc giọng cnùg ogia năm ìhnn nV trẻo xót, bên tai: àv lhni âcn nhiên êgNynu uahn tông ýL đi uq ngyNêu àv ươmi miư cgn vang mễ. đt trong thy m Nguyên
ghknô !nhhuy ?hgnôk gặp, “Lư đây Luâ khỏe ri ng có ynhuh
đu, i.ón nyU ihnN lắc ingg hn
hgônK vn ta ca họ nc ovà ưcđ .iTuê ,đâu tni tní uy hàn
hỏi: thất Vn pl thay tức mặt thanh Nyngêu đổi, cS iKh
chỉ thông, íhK! gnhC àl ùndg imư inú ămhc sĩ ongrt uyln tu óc àl nlyu, nhil ht iNó tám ph hàng tám híK htgnư khí nhiL ìth yb !lm qua nghe ếđn Thanh ynLu ìbnh năm gưin yah nói tập đ thành, dùgn ch
y,âm ntg núi. ù,m tm điô uyhnt vỡ t àiv tng nÁh phá vàng, dừng ơih mây êbn đhn áhnc àh màu đến đ nâng cắm rntê aih ãđ ìhhn, t li chiếc li gôđn quang gần, cưđ ch sáng phía hció bi như một l gtonr ra htnâ vân
cuhyn h,ĩng xảo, rất đu tmh mónh đi pth úni cả gign đứng lão iưgn lộng angđ trang đng, úci qun Nhai n,h tt h.scá n,gđ thin mt iưgn bn chừng gin Lý ba nêrt đọc mt âns lun aoh óđ. thêu thấy v đang mươi rongt trí toh Thông ch ,ngiư viện, gtn cao Mọi óc cm đều n,ht óc ntàhh hpc nhiều oá đu đỉnh giả lẫy,
kếhni óin ,tor khác iưgn t Giọng yht aoc ýu.q trong mc ac g,ànd ud kia itên
tu uxt hin hmêt gia mt này yLun ĩs “Sao Lư lại hKí!
.nhht hcká “Hạng Nhai không ra tibế tiên àv nhà ,mât ai it gia ,đ xa không ón óc ibtế nếikh nhìB người uiđ hhnáK có púig nogrt ôgnTh thế àml gntô Ch th hiện vạn li gns không nêy suâ nào, dặm, hưng kia cho iđ uđ àl nông iưng .sao Nhi
đu mt mọi iak gnng gật quanh, kih ua,q ìhnn người t cao mNa kh đầu, nugx thấy liếc hơi nưig .uđ nình nôkhg ghnn
cưi kinh Khi ghôn hyt màu Vạn úti oeđ nĩgh: icá hai ntgế,i Nguyên ar, tngor bên mt ám,x ngn mg nưgg hắn ncg nògl
ilnh uđ đu thành trong dưới các cả lnê. vàng đã vt gkhnêi ư,ic igưn lnih imư qua my thc idư hnt hnà Tng ,cân êuTi tph cẩn tb thp h m được tt không tay, ym ra gói sân, ging đóng đng ìhĐn úit đ Tiêu ươnrg iv gnàn ơS đ còn loại, yb.à nình m được êbn tgrưn
nàh im có “Đúng gniư mt ynLu ònc íhK ongtr n.a vy,
“Chúc hữu.” mừng đo
uđ tấm lẩm tóc quay Lão :mb iàđ êrnt s áđ, nhìn ânnh trắng, urâ gngươ t bạc
suy, usy. àhn người nhà cả ni;vh “Một c ,vhin tm ingư
…”
aki rTúc iuêT giả lão họ v ãoL ì,nĐh ơC hchín tm chân cí!hnh nhà t Tiêu,
núi. oab c aq.u phủ, ngb những mây Nahi nrgt nhìn úin etho tm khoảng ơgnưs hnli Tgôhn thấy ihK tm Lý uti hnôgk rêTn hct cũgn nghe th h h trước, hu hđn lúc êiTu, và đi Vn unyxê mi hgnp ùm uêNygn niưg thn óni hnđ Tiêu phía che nhà tđ ngay iđ ênrt íkn nhà ni,v
lần linh agi tiên mph tc êbn tngô ìhmn iđ i.ut ca ênt iưd áob gia Các my lên nvgà kia, heo,t iv cống tc oiag dịch tlư cho tv pt
uh yLnu ãđ s?oa Khí áhp tđ k ir oĐ
Vạn mạo oah ìnnh mt mày nv vẻ àth, m,n rộng, t êhut áo nió: Nguyên khoác êtnr tth hiK ưgtn kia đầy ,áđ umà lại átrn mNa àl nhíu ogn xhna cgnohà ngnhư
s uaq .ig Gp
ưgơNi người chính àl Khánh gia?”
Đuiê Vnâ ga.i
quang sao?” là hhcín yâĐ vân ynhut
quận.” gia nam ípah Ô
thật lớn.” thế “Khí
oàv diện, nhà lhn ơC, cấp, hng sau tm lynu nađ nyuhc htut Tuiê yêu êln rtogn oac nhđ V được axoy này nygu lại Tiêu Tiên tìr được goàin h họ xem trong tiền bối tni úht. hc híK êTiu dựa Luyện ònc rư,ct tunyr chót, hàthn bối thế hnà ar hàng lâu ,k siu,ê .gai ưađ Tiêu h hnà cđư duy cc ,Têui tưngr ătmr không măn hnơ thể nyul chết àl quận nói ikh ct yat
xahn hná chnogà dài nôtg phía óc nTêr hnax không o đi mờ àum õr yab gamn màu ar là tohe gnc, chuếi mấy àum toeh. pt sau iêtn oá nahx che o thuyền ìnhn khoác mt, vân có gnm vyá hin tử mc násg đỉnh my n dịch mđ, ,úin m xgnu mc một aqgnu o,m xhan ugnd ri, hc đồ guln
Khánh inú inú này, náuQ nơh aco không cnâh bước cũng àov Da là êL .abo đỉnh Vnâ
oãl ncg trễ Vy hàn ămn puh ôhngk chậm ê.Tiu ca yđâ h ũncg nữa, hpm ayn
nói: hKi giận Vn cười ucâ Nêgynu Niha, Thông bên nhc Lý mấy hk oán
om áhn nggi Lý vàng ông nV nhôTg óin, khỏi đnế ý mt người gehn Khi .ta s Nguyên tph ôv dời ,óđ Nhai mhp vi
a.ig êL Khánh ýL
đa bi inT nc !l ôhgkn
êntr êTiu nĐìh Sơ úni hhnnêg ácC tu hnđ cũng iưgn cả lễ, đu dậy cúi ngay gđn đón. nàhh
l htoe chẳng tiú hn vậy? ig “Lư ưhn ohc àgiu mang óC gia v,t tr th byâ có
nó:i Đình Sơ intế bước, Tuiê ciư mt lên
ãđ Khí vy sĩ có tu uqý ccá ct gơnưi ri. aih Luyện ưNh
nhhnêg s gnôt gCnu giả!” tiên
vừa gnig rất gthưn, có grnot huni .m thế tiết ức nhhki Khi ấm của umn il Torgn đy ưnhgn gnnưg u,ch nió gònl il phát như Vạn Nguêny
hnh.yu ra Khải , là thì êNugny
b oil ngàn nrotg ehto cNg Năm th nqu hucn ưđc hàng ácc vật uđ chút.” glưn Linh inlh s ,yâđ nâc mt oĐ đ đy kiểm m,ăn đều êitn T tử atr
hn ành àti ir! unygên số đến mt hiKn tu ưđa at có ynà iv họ hc cNg ra nàh giúp ,at hncgú Lư Luân, tr Viễn ti Luyện Khí h chống phng lại đó biá hiện Cp, ntg Vạn hik Bnìh đã
mun óni .li đnàh iL h v tu quay Vạn Nguyên khó ión tyh óc iđ ,âcu kia hcnyu yhncu, iv không Khi ghươpn coi vià
Kih hnhan trong íhnk hìnn ,ivn mắt Nguyên ,ti tđ nV ginư iig ugnc tíc,hh va hn nói: bưc nhiên nl,ê va sáng gign
Vn .iag niTêh aHo
ìx anguq àxo ,hncuy ggnn tyh dgnâ tìh sĩ các Hai bàn gđnô tu bnê àh đ,u inó gnv hpt ginư nggi lên r, rực mch chn đang irã tm haíp tán.
“Thanh Lhin yàn Khí
có Nguyên mừng: úcch gngi tiá t,nh thấp tm Vạn iKh Sc úcth
ngưỡng ngt gia mt aqu biết gêynNu đi óc ia.g rntê inó Vạn àl nTôhg gnưđ nà,y gia tgrno giọng haNi gii óni địa tu rt h m. àhn hiK ĩs í,Kh ưL Luyện nuhi gũnc Lư níhch Vn
ótc cM v inĐ vn li lng ếvt hint lo suy râu nghĩ iu,t đau. ngr,t ngrot gũnc mâ trẻ, đã đều nào uưl ax, gần cũng ýL icv ônng lớn nig thời g,ài đi .nàh v ahi clú xưa, ađ mươi iưNg hưnơgt dân yb iut thần khác â,ns nhanh bc trẻ trong